Đêm Ở Singapore
Gương phòng 1608, Marina Bay Sands. 7 giờ 15 tối thứ Ba.
Tôi thay bộ thứ 4.
Bộ 1: váy đen midi, giày cao gót, quá formal, kiểu đi gala không phải dinner. Bộ 2: quần jeans, áo thun trắng, quá casual, kiểu "tôi không care" mà rõ ràng tôi care. Bộ 3: blazer xám hồi chiều, không, anh ta đã thấy rồi. Bộ 4: váy lụa xanh navy, dây mảnh, vừa quá đầu gối, khoác áo cardigan mỏng.
Váy lụa. Dây mảnh. Đi ăn tối. Với Trần Kha Minh.
Đây không phải date. Đây là dinner đã lên kế hoạch trên spreadsheet Excel. Có cột "cuisine," cột "price range," cột "for 2 pax." Anh ta sắp xếp cảm xúc bằng spreadsheet, và tôi đang thay 4 bộ đồ cho một file Excel.
Lâm An Hạ. 27 tuổi. 245 điểm KPI. Đang hoảng loạn vì váy.
Tóc, xổ. Lần đầu ở Singapore không buộc. Nước hoa, chanh và vetiver, xịt 2 lần thay vì 1. Không phải vì anh ta nhận ra mùi đó. Vì tôi thích mùi đó.
Vì tôi thích. Không liên quan đến ai.
...Nói dối bản thân cũng cần KPI.
Điện thoại rung. Zalo.
Kha Minh: "Lobby 7:30?"
Không "cô muốn mấy giờ?" Không option. "Lobby 7:30." Dấu chấm hỏi nhưng thực ra là câu khẳng định. Kiểu người quyết rồi mới hỏi cho lịch sự.
Reply: "Ok."
"Ok." 2 ký tự. Ngắn nhất tôi có thể gửi mà không gửi emoji trái tim.
...Tôi vừa nghĩ đến emoji trái tim. Lâm An Hạ. Đi gặp bác sĩ.
Sảnh Marina Bay Sands. 7 giờ 28.
Anh ta đã ở đó. Tất nhiên, Trần Kha Minh đến sớm mọi nơi, kể cả dinner không phải date.
Không phải date.
Áo sơ mi trắng. Xắn tay. Quần tây đen. Giày Oxford. Trở lại bộ giáp quen thuộc, nhưng không cài cúc cổ. Hở 1 nút. Và tóc hơi ướt, kiểu vừa tắm xong, chưa khô hẳn.
1 nút cổ áo. Tóc ướt. 2 chi tiết nhỏ nhưng tôi nhìn thấy ngay vì não tôi đã được huấn luyện để quét Trần Kha Minh trong 0.3 giây.
Overfitting. Anh ta nói overfitting hôm qua. Cả hai đều overfitting.
Anh ta thấy tôi. Mắt, dừng lại. 1 giây. Lướt từ trên xuống, tóc xổ, váy xanh, giày cao gót (bộ 1 bỏ giày lại), cardigan trên vai.
Anh ta quét tôi. Tôi thấy vì tôi đang quét anh ta quét tôi. Quét chồng quét.
– Cô thay đồ.
– Đi ăn tối thì phải thay đồ.
– Tôi biết. Chỉ là... – Dừng. – Cô hiếm khi để tóc xổ.
Anh ta nhận ra. Tóc. Anh ta nhận ra tôi để tóc xổ. Trong số 53 người tôi gặp hôm nay, chỉ 1 người nhận ra tôi thay kiểu tóc, và người đó đang đứng trước mặt tôi, tóc ướt, cổ áo hở 1 nút.
– Rooftop bar? – Tôi hỏi, giả bình tĩnh.
– Đổi kế hoạch. Clarke Quay trước, chili crab. Rồi rooftop bar sau.
– Anh đổi lịch mà không hỏi tôi.
– Tôi đang hỏi.
Lại câu đó. "Tôi đang hỏi." Trên máy bay cũng vậy. Anh ta quyết trước rồi biến nó thành câu hỏi. Manipulation? Không. Hiệu quả. Anh ta biết tôi sẽ nói có.
Và anh ta đúng. Điều đó mới khó chịu.
– Đi.
Clarke Quay. 8 giờ.
Nhà hàng hải sản bên sông Singapore. Đèn lồng đỏ, tiếng nhạc live acoustic, mùi ớt và tỏi phi từ bếp mở. Du khách, cặp đôi, nhóm bạn, ồn vừa đủ để che những khoảng im lặng giữa hai người.
Ngồi ngoài trời. Bàn nhỏ, nhìn ra sông, cầu đi bộ phát sáng xanh. Tiger beer lạnh. Chili crab, con cua lớn bằng cái đĩa, sốt đỏ au, mùi thơm bay cả quán.
Kha Minh gọi thêm mantou, bánh bao chiên chấm sốt cua. Gọi tự nhiên, kiểu đã research menu từ trước. Chắc chắn đã research. Chắc chắn có file "Clarke_Quay_Must_Try.xlsx" nào đó trong laptop.
Anh ta research dinner như research market. Due diligence cho bữa ăn. Ai mà due diligence cho bữa ăn?
Ai mà thấy cute khi bị due diligence?
...Tôi.
– Anh biết gì về chili crab? – Tôi hỏi, bẻ càng cua, nước sốt dính tay.
– Món quốc gia Singapore. Phổ biến từ 1950. Phiên bản gốc dùng sốt cà chua, không phải sốt ớt, tên gây hiểu lầm.
– Anh Google trước khi đến?
– Tôi sống Singapore 2 năm. Ăn chili crab 200 lần.
200 lần. Anh ta đếm số lần ăn cua. Kiểu người đếm mọi thứ, centimet, business card, số lần tôi kéo tóc sau tai.
– Vậy sao không kể trước? Lúc ở Sài Gòn?
– Vì lúc ở Sài Gòn, chúng ta nói chuyện KPI. – Anh ta nhìn tôi, tay cầm mantou. – Ở đây không có KPI.
Không có KPI. Câu đó đơn giản mà thay đổi tất cả. Không bảng KPI, không xếp hạng, không 247 vs 245. Chỉ có chili crab, Tiger beer, và Singapore.
Im lặng. 5 giây. Rồi tôi nói:
– Kể đi. Về Singapore. Không phải Singapore công tác, Singapore của anh.
Kha Minh nhìn tôi. Hơi ngạc nhiên. Rồi, kể.
NUS. Ký túc xá. Ăn cơm $3 ở nhà ăn. Code đến 4 giờ sáng trong lab. Giáo sư Tan, bắt viết lại paper 7 lần. Bạn cùng phòng người Malaysia, hay nấu maggi mì lúc nửa đêm, mùi bay cả tầng.
Anh ta kể. Kể thật. Không phải kể trên LinkedIn, kiểu "NUS taught me resilience." Kể kiểu $3 cơm nhà ăn, maggi mì nửa đêm, paper viết lại 7 lần. Kể kiểu... người.
– Còn anh? – Tôi hỏi. – Tuổi thơ. Không phải CV.
Anh ta dừng. Mantou nửa miệng.
– Ba tôi là giáo sư Bách Khoa. Mẹ bác sĩ. Cả hai đều đo con cái bằng thành tích. – Giọng nhẹ, kiểu nhẹ của người đã quen kể mà không đau. – 12 tuổi, tôi giải nhất toán quận. Ba nói: "Sao không giải nhất thành phố?" 16 tuổi, giải nhất thành phố. Ba nói: "Sao không quốc gia?"
Ba anh ta. Kiểu ba mà thành tích là ngôn ngữ duy nhất. Kiểu ba mà "giỏi" không bao giờ đủ.
Khác ba tôi. Ba tôi bán kẹo kéo, nói "cười miễn phí." Hai ông bố. Hai cách yêu. Cả hai đều sai ở chỗ nào đó, nhưng ba tôi sai ít hơn.
– Ba anh bây giờ sao?
– Vẫn vậy. Gọi mỗi tháng 1 lần. Hỏi "dự án thế nào." Không hỏi "con thế nào."
– Anh có bao giờ nói với ba rằng anh muốn ba hỏi "con thế nào" không?
Im lặng. Dài. Sông Singapore chảy. Đèn nhấp nháy.
– Chưa.
– Vậy mai gọi đi.
Anh ta nhìn tôi. 3 giây, kiểu 3 giây mà tôi đã học cách nhận ra: Trần Kha Minh đang xử lý thứ không phải dữ liệu.
– Cô vừa bảo tôi gọi ba.
– Tôi vừa bảo anh gọi ba. Vì tôi không thể gọi ba tôi nữa.
Im. Tôi nói rồi. Không sắp xếp. Không filter. Ba tôi mất 5 năm, và đây là lần đầu tiên tôi nói câu đó với ai không phải Vy Vy.
Kha Minh đặt mantou xuống. Nhìn tôi, mắt anh ta, dưới đèn lồng đỏ Clarke Quay, mềm hơn bao giờ hết. Không phải "The Machine." Không phải Head of AI Product. Chỉ là người đang ngồi trước mặt tôi, hiểu.
– Cảm ơn. – Anh ta nói, nhẹ. – Tôi sẽ gọi.
9 giờ 30. Marina Bay waterfront.
Đi bộ dọc bờ vịnh. Đèn Marina Bay Sands phản chiếu trên mặt nước, ba tòa tháp, con tàu trên đỉnh, sáng rực. Gió biển mặn, ấm, thổi tóc tôi bay qua vai.
Kha Minh đi bên trái. Vai cách vai, bao nhiêu centimet? Tôi không đếm. Lần đầu tiên không đếm. Vì ở đây, ở Singapore, ở đêm này, tôi không muốn đo.
Không đếm. Lâm An Hạ, người đếm mọi thứ, KPI, ROI, centimet khuỷu tay trên máy bay, không đếm. Vì nếu đếm, tôi sẽ phải classify. Và tôi không muốn classify đêm nay.
Tiger beer làm đầu nhẹ. Không say, chỉ đủ để bớt filter. Đủ để nói thứ không nói ở văn phòng, không nói ở Nguyễn Huệ, không nói ở tiệm mì 4 giờ sáng.
– Anh biết không, – tôi nói, nhìn mặt nước, – hồi ở NexaVN, tôi làm 18 tiếng/ngày. Không phải vì yêu công ty, vì sợ. Sợ nếu ngừng thì mọi người sẽ thấy tôi không giỏi như họ tưởng.
– Imposter syndrome.
– Đừng label. Tôi đang kể, không đi therapy.
Anh ta cười. Nhỏ. Nhẹ. Kiểu cười mà ở Sài Gòn tôi chưa bao giờ nghe, vì ở Sài Gòn, Trần Kha Minh không cười. Anh ta mỉm cười nửa miệng, nửa mỉa mai nửa ngưỡng mộ. Nhưng cười thật, cười bằng cả hai bên, chỉ ở đây. Chỉ đêm nay.
Tiếng cười anh ta. Thấp, ngắn, ấm. Kiểu tiếng cười mà nếu ai đó record lại, tôi sẽ save vào folder riêng.
...Tôi vừa nghĩ đến việc save tiếng cười anh ta. Lâm An Hạ. Bác sĩ. Bây giờ.
Bậc thang xuống waterfront. Đá ướt, mưa chiều Singapore, mặt đá trơn. Chân tôi, giày cao gót bộ 1 mà tôi giữ lại, sai lầm, trượt.
Trượt.
Tay Kha Minh nắm tay tôi. Nhanh. Kéo lại. Cả người tôi nghiêng vào anh ta, vai tôi chạm ngực anh ta, tay anh ta giữ cổ tay tôi.
Tay anh ta ấm. Ngón dài, nắm chặt vừa đủ, không siết, không lỏng. Kiểu nắm của người biết chính xác bao nhiêu lực là đủ.
Và anh ta không buông.
1 giây. 2 giây. 3 giây.
3 giây. Đủ để ổn định. Đủ để buông. Nhưng anh ta không buông, và tôi không rút.
Bàn tay anh ta trên cổ tay tôi. Ngón cái đặt vào mạch đập. Anh ta cảm nhận nhịp tim tôi. Và tôi biết anh ta biết, BPM tôi bây giờ cao hơn turbulence trên máy bay.
– Ổn chưa? – Giọng anh ta gần. Gần hơn Sài Gòn. Gần hơn pantry. Gần hơn tiệm mì.
– Ổn.
"Ổn." Nói dối. Tôi không ổn. Tôi đang đứng trên bờ vịnh Marina Bay, tay trong tay Trần Kha Minh, tim đập kiểu không có quy luật, hỗn loạn, lộn xộn, không khớp mô hình nào.
Anh ta buông. Chậm. Ngón tay trượt khỏi cổ tay tôi, ngón út cuối cùng.
Im lặng. Đi tiếp. Không nói. Nhưng khoảng cách giữa hai vai, nhỏ hơn. Nhỏ hơn nữa.
10 giờ 15. Gardens by the Bay.
Supertree Grove. 18 cây kim loại khổng lồ, cao 25-50 mét, phủ cây xanh, đèn LED đổi màu. Light show, nhạc giao hưởng, ánh sáng chạy từ cây này sang cây kia, tím, xanh, vàng, đỏ. Du khách nằm trên bãi cỏ nhìn lên, kiểu nằm xem phim ngoài trời nhưng thay phim bằng cây phát sáng.
Chúng tôi nằm trên bãi cỏ. Cạnh nhau. Mặt ngửa lên trời, Supertree sáng rực phía trên, nhạc nhẹ, gió ấm, mùi cỏ mới cắt.
Tôi đang nằm trên cỏ ở Gardens by the Bay. Cạnh Trần Kha Minh. Cả hai nhìn lên trời. Khoảng cách: 10 centimet. Ít hơn máy bay. Nhưng ở đây, không ghế, không tay vịn, không ranh giới vật lý, 10 centimet là lựa chọn, không phải mặc định.
Anh ta CHỌN nằm cách tôi 10 centimet.
Nhạc đổi, bài gì đó classical, violin và cello. Cây Supertree đổi màu tím, chậm, như thở.
– Kha Minh.
– Gì?
– Mình có thể giả vờ không phải đồng nghiệp cho đêm nay không?
Tôi nói "mình." Không phải "tôi." "Mình" — từ tôi chỉ dùng với Vy Vy. Mềm hơn "tôi." Gần hơn. Và nó tuột ra không xin phép.
Im lặng. Violin kéo dài. Cây Supertree xanh lá.
– Chúng ta đang giả vờ gì đâu. – Giọng anh ta nhẹ, nhìn lên, không nhìn tôi. – Từ lúc nào?
"Từ lúc nào." Anh ta nói, từ lúc nào chúng ta là đồng nghiệp? Hay từ lúc nào chúng ta giả vờ?
Câu trả lời là: cả hai. Chúng ta chưa bao giờ CHỈ LÀ đồng nghiệp. Từ tờ giấy công thức câu hỏi thứ 3. Từ bún bò hẻm Tôn Thất Đạm. Từ 2 giờ sáng ở pantry tầng 19. Từ "mắt anh vừa sáng lên." Từ chanh và vetiver. Từ mì 4 giờ sáng. Từ chăn. Từ tương ớt. Từ "em." Từ "không hợp làm đồng nghiệp."
Từ lúc nào?
Từ đầu.
Tôi không trả lời. Không cần. Anh ta biết.
Nằm im. Nhìn cây phát sáng. Nghe violin. Gió thổi tóc tôi, xổ, bay ngang, vài sợi chạm vai anh ta. Anh ta không phủi. Tôi không gom lại.
Tóc tôi trên vai anh ta. Ngược lại từ máy bay, hôm đó đầu anh trên vai tôi. Bây giờ tóc tôi trên vai anh. Chúng tôi đang thay nhau chạm mà không gọi là chạm.
Tay tôi, đặt trên cỏ, bên phải. Tay anh ta, đặt trên cỏ, bên trái. 5 centimet. Rồi 3. Rồi, ngón út chạm.
Ngón út. Nhỏ nhất. Nhẹ nhất. Chạm vừa đủ để biết: anh ta ở đây. Tôi ở đây.
Và lần này, tôi không rút lại.
Nằm. 10 phút. 20 phút. Light show kết thúc. Du khách đứng dậy, vỗ tay, chụp ảnh, tản đi. Bãi cỏ vắng dần.
Chúng tôi vẫn nằm. Ngón út vẫn chạm.
20 phút nằm trên cỏ Gardens by the Bay, ngón út chạm ngón út, nhìn Supertree. 20 phút không nói. 20 phút bình yên nhất kể từ khi ba mất.
Bình yên. Với đối thủ KPI.
Với người mà 4 tháng trước, tôi thề sẽ đánh bại.
Với Trần Kha Minh.
11 giờ. Trước phòng 1608, Marina Bay Sands.
Hành lang vắng. Đèn vàng nhạt. Thảm dày, nuốt tiếng bước chân.
Kha Minh đưa tôi về phòng. Đi cạnh, không nói, từ Gardens by the Bay, qua taxi, vào sảnh, lên thang máy, dọc hành lang. Im lặng mà không ngượng. Im lặng mà ấm.
Dừng trước cửa 1608. Tôi quay lại.
Anh ta đứng đó. 1 bước. Gần hơn Clarke Quay. Gần hơn Gardens. Ánh đèn hành lang vàng trên mặt anh ta, góc hàm sắc, mắt nhìn xuống tôi (vẫn cao hơn dù tôi đi giày cao gót), và miệng, không cười nửa bên. Không cười. Chỉ nhìn.
Anh ta nhìn tôi. Kiểu nhìn mà nếu đây là phim, đây là lúc hôn. Kiểu nhìn mà camera sẽ zoom slow motion. Kiểu nhìn mà cả phòng 1.200 người vỗ tay không bằng.
Nhưng đây không phải phim. Đây là hành lang hotel. Đây là đêm thứ Ba. Đây là hai đồng nghiệp, không, cô nói rồi, không phải đồng nghiệp, đứng trước cửa phòng.
Và nếu ai nói thêm 1 câu, mọi thứ sẽ đổi.
– Cảm ơn tối nay. – Tôi nói. Giọng nhẹ hơn tôi muốn.
– Cảm ơn cô... – Dừng. – Cảm ơn An Hạ.
Tên tôi. Trong miệng anh ta. Ở hành lang hotel, 11 giờ đêm, Singapore. "An Hạ." Không "cô." Không "cô Lâm." Tên.
Thẻ phòng trong tay tôi. Quẹt. Đèn xanh. Cửa mở. Bước vào.
Quay lại. Nửa bước. Nhìn anh ta qua khung cửa.
– Chúc ngủ ngon, Kha Minh.
Tên anh ta. Không "anh." Không "đối thủ." Không "đồng nghiệp." Tên. Tên thật. Kiểu gọi tên mà chỉ dành cho người ta muốn gần.
Anh ta gật. Chậm. Mắt không rời.
– Chúc ngủ ngon, An Hạ.
Đóng cửa.
Dựa lưng vào cửa. Trượt xuống. Ngồi bệt trên thảm.
Tim. Tim tôi. Đập. Đập kiểu gì? Không phải kiểu chạy bộ dọc sông Sài Gòn. Không phải kiểu pitch trước SaigonBank. Đập kiểu... điên cuồng. Kiểu mất kiểm soát. Kiểu free fall mà không có parachute.
Tối nay. Chili crab, tay nắm tay, cỏ, ngón út, Supertree, "chúng ta đang giả vờ gì đâu."
Tối nay tôi biết rõ ràng, chắc chắn, không phải dữ liệu, không phải KPI, không phải hypothesis cần validate, tôi biết:
Tôi đang rơi.
Tôi đang rơi vì Trần Kha Minh.
Và lần này, không có parachute. Không có phương án B. Không có file Excel nào liệt kê risk mitigation cho chuyện này.
Mở điện thoại. Zalo. Vy Vy.
"Tao biết mày đang ngủ. Nhưng tao cần nói với ai đó. Tao vừa đi ăn tối với Kha Minh. Clarke Quay. Chili crab. Rồi đi bộ. Rồi nằm trên cỏ ở Gardens by the Bay. Rồi anh ta đưa tao về phòng."
Gửi.
"Và tao ngồi bệt dưới sàn lúc 11 giờ đêm vì tim tao đập kiểu không fit model nào."
Gửi.
"Vy ơi. Tao thua rồi."
Gửi.
3 tin nhắn. 11 giờ đêm. Gửi cho bạn thân. Vì đây là thứ tôi không thể ghi vào Notion, không thể theo dõi trên bảng KPI, không thể phân tích bằng dữ liệu.
Đây là thứ duy nhất dữ liệu không đo được.
Và đây, ngồi bệt trên thảm phòng 1608, Singapore, sau 1 đêm với Trần Kha Minh, là khoảnh khắc tôi thôi chống cự.
Điện thoại rung. Vy Vy, tỉnh, tất nhiên, "Thầy Bói Công Sở" có radar cho drama.
"TAO BIẾT. TAO ĐÃ BIẾT TỪ NGÀY ĐẦU. CUỐI CÙNG MÀY CŨNG THỪA NHẬN. 😭😭😭🎉🎉🎉"
"Từ ngày đầu." Vy Vy. Tống Vy Vy. Radar tình yêu chính xác hơn AI Copilot. Tao mất 4 tháng để thừa nhận thứ Vy thấy từ buổi all-hands đầu tiên.
Cười. Tự nhiên. Cười một mình trên sàn phòng hotel 11 giờ đêm Singapore.
Ba nói đúng. Cười miễn phí.
Và tối nay, Trần Kha Minh, chili crab, cỏ, tay nắm tay, Supertree, tất cả miễn phí.
Trừ $380 phòng Mandarin Oriental.
$380 đáng.