KPI Tình Yêu
Chương 65: Kha Minh Trở Mặt?
Chương 65

Kha Minh Trở Mặt?

Thứ Tư, tuần 32. 11 giờ sáng. Pantry tầng 19.

Vy Vy đi ngang, dừng. Nhìn tôi. Nhìn, kiểu nhìn mà tôi biết: "tao có tin. Mày sẽ không thích."

– Vy.

– An Hạ. – VV kéo ghế. Ngồi. Giọng, thấp. Kiểu thấp mà VV dùng khi nói chuyện HR sensitive. – Tao cần cho mày xem cái này.

Phone. Ảnh. Màn hình xoay về phía tôi.

Nhà hàng. Kiểu nhà hàng Nhật trên Hai Bà Trưng, bàn riêng, đèn vàng, partition gỗ. 2 người ngồi đối diện. Ảnh chụp hơi nghiêng, kiểu chụp lén qua kính, camera phone.

Người bên trái, áo polo đen, kính tròn Warby Parker. Đức Huy.

Người bên phải, áo sơ mi xắn tay, AirPods 1 bên. Kha Minh.

...

Tim. Ngừng. 0.5 giây. Rồi, đập. Nhanh. Kiểu nhanh mà, kiểu NexaVN. Kiểu, kiểu khi tôi mở email forward nhầm từ Quang, đọc dòng đầu "Dear Investor, I am the sole founder of NexaVN", kiểu tim đập lúc đó.

Giống. Chính xác.

– Ai chụp?

– Không biết. – VV lắc. – Ai đó forward vào #random lúc 10 giờ. Tao xóa ngay. Nhưng, 8 người đã thấy.

8 người. 8 người biết Kha Minh ngồi ăn với CEO SynAI. Người, người đã steal data HyperMind. Người mà Kha Minh gọi "hắn."

"Hắn." Tuần trước. Zalo. "Cẩn thận. Hắn thông minh." Giọng, giọng ghét. Rõ ràng.

Mà bây giờ, ngồi ăn cùng "hắn."

– Mày, mày có biết gì không? – VV nhìn. Mắt, lo. Không ship. Không hài. Kiểu VV mà tôi thấy hiếm: sợ hộ.

– Không.

Không. Đúng. Tôi không biết. Kha Minh, 3 giờ sáng thứ Hai cô ấy viết growth strategy trong document anh gửi. 3 giờ sáng. Và, và hôm qua thứ Ba, anh ta ngồi ăn với Đức Huy.

Kiểu, kiểu timeline mà. Thứ Hai: 🙂. Thứ Ba: ăn cùng kẻ thù. Thứ Tư: ảnh.

NexaVN. Lần nữa. Không.

Không nhảy. Đừng nhảy, Lâm An Hạ. Đừng,

Nhưng, bụng. Lạnh. Kiểu lạnh mà, kiểu lạnh tháng 5, khi đọc báo SynAI kiện. Kiểu lạnh, không giải thích được bằng logic. Chỉ, cơ thể biết trước não.


12 giờ trưa. Không ăn. Ngồi bàn. Laptop mở, nhưng không làm gì. Nhìn, màn hình. Slack. Email. Google Docs, Project Phoenix vẫn open, cursor của Kha Minh inactive.

Nghĩ. Xoay.

Option 1: Kha Minh negotiate sang SynAI. Hợp lý. SynAI trả gấp đôi. Anh ta bị demote IC. Probation. CEO vote against. Lý do, đủ.

Nhưng, Project Phoenix. Commit #34. "Day 1." Mỗi đêm code đến 3 giờ. Viết thư cho người rời đi. "Build something that matters." Kiểu, kiểu nếu anh ta đang negotiate, tại sao code? Tại sao,

Option 2: Đức Huy mời. Kha Minh đi nghe. Vì, tò mò? Intelligence? Gather info?

Nhưng, tại sao không nói? Tại sao, tại sao giấu?

"Nếu giấu lần nữa tôi đi." Mì Hải Nam, tháng 6. Tôi nói. Rõ. Và anh ta, anh ta gật.

Mà bây giờ, giấu.

Kiểu, kiểu,

Quang. NexaVN. Email forward nhầm. "I am the sole founder." 1 dòng. 6 từ. Phá vỡ 2 năm.

Và bây giờ, 1 ảnh. 2 người. Nhà hàng. Bao nhiêu để phá vỡ 6 tháng?

...

ĐỪNG. An Hạ. ĐỪNG so sánh. Kha Minh KHÔNG PHẢI Quang. Anh ta, anh ta đứng ban công The Marq 1 mình. Anh ta, "không chờ, nhưng không đi đâu." Anh ta, 3 giờ sáng commit #34.

Nhưng, tại sao không nói?

Đứng. Ghế kéo lùi. Bước.


1 giờ chiều. Phòng họp nhỏ, Mercury. 2 người. Tôi. Kha Minh.

Rút kinh nghiệm lần trước: không phòng kính. Phòng nhỏ, tường kín. Không ai thấy.

Kha Minh, đã ngồi. Tôi nhắn 12h45: "Mercury. 1 giờ. Riêng." Anh ta reply: "Ok." Không hỏi.

Đóng cửa. Ngồi. Đối diện. Bàn hẹp, 1.5 mét. Gần hơn 4 mét office. Gần hơn, muốn.

Anh ta, nhìn. Mặt, bình. AirPods đã tháo cả 2 tai. Kiểu, kiểu anh ta biết gì đó serious khi tôi nhắn "riêng."

Hít vào. Sâu.

– Anh gặp Đức Huy.

Không hỏi. Nói. Kiểu, kiểu An Hạ: statement, không question. Cho anh ta biết: tôi biết.

Kha Minh, mắt nhíu. 1mm. Rồi, relax. Ngả lưng.

– Đúng.

"Đúng." 1 từ. Không chối. Không "ai nói?" Không "để tôi giải thích." Chỉ, "đúng."

Tay tôi, dưới bàn, nắm chặt. Kiểu nắm mà, kiểu NexaVN. Kiểu "lại nữa." Kiểu,

– Anh đang negotiate sang bên đó?

Giọng, run. Cố giữ, nhưng run. 1% nhưng, run. Và tôi ghét. Ghét vì, ghét vì anh ta nghe được. Chắc chắn nghe được.

Kha Minh, nhìn. 3 giây. Mắt, thay đổi. Từ bình → gì đó. Kiểu, kiểu đau? Kiểu, "cô đang nghĩ tôi phản bội?"

– Không.

– Thì tại sao—

– Vì tôi gặp để nghe. – Anh ta cắt. Giọng, chậm. Kiểu chậm mà tôi biết: anh ta đang kiềm chế. – Đức Huy contact tuần trước. Đề nghị merge, SynAI acqui-hire HyperMind. Tôi gặp vì, vì cần biết hắn muốn gì.

Acqui-hire. SynAI muốn mua HyperMind. Kiểu, kiểu kền kền đợi xác.

– Và, tôi record cuộc conversation.

...

Record.

– Hắn thừa nhận. – Kha Minh rút phone. Mở. File audio, 47 phút. Tua. Dừng. Nhấn play:

Giọng Đức Huy, qua speaker, nhỏ, nhưng rõ:

"...Minh, thực ra data đó, tôi arrange. Từ tháng 10. Service account tôi tạo trước khi rời. Kiến Phong chỉ là, execution. Nhưng strategy, tôi. Và, honestly, nếu không có vụ đó, SynAI không có gì. Chúng tôi cần data HyperMind để có product."

Im. 5 giây. Tiếng đũa chạm bát, kiểu nhà hàng Nhật, im, chỉ tiếng nhỏ.

"Thú nhận." Đức Huy, thú nhận. Trên recording. "Strategy, tôi." "Tôi arrange." "Service account tôi tạo."

Bằng chứng. Real. Đủ để, đủ để làm gì? Kiện? Tố cáo? Press?

Kha Minh tắt audio. Nhìn tôi:

– Tôi không nói trước vì, vì nếu nói, cô sẽ muốn can thiệp. Và nếu Đức Huy biết ai khác biết, hắn sẽ không nói.

Logic. Đúng. Kiểu logic Trần Kha Minh: tính trước 3 bước. Giữ bí mật, không phải phản bội. Chiến lược.

Nhưng,

"Nếu giấu lần nữa tôi đi." Mì Hải Nam. Tháng 6.

Và anh ta, giấu.

Vì lý do đúng. Nhưng, giấu.


Im. 10 giây. Phòng Mercury, nhỏ, tường trắng, đèn neon sáng quá. Tiếng điều hòa.

Tay, thả lỏng. Từ nắm chặt → mở. Vì, vì anh ta không phản bội. Anh ta, đang chiến. Cho HyperMind. Bằng cách riêng.

Nhưng, cảm xúc. Cảm xúc không chạy logic. Cảm xúc chạy, NexaVN. Mì Hải Nam. "Giấu lần nữa." The Marq. "Mình không biết."

6 tháng, mỗi lần anh ta giấu gì, dù đúng, tôi xoáy vào. Mỗi lần. Cùng khuôn mẫu. Cùng nỗi sợ. Cùng, Quang.

Quang.

Nhưng, Kha Minh không phải Quang. Quang giấu để phản bội. Kha Minh giấu để bảo vệ. Khác. Rõ ràng khác.

Mà, mà tôi vẫn sợ. Vẫn.

Vấn đề, không phải anh ta.

Vấn đề, là tôi.

Kha Minh, nhìn. Im. Đợi. Kiểu đợi mà anh ta giỏi: không push, không "em hiểu chưa?", không, gì. Chỉ, ngồi. Để tôi tiêu hóa.

Rồi, giọng nhẹ. Kiểu nhẹ mà, kiểu nhẹ bến Bạch Đằng:

– An Hạ. Tôi biết em sợ. – Mắt, nhìn thẳng. Không né. – Nhưng, đến bao giờ em mới nhìn tôi mà thấy tôi? Không phải bóng ma quá khứ?

...

Câu hỏi. Real. Đúng. Và, và tôi không trả lời được.

Vì, vì anh ta đúng. Mỗi lần tôi nhìn anh ta giấu gì, tôi thấy Quang. Mỗi lần. Dù anh ta đã chứng minh, board meeting, scandal, resign, IC probation, "không đi đâu", mỗi lần.

Vấn đề không phải trust Kha Minh. Vấn đề, trust bản thân. Trust rằng, tôi đủ tốt để ai đó không phản bội.

Im. Đứng. Ghế kéo lùi, nhẹ. Không gấp.

– Tôi, cần ra ngoài.

Không đợi anh ta nói. Mở cửa. Đi.


Tầng 19. Đi ngang bàn Vy Vy. Cô ấy nhìn lên, mắt hỏi. "Sao?"

Lắc đầu. Không dừng. Đi thẳng ra thang máy.

VV sẽ hỏi sau. VV luôn hỏi sau, nhưng biết khi nào để yên. GPS cảm xúc. Cô ấy thấy mặt tôi, biết: chưa phải lúc.

Thang máy. Xuống. Lobby. Ra đường.

Nắng. Tháng 8 Sài Gòn, 2 giờ chiều, kiểu nắng muốn nấu trứng trên vỉa hè. Nhưng, tôi cần đi. Không cần đến đâu. Chỉ, đi. Kiểu đi mà, bến Bạch Đằng. Kiểu đi khi không muốn ngồi yên.

Kha Minh, record. 47 phút. Đức Huy thú nhận. "Strategy, tôi. Service account tôi tạo."

Bằng chứng. Thứ mà PwC tìm 2 tháng, Kha Minh lấy trong 1 bữa ăn. Thứ mà, nếu public, sẽ phá SynAI. Sẽ chứng minh HyperMind vô tội. Sẽ,

Sẽ cứu công ty.

Và anh ta, làm 1 mình. Không nói. Không ask permission. Không, gì. Chỉ, làm.

Kiểu Trần Kha Minh: logic, 3 bước trước, im. Và, và đúng. Kết quả đúng. Nhưng,

Nhưng tôi đang đi bộ 2 giờ chiều nắng 35 độ vì, vì cảm xúc tôi không chạy kịp logic anh ta. Vì, chuông báo động vẫn kêu. Dù đã tắt lý do.

NexaVN phá mình sâu hơn mình tưởng.


2 giờ chiều. Hẻm nhỏ sau lưng Pasteur. Quán cà phê, 4 bàn, quạt trần, bà chủ 60 tuổi pha phin bằng tay. Kiểu quán mà Google Maps không có, biết vì Vy Vy chỉ.

Cà phê phin. Đen. Không đường.

Ngồi. Nhìn hẻm. Xe máy đi ngang, chật, phải bóp còi. Dây phơi quần áo tầng 2. Mèo, nằm trên yên xe Wave. Kiểu hẻm Sài Gòn mà, kiểu sống thật hơn office tầng 19.

Nghĩ.

Kha Minh hỏi: "Đến bao giờ?"

Câu trả lời thật, tôi không biết. Vì, vì NexaVN không phải chuyện cũ. NexaVN đang ở đây. Trong mỗi phản ứng. Mỗi lần ai đó giấu gì, bất kể lý do, chuông báo động kêu. Mỗi lần.

Và, chuông báo động không tắt bằng logic. Nó tắt bằng, gì?

Heal.

Từ đó. VV từng nói, 2 lần, "mày cần therapy." Tôi cười. "Therapy kiểu gì, tao growth strategist, tao tự optimize được."

Nhưng, 6 tháng. 6 tháng nhìn Kha Minh mà thấy Quang. 6 tháng, "mình không biết." "Cho mình thêm thời gian." "Đi riêng."

Không phải anh ta chưa đủ tốt. Là, tôi chưa đủ lành.

Và, và tôi cần heal. Không phải để xứng đáng với anh ta. Không phải vì anh ta. Vì, vì TÔI. Vì Lâm An Hạ, 27 tuổi, xứng đáng nhìn ai đó mà không run. Xứng đáng, trust. Không phải trust người khác. Trust, chính mình.

Trust rằng, nếu ai đó phản bội, tôi sẽ sống. Như đã sống sau NexaVN. Sống, không phải "sống sót." Sống, sống thật.

Cà phê phin, nhỏ giọt. Chậm. Kiểu chậm mà, nếu vội thì bực, nếu kiên nhẫn thì, vừa đúng.

Kiên nhẫn. Với chính mình. Lần đầu, lần đầu tôi nghĩ: có lẽ, có lẽ cần ai đó giúp. Không phải Vy Vy. Không phải Kha Minh. Người, chuyên môn.

Therapy. Kiểu từ mà An Hạ cũ sẽ cười. An Hạ hôm nay, không cười.

Phone. Mở. Google. "tâm lý trị liệu Sài Gòn NexaVN, "

Xóa "NexaVN." Gõ lại: "tâm lý trị liệu hậu phản bội trust issues."

3.2 triệu kết quả. Kiểu, kiểu không phải mình tôi.

Không phải mình tôi.

Uống cà phê. Đắng. Mạnh. Phin, hết giọt.

Ok. Bước 1: tìm therapist. Bước 2: đặt lịch. Bước 3, không biết. Nhưng, bước 1.

Growth strategist. Funnel. 1 bước 1 lúc.

Nhưng lần này, funnel cho chính mình.

Ch.65/90
1.936 từ