Bản ghi trống
Tám giờ mười hai. Thang máy tầng một. Sáng.
Cô bước vào, sảnh Aeternum, đá hoa cương, đèn sáng đủ (lưới đã phục hồi lúc năm giờ bốn mươi bảy, theo thông báo nội bộ). Sạch, sàn sạch, quầy lễ tân sạch, không cáng, không túi đen, không đèn đỏ xe cứu thương. Kiểu sạch cô biết: Aeternum sạch sau mỗi cái chết, kiểu sạch bằng nước lau sàn và thông báo nội bộ.
Cô đã ngủ, hai giờ, căn hộ, sofa (không phải giường, kiểu sofa đêm thứ ba mươi tám). Tắm, nước lạnh, bốn phút. Cà phê, một ly, đen, không đường. Áo khoác xám, cùng chiếc, ổ cứng túi trái. Đi làm, tám giờ, kiểu đi làm mười sáu tuần, kiểu đi làm sau khi nhìn túi đen qua sảnh lúc hai giờ sáng.
Thang máy, cô nhấn hai mươi hai. Chuông, đều, kiểu đều mỗi sáng. Gương thang máy, cô, mắt đỏ (hai giờ ngủ), kiểu mắt đồng nghiệp sẽ nghĩ "thức khuya" chứ không nghĩ "nhìn xác." Tốt.
Điện thoại, sạc từ năm giờ, sáu mươi ba phần trăm. Mở, thông báo nội bộ Aeternum, bảy giờ mười lăm:
"Kính gửi toàn thể nhân viên, sự cố kỹ thuật hệ thống điện đêm qua đã được khắc phục hoàn toàn. Tòa nhà hoạt động bình thường từ 06:00. Xin lỗi vì bất tiện., Phòng Quản lý Tòa nhà."
Sáu dòng. Không nhắc Hùng, không nhắc B2, không nhắc cảnh sát, không nhắc túi đen. Kiểu thông báo cô biết: sáu dòng cho mười bốn ổ cứng mất, một người chết mười bốn ngày, một người rơi từ ban công. Sáu dòng, "sự cố kỹ thuật", "đã khắc phục", "xin lỗi vì bất tiện."
Mười sáu tuần. Cô nghĩ. Mười sáu tuần, và cô vẫn ngạc nhiên vì cách tòa nhà này nuốt.
Tầng hai mươi hai. Cửa mở.
Phòng dữ liệu T22. Tám giờ mười tám.
Hai người, kiểu hai người mười sáu tuần: cô và Trung. Bốn trên năm đã nghỉ (đợt ba, CA-2025-0047). Hai bàn còn dùng, cô: trái, cạnh cửa sổ. Trung: phải, góc tường, tai nghe cắm, màn hình sáng.
Cô ngồi, bàn, mở máy, đăng nhập. Bình thường, kiểu bình thường mười sáu tuần: mở hệ thống dữ liệu nhân sự, chạy báo cáo sáng. Nhưng tay, dưới bàn, ngón gõ đùi, kiểu gõ cô dùng khi tính. Không phải báo cáo nhân sự cô cần hôm nay.
Trung, tai nghe, màn hình. Không nhìn cô. Kiểu không nhìn Trung dùng mười sáu tuần: không nhìn nhưng nghe, kiểu nghe của người biết mọi thứ trong phòng mà không cần quay đầu.
Chín giờ, cảnh sát đến. Cô nghe: thang máy, bước chân hành lang (nặng hơn bình thường, giày da cứng, kiểu giày không phải nhân viên văn phòng). Đi ngang T22, không vào. Xuống sảnh, bảo vệ trưởng đón (Nguyễn Văn Hải, năm mươi hai tuổi, mười lăm năm Aeternum, kiểu bảo vệ trưởng cô biết thuộc phe nào).
Cô đứng, cửa sổ T22, nhìn xuống sảnh qua kính. Hai cảnh sát, khác ca đêm: thường phục, cặp da. Bảo vệ trưởng, bàn phụ sảnh, hồ sơ trên bàn (chuẩn bị sẵn, kiểu chuẩn bị cô biết: Aeternum không đợi cảnh sát hỏi, Aeternum đưa trước). Cảnh sát, gật, nhận hồ sơ, ghi sổ. Kiểu ghi sổ cô nhìn từ tầng hai mươi hai: nhanh, không nhiều, kiểu ghi của người sẽ kết luận "tai nạn" trước khi về.
Mười giờ ba mươi, cảnh sát đi. Hai giờ, đến, hỏi, nhận hồ sơ, ghi, đi. Kiểu hai giờ cô biết từ vụ cha: đủ để gọi "điều tra", không đủ để phát hiện bất kỳ thứ gì.
Cô quay, bàn. Trung, vẫn tai nghe, vẫn màn hình. Nhưng, một thay đổi: cốc trà trên bàn Trung, vị trí khác (sáng nay bên phải, bây giờ bên trái, Trung dùng tay phải, đổi vị trí cốc = đã đứng dậy khi cô nhìn sảnh). Trung cũng nhìn.
Mười một giờ mười bảy. Hệ thống giám sát.
Cô truy cập, quyền phòng dữ liệu T22, mục nhật ký giám sát (IT-POL-2019-08 cho phép xem nhật ký gửi và báo cáo kỹ thuật, bao gồm nhật ký giám sát tầng thấp). Không phải xem trực tiếp hình ảnh, quyền đó thuộc an ninh T47 và quản trị. Nhưng nhật ký hoạt động thiết bị, cô có quyền.
Mở, danh sách thiết bị giám sát toàn tòa nhà. Năm trăm ba mươi hai thiết bị, tầng B3 đến tầng năm mươi. Bộ lọc: trạng thái hoạt động đêm qua, chín giờ bốn mươi bảy đến không giờ mười bảy.
Kết quả: không.
Không, nghĩa là: không thiết bị nào ghi nhận hoạt động trong khung giờ đó. Năm trăm ba mươi hai thiết bị, tất cả ngừng lúc chín giờ bốn mươi bảy, bật lại lúc không giờ mười bảy. Hai giờ mười lăm phút, trống. Kiểu trống cô biết: không phải hỏng, không phải lỗi. Tắt, cùng lúc, toàn bộ, kiểu tắt của người kiểm soát hệ thống từ gốc.
Cô cuộn, danh sách thiết bị, từ B3 lên. B3, hai mươi bốn thiết bị, kỹ thuật số, hệ thống chính. B2, mười tám thiết bị. Cô đọc từng cái: B2-CAM-01 đến B2-CAM-16, B2-MOTION-01, B2-MOTION-02. Mười tám, kỹ thuật số, hệ thống chính, tất cả tắt đêm qua.
Nhưng, cô dừng. Cuộn lại. B2, mười tám thiết bị trong hệ thống chính. Nhưng cô nhớ: hành lang B2 đêm qua, đèn công nghiệp trắng, bốn phòng kỹ thuật, ống thông gió sáu mươi xăng-ti-mét. Và, trên trần, gần thang máy B2, kiểu "trên trần" cô nhìn mà không thấy vì tối: gì đó nhỏ, đen, kiểu nhỏ không phải đèn khẩn cấp (đèn khẩn cấp đỏ, tròn), nhỏ kiểu hộp, kiểu hộp cô biết từ phòng thí nghiệm đại học: thiết bị giám sát.
Cô mở, trình duyệt, trang quản lý tòa nhà (truy cập từ T22, quyền đọc). Tìm, sơ đồ thiết bị B2. Sơ đồ hiển thị: mười sáu vị trí ống kính, hai cảm biến chuyển động. Mười tám, khớp danh sách. Nhưng, sơ đồ có một ký hiệu thêm, góc trái, gần thang máy: hình tròn nhỏ, ghi chú: "B2-ANA-01 (legacy, Nexgen, inactive)".
Thiết bị cũ. Nexgen. Không hoạt động.
Cô đọc, và hiểu: thiết bị từ thời Nexgen Solutions bảo trì tòa nhà (2006–2024), đánh dấu "không hoạt động." Không trong hệ thống chính, vì hệ thống chính là kỹ thuật số, lắp đặt sau khi Aeternum nâng cấp (2012). Thiết bị Nexgen, tương tự, dùng pin riêng, không kết nối mạng nội bộ. Kiểu thiết bị cô biết từ năm hai đại học: ghi hình lên băng hoặc thẻ nhớ nội bộ, tự chạy, tự ghi, tự lặp khi đầy.
Pin riêng.
Cô dừng, ngón tay trên bàn phím, kiểu dừng mười sáu tuần khi nối điểm: pin riêng = không phụ thuộc lưới điện. Không phụ thuộc lưới = không tắt khi mất điện. Không tắt = ghi. Ghi, suốt hai giờ mười lăm phút đêm qua, khi năm trăm ba mươi hai thiết bị khác tắt.
B2. Cô nghĩ. Thiết bị cũ B2. Gần thang máy. Hướng, hành lang B2, bốn phòng kỹ thuật, bao gồm B2-KT-03.
B2-KT-03, nơi Hùng nằm mười bốn ngày.
Cô nhìn sang, Trung. Tai nghe, màn hình. Nhưng, cốc trà, bên trái (vẫn chưa đổi lại). Kiểu Trung, nghe mà không nhìn, biết mà không nói, nói khi cần.
– Trung.
Trung không quay. Nhưng, tay trên bàn phím dừng. Kiểu dừng Trung dùng khi nghe: ngón giữ trên phím, chờ.
– Sơ đồ thiết bị B2, cô nói. Nhẹ – kiểu nhẹ hai người trong phòng, không ai khác nghe
– B2-ANA-01. Legacy. Nexgen.
Im lặng, ba giây. Trung, tai nghe vẫn cắm, màn hình vẫn sáng. Rồi:
– Tương tự. Pin lithium. Thẻ nhớ mười sáu giga.
Sáu từ. Cô nghe, và hiểu: Trung biết. Biết thiết bị đó, biết loại, biết dung lượng. Kiểu biết của Trung, biết mà không ai hỏi, biết vì Trung biết mọi thứ trong tòa nhà mà Trung không nên biết.
– Pin.
– Bốn mươi tám tháng. Trung nói
– Thay lần cuối tháng ba năm ngoái. Nexgen thay trước khi giải thể.
Cô tính, tháng ba 2024 đến tháng năm 2026: hai mươi sáu tháng. Pin bốn mươi tám tháng, còn hai mươi hai tháng. Còn chạy.
– Thẻ nhớ.
– Ghi đè khi đầy. Mười sáu giga, chất lượng thấp – khoảng bảy ngày liên tục. Hoặc lâu hơn nếu có cảm biến chuyển động.
Bảy ngày. Ghi đè, nghĩa là: bản ghi cũ bị ghi đè khi đầy, chỉ giữ bảy ngày gần nhất. Đêm qua, chưa đến một ngày trước. Bản ghi đêm mất điện, nếu thiết bị còn chạy, vẫn còn.
– Vị trí, cô nói.
– Trần hành lang B2, gần thang máy, góc trái, trung nói. Dừng – một giây
– Hướng hành lang. Trùm bốn phòng kỹ thuật.
Trùm bốn phòng kỹ thuật, bao gồm B2-KT-03. Cô nghe, và bên trong, kiểu bên trong cô kiểm soát mười sáu tuần: gì đó siết, không phải sợ (sợ đã qua lúc hai giờ sáng), kiểu siết của hy vọng. Hy vọng, kiểu hy vọng cô ghét vì mười sáu tuần hy vọng mỏng, nhưng không thể không: thiết bị cũ, pin riêng, ghi được, hướng đúng. Bằng chứng, kiểu bằng chứng năm trăm ba mươi hai thiết bị không có nhưng một thiết bị từ 2006 có thể có.
– Lấy thẻ nhớ, cô nói.
– Trần. Trung nói
– Thang hoặc ghế. B2 không có ai giờ này.
Cô đứng. Lấy, thanh nhớ từ túi áo khoác (thanh nhớ cá nhân, không phải ổ cứng Minh Khang, cái đó ở túi trái, cái này túi phải, 16GB, trống). Bỏ túi quần, nhẹ, nhỏ, kiểu nhỏ không ai thấy.
– Trung.
Trung dừng. Lần đầu, quay, một phần, kiểu quay Trung dùng khi nói thứ cần mặt: nửa mặt, ánh sáng cửa sổ, tai nghe trên một bên.
– Đừng sao chép qua mạng nội bộ.
Cô gật. Hiểu, mạng nội bộ = nhật ký truy cập, nhật ký truy cập = SYS-ADMIN-047 đọc được, đọc được = biết cô lấy gì. Thẻ nhớ vật lý, rút tay, cắm thanh nhớ, sao chép ngoại tuyến. Không dấu vết trên hệ thống.
– Và đừng để thẻ nhớ lại.
Cô dừng. Nhìn Trung, nửa mặt, ánh cửa sổ.
– Ai biết thiết bị đó còn chạy.
Không hỏi, nói. Kiểu nói Trung dùng khi cô cần nghe: không giải thích, không dẫn dắt, đặt sự thật xuống bàn.
– Anh biết, cô nói.
Trung nhìn cô, hai giây. Rồi quay lại màn hình. Tai nghe, cắm. Ngón, gõ phím. Kiểu quay lại Trung dùng mười sáu tuần: câu chuyện kết thúc, trở về bình thường.
Tầng hầm hai. Mười một giờ ba mươi bảy.
Cô xuống, thang máy, B2. Hành lang, đèn ống trắng (đủ, lưới đã phục hồi), bê tông trần, ống thông gió. Không mùi, hoặc ít hơn đêm qua, hoặc cô không nhận ra vì ban ngày có thông gió. B2-KT-03, cuối hành lang, cửa đóng, dây phong tỏa vàng (cảnh sát đặt, kiểu dây cô biết sẽ gỡ trong hai mươi bốn giờ).
Cô nhìn, trần, gần thang máy, góc trái. Đúng, hộp nhỏ, đen, kích thước bao thuốc lá, gắn trần bằng giá đỡ kim loại. Không đèn, không đèn đỏ nhấp nháy kiểu thiết bị kỹ thuật số. Kiểu cũ, vỏ nhựa, ống kính nhỏ (đường kính một xăng-ti-mét), hướng hành lang. Trùm, từ thang máy đến cuối hành lang, bốn phòng kỹ thuật.
Cô nhìn quanh, hành lang B2, mười một giờ ba mươi bảy thứ Sáu. Không ai, khu kỹ thuật, không có phòng làm việc, không có lý do ai xuống lúc này. Dây phong tỏa, cảnh sát đã đi, bảo vệ tuần tra theo lịch (mỗi hai giờ, cô biết lịch từ tuần ba khi kiểm tra nhật ký vận hành). Lần tuần tra tiếp: mười hai giờ.
Cô kéo, ghế xếp (từ phòng kỹ thuật B2-KT-01, cửa không khóa, cơ chế an toàn đã reset về mặc định sau khi điện phục hồi, nhưng B2-KT-01 không nằm trong phạm vi phong tỏa). Đặt, dưới thiết bị. Đứng, ghế, tay vươn. Hộp đen, cách trần mười xăng-ti-mét, nắp sau có ốc vít (hai ốc, Phillips, nhỏ). Cô, không có tuốc-nơ-vít. Nhưng, nắp lỏng (hai mươi năm, ốc vít rỉ), cô xoay bằng ngón cái. Mở.
Bên trong, thẻ nhớ SD, khe cắm nhỏ. Đèn, xanh, nhấp nháy. Chạy. Thiết bị, còn chạy, pin còn, thẻ nhớ đang ghi.
Cô rút, thẻ nhớ, cẩn thận (đèn xanh tắt, thiết bị dừng ghi). Nhỏ, hai xăng-ti-mét, kiểu nhỏ cô cầm giữa ngón cái và ngón trỏ. Mười sáu giga. Bảy ngày bản ghi. Bao gồm, đêm qua.
Thanh nhớ, rút từ túi quần, cắm vào đầu đọc thẻ nhớ cô mang theo (kiểu đầu đọc nhỏ cô mua tuần mười hai khi bắt đầu mang bằng chứng theo người, sáu mươi nghìn đồng, Mega Market, không ai biết cô có). Sao chép, bốn phút ba mươi hai giây, mười một giga dữ liệu. Cô đứng, ghế, hành lang B2, bốn phút ba mươi hai giây, kiểu đứng không có quyền đứng.
Xong. Cô rút thanh nhớ, túi quần phải. Nhìn thẻ nhớ, hai xăng-ti-mét, mười sáu giga, bản gốc.
Đừng để thẻ nhớ lại.
Trung nói. Đừng, nghĩa là: ai đó biết thiết bị còn chạy, ai đó sẽ xuống lấy, ai đó sẽ xóa. Nếu cô để lại, bản gốc mất. Cô giữ, bản gốc lẫn bản sao. Không để lại gì cho Aeternum.
Cô cầm thẻ nhớ, túi áo khoác phải (ổ cứng Minh Khang bên trái, thanh nhớ sao chép bên phải quần, thẻ nhớ bên phải áo khoác, ba bằng chứng, ba vị trí, kiểu mang cô luyện từ tuần mười hai). Đóng nắp thiết bị, xoay ốc vít lại. Xuống ghế. Trả ghế, B2-KT-01.
Thang máy, lên, hai mươi hai.
Phòng dữ liệu T22. Mười một giờ năm mươi hai.
Cô ngồi, bàn. Mở máy, kiểu mở bình thường, kiểu mở mười sáu tuần. Không cắm thanh nhớ vào máy công ty (nhật ký truy cập, mạng nội bộ). Thẻ nhớ và thanh nhớ, trong túi, kiểu trong túi cô sẽ mang về căn hộ, mở trên máy cá nhân (không kết nối mạng), xem đêm nay.
Trung, tai nghe, màn hình. Cốc trà, bên phải lại (đã đổi về, kiểu đổi Trung không ai thấy). Gõ phím, đều, kiểu đều mười sáu tuần.
Cô nhìn Trung. Không nói. Nhưng, nghĩ: Trung biết thiết bị B2-ANA-01, biết pin, biết thẻ nhớ, biết dung lượng, biết lần thay pin cuối. Kiểu biết, không phải từ sơ đồ tòa nhà (sơ đồ ghi "inactive"), không phải từ nhật ký bảo trì (Nexgen giải thể, không ai bảo trì). Kiểu biết, từ ai đó, hoặc từ chính Trung kiểm tra.
Trung, đồng nghiệp mười sáu tuần, tai nghe, gõ phím, cốc trà. Trung, người nói "Phúc giống em", "kiểm toán viên giỏi, giống em", "tuần này ai cũng nguy hiểm, kể cả tôi." Trung, biết mọi thứ trong tòa nhà mà không ai hỏi tại sao.
Ai biết thiết bị đó còn chạy.
Trung biết. Cô biết Trung biết. Và, ai đó khác biết? Nexgen lắp đặt 2006, giải thể 2024. Mười tám năm, ai nhớ một thiết bị cũ ở trần B2? Ai thay pin tháng ba năm ngoái? Nexgen, trước khi giải thể, kiểu trước khi giải thể có ai đó muốn thiết bị này tiếp tục chạy. Ai đó, biết nó ở đó, biết nó ghi, biết nó không thuộc hệ thống chính, kiểu biết của người muốn có bản ghi mà Aeternum không kiểm soát được.
Hoặc, có người nhớ, và cố tình không gỡ.
Cô mở sổ tay, tay trái, bút Thiên Long. Viết, một dòng, kiểu dòng cô viết mười sáu tuần: ghi chú kỹ thuật, không tên, không suy luận, kiểu dòng chỉ cô hiểu.
B2-ANA-01. 2006. NXG. 03/2024. 16GB. SD.
Gập sổ. Nhìn, cửa sổ T22, Sài Gòn nắng, kiểu nắng tháng năm cô không nhớ lần cuối đứng dưới. Phía dưới, bãi xe Aeternum, kiểu bãi xe cô nhìn mỗi sáng. Sedan đen, vắng. Kiểu vắng cô hiểu bây giờ: không phải đi, không cần nữa. Hùng đã ở B2 rồi.
Bốn ngày. Đại hội. Và trong túi cô, thêm mười một giga lý do.
Trung gõ phím. Cô gõ phím. Hai người, phòng dữ liệu T22, nắng cửa sổ, kiểu hai người còn lại của phòng năm người. Kiểu hai người biết quá nhiều mà vẫn gõ phím mỗi sáng.