"Em Có Từng Tin Tôi Không?"
Thứ Bảy, tuần 27. 2 giờ chiều. The Marq, tầng 15.
Dọn nhà.
Không phải "dọn" kiểu sạch. Kiểu, kiểu chuẩn bị. An Hạ nhắn "cuối tuần, chỗ anh." Lần đầu, cô đến nhà tôi. Và, Trần Kha Minh, 30 tuổi, người từng present trước 500 người ở Marina Bay Sands không run tay, đang đi lại giữa phòng khách kiểm tra ly nước có vệt bẩn không.
Pathetic.
Căn hộ tôi, 72m², 1 phòng ngủ, tầng 15, view sông. Tối giản không phải vì thẩm mỹ, vì tôi không có thời gian mua đồ. Sofa linen, mua online, tự lắp. Kệ sách, 3 tầng, Ikea. Bàn làm việc, đem 2 màn hình từ văn phòng về sau demotion. 0 ảnh cá nhân.
0 ảnh. Không phải vì không có kỷ niệm. Vì, ba dạy: "Nhà là nơi nghỉ. Không phải gallery." Và tôi, tôi nghe ba. Nhiều thứ.
3 giờ. Chuông cửa.
Mở. An Hạ, áo thun trắng, quần jeans, tóc buộc đuôi ngựa. Sandal Birkenstock. Mặt, không makeup. Kiểu "đây là tôi, không phải Senior Growth Strategist."
Đẹp. Kiểu đẹp mà, kiểu đẹp 3 giờ chiều thứ Bảy. Không cần gì thêm.
– Vào.
Cô bước vào. Mắt, quét căn hộ. Nhanh. Growth brain: scan, assess, file. Kệ sách, dừng 2 giây. Bàn làm việc, dừng 1 giây. View sông, dừng 3 giây.
Giày, sandal cô đặt cạnh Oxford của tôi ở cửa. Chi tiết nhỏ. Nhưng, tôi thấy.
Giày cô cạnh giày tôi. Kiểu, kiểu thử. Preview. Xem có vừa không.
– Uống gì?
– Nước lọc.
Đổ nước. Ly trong. Đặt bàn trà. Ngồi, sofa, đối diện. 1 mét.
1 mét. Gần hơn boardroom, gần hơn mì Hải Nam, gần hơn mọi nơi ngoài parking B2. Nhưng, kiểu gần mà vẫn xa. Vì, cô đến đây không phải để gần.
– Kha Minh. – Cô nói. Nhìn thẳng. – Tôi sẽ từ chối Head of Product.
...
Từ chối.
Tôi nói nhận. Tôi, nói, nhận. Thứ Hai, mì Hải Nam, "nhận đi." Vì team. Vì cô giỏi. Vì, nếu không cô thì ai đó tệ hơn.
Và cô, từ chối.
– Tại sao? Tôi đã nói, nhận đi.
– Vì mình không muốn thành người mà mình từng ghét. – Giọng cô, rõ. Từng chữ. Kiểu Lâm An Hạ khi đã quyết: không dao động. – Người lấy chỗ của người khác khi họ ngã.
NexaVN. Quang. "Lấy chỗ khi ngã."
Cô, cô đang nói: nếu ngồi ghế tôi = cô thành Quang. Người phản bội.
Nhưng, tôi CHO. Không ai lấy. Tôi đồng ý. Khác!
– Đây không phải NexaVN.
Nhanh. Phản xạ. Vì, vì nghe từ "NexaVN" kết hợp với tên tôi, nghe sai. Hoàn toàn sai.
An Hạ gật nhẹ:
– Tôi biết khác. Nhưng, Kha Minh. Nếu tôi ngồi ghế anh. Mỗi ngày. Team anh report cho tôi. Meeting room cũ, tôi ngồi. Dashboard, tên tôi. Và anh, 4 mét, bàn thường, code.
4 mét. Cô nói "4 mét." Cô biết, cô đo. Khoảng cách từ bàn IC mới của tôi đến vị trí cũ. Cô biết, vì cô ngồi cùng tầng 19. Cô thấy, mỗi ngày.
– Anh sẽ nhìn tôi ở CHỖ CỦA ANH, và anh bảo anh ổn?
"Ổn."
Ổn, không. Tôi sẽ không ổn. Nếu ngồi đó là ai khác, external, stranger, tôi sẽ ổn vì kệ. Nhưng An Hạ, người tôi, người mà tôi,
Nhìn cô ngồi ghế tôi. Mỗi ngày. Team tôi gọi cô "chị Hạ" thay vì "anh Minh." Dashboard chuyển tên. Slack channel #product đổi owner.
Ổn? Nói dối.
– Tôi sẽ ổn.
– Nói dối.
Cô biết. Lâm An Hạ, người tin data, biết.
Im. 5 giây.
Cô đúng. Và, tôi ghét cô đúng. Vì nếu cô sai, tôi có thể argue. Nhưng cô đúng, nên tôi chỉ có thể, ngồi đây.
Nhưng, nhưng sao cô lúc nào cũng nhìn mọi thứ qua lens phản bội? Tôi KHÔNG PHẢI Quang. Ghế tôi CHO cô, tôi tự nguyện. Sao cô không, sao cô không tin rằng cho là cho, không phải mất?
Vì, vì cô bị lấy quá nhiều lần. Nên "cho" với "lấy", trong mắt cô, cùng kết quả: ai đó ngồi ghế người khác.
Bực. Tôi, bực.
Bật.
– Đây KHÔNG PHẢI NexaVN! – Giọng, lớn hơn tôi muốn. Không kiểm soát. Lần đầu, trong 6 tháng, tôi không kiểm soát giọng trước mặt cô. – Tôi CHO cô. Không ai CẮP. Tôi nói nhận vì team cần, vì CÔ giỏi, vì không ai khác đủ. Sao cô lúc nào cũng nhìn mọi thứ qua cái lăng kính phản bội?
Ra. Hết. Kiểu, kiểu bug leak vào production. Không revert được.
An Hạ, mắt lóe. Không sợ. Không co. Lóe, kiểu "à, anh chơi kiểu đó?"
Và, cô đứng dậy.
– Vì anh GIẤU tôi chuyện scandal! – Giọng cô, không hét. Nhưng sắc. Kiểu sắc mà tôi nghe lần đầu ở meeting tháng 1, nhưng hôm nay sắc hơn, vì hôm nay, không professional. Hôm nay, personal. – Vì anh chọn "CEO yêu cầu" thay vì NÓI TÔI trước! "Trust me", nhưng anh giấu! Thứ Bảy tuần 22, anh biết. Và anh nhắn, "Không có gì nghiêm trọng."
Đúng. Câu đó, đúng. Tôi nói dối cô. Lần đầu. "Không có gì." Trong khi, 47 trang đơn kiện, 12GB data, cả công ty sắp sụp. Và tôi, "Không có gì."
Lý do? CEO ra lệnh. 72 giờ. Nội bộ.
Nhưng, "lý do" không bằng "đúng." Tôi có lý do. Không có nghĩa tôi đúng.
– Đó là CHỌN CEO over tell me truth! – Cô nói. Mắt, đỏ nhẹ. Kiểu đỏ mà Lâm An Hạ sẽ chối là do gió. Nhưng, không có gió. Cửa ban công đóng.
Cô đúng. Và tôi, tôi không có counter-argument. Vì, không có. Tôi chọn CEO. Lần đó, tôi chọn "nội bộ" thay vì "cô trước." Và lời hứa "cô trước, luôn", nói SAU. Nói khi đã vi phạm.
Kiểu "sorry" sau khi đã break. Không đủ. Cô biết.
Im. Nặng. Điều hòa, tiếng rì rầm. Sông ngoài kính, nắng cam nhạt dần.
Rồi, câu hỏi. Câu mà, tôi không plan. Không prepare. Ra, từ chỗ nào đó sâu hơn logic:
– Em có từng tin tôi không?
"Em." Tôi gọi cô, "em." Không phải lần đầu, nhưng lần này, chỉ "em." Không "An Hạ." Không "cô Lâm." Không "bạn." "Em."
Vì, vì câu hỏi này không phải của Senior AI Architect hỏi Senior Growth Strategist. Câu này, của Trần Kha Minh hỏi Lâm An Hạ.
An Hạ, dừng. Miệng, mở nhẹ. Kiểu, kiểu bị đánh bất ngờ.
– Thật sự tin? – Tôi tiếp. Giọng, nhỏ hơn muốn. Kiểu nhỏ mà, nếu ba nghe, ba sẽ nói "yếu đuối." Nhưng, kệ ba. – Hay em luôn giữ một chân ngoài cửa. Sẵn sàng chạy. Sẵn sàng, nếu tôi hóa ra giống mọi người đã bỏ em.
Hỏi. Hỏi thật. Vì, 6 tháng. Bún bò bà Năm. Mì Hải Nam. Pantry 2h sáng. Parking B2. Singapore. Rooftop. "Cho mình thêm thời gian." "Bao lâu cũng được." Và, resignation letter. "Dự phòng thôi."
6 tháng, cô đến gần. Rồi lùi. Gần, lùi. Gần, lùi. Kiểu sóng biển Cần Thơ mà cô kể: "nước lên tới bờ, rồi rút." Và tôi, tôi đứng trên bờ. Chờ sóng. Nhưng sóng, lần nào cũng rút.
Có lần nào, lần nào, cô tin tôi 100%? Không rào? Không "nhưng"? Không "nếu anh giấu lần nữa tôi đi"?
An Hạ, im. Lâu. Mắt, nhìn xuống. Tay, đan trên đùi. Ngón, siết nhẹ.
Cô đang tìm. Tôi thấy, mắt cô đang quét ký ức. Kiểu scan database. Growth brain, tìm data point. Tìm 1 moment, 1, mà cô tin tôi không điều kiện.
Và, nếu cô không tìm được,
– Mình không biết. – Cô nói. Nhẹ. Không nhìn lên. – Mình sorry.
"Không biết."
Không phải "không." Nhưng, cũng không phải "có."
"Không biết" = suốt 6 tháng, cô chưa bao giờ, chưa bao giờ, fully trust. Luôn có "nhưng." Luôn có exit plan. Luôn, one foot out.
Và tôi, tôi ở đây. 6 tháng. Chờ. Từ chối DeepMind 2 năm trước vì muốn build ở VN. Từ chối $800K MediaMax vì ethics. Nhận demotion vì 200 người và cô. Vote 4-3 giữ mình ở company. Tất cả, vẫn chưa đủ?
Bao nhiêu đủ? Bao nhiêu sacrifice, đủ? Hay, không bao giờ đủ? Vì, vì tôi không phải vấn đề. NexaVN là vấn đề. Quang là vấn đề. Và, Quang không phải tôi fix được.
Tôi, tôi không fix được quá khứ cô. Chỉ, có thể ở hiện tại. Nhưng hiện tại, "không biết."
Đứng dậy. Không nhìn cô, vì nếu nhìn, mắt tôi sẽ lộ thứ tôi không muốn lộ bây giờ. Đi ra ban công. Kéo cửa kính, gió. Mùi sông. Mặn. Khét nhẹ. Nắng cam, gần tắt.
Ban công. Chỗ mà, mỗi tối, tôi đứng nhìn Sài Gòn và tự hỏi cô đang làm gì bên Vinhomes. Chỗ mà, đêm gọi ba voicemail, "con đang cố sống khác đi." Chỗ, riêng. Của tôi.
Và bây giờ, cô ở trong phòng. Tôi ở ngoài. 3 mét. Kiểu 3 mét mà, dài hơn hành lang HyperMind. Dài hơn bàn mì Hải Nam. Dài hơn,
– Kha Minh. – Giọng cô, hơi vỡ. Kiểu vỡ mà tôi biết cô ghét. – Tôi đi.
Đi. Cô đi.
Gật. 1 cái. Không quay.
Không quay. Vì, nếu quay, tôi sẽ thấy mắt cô. Và mắt cô, lúc này, chắc đỏ. Và nếu thấy mắt cô đỏ, tôi sẽ bước đến. Sẽ nắm tay. Sẽ nói "ở lại." Sẽ, quên hết. Quên "không biết." Quên,
Nhưng không. Không quên. Vì, "không biết" là thật. Và thật, đau hơn dối. Nhưng tôi xin thật. Tôi đã, luôn, xin thật.
Nên, để cô đi.
Tiếng cửa. Click nhẹ. Khóa từ. Và, im.
Căn hộ, im. Kiểu im mà, trước 3 giờ, bình thường. Nhưng bây giờ, sau khi cô ở đây 30 phút, im khác. Im kiểu, thiếu.
Mùi. Chanh và cỏ vetiver, thoảng. Từ sofa. Từ chỗ cô ngồi.
30 phút cô ở đây, và căn hộ tôi có mùi cô. 72m², 6 năm, không có mùi ai ngoài cà phê đen và sách. Và bây giờ, vetiver.
Sẽ bay trong vài giờ. Sẽ mất. Kiểu, kiểu mọi thứ.
Vịn lan can. Sông Sài Gòn, tím. Đèn thuyền nhấp nháy. Thủ Thiêm sáng, kiểu thành phố chưa ai sống nhưng đêm nào cũng sáng.
"Không biết." Cô nói. Và tôi, tôi nghe.
Đau? Đau. Kiểu đau mà, không code được. Không debug. Không có Stack Overflow cho "người yêu nói không biết có tin mình không."
Nhưng, "không biết" không phải "không."
"Không biết" = cô đang tìm. Cô chưa tìm được, nhưng cô ĐANG tìm.
Và tôi, Trần Kha Minh, đã nói "bao lâu cũng được." Đồng Khởi, tuần 21.
Bao lâu cũng được.
Kể cả, kể cả khi đứng ban công một mình, mùi vetiver bay dần, sông Sài Gòn tối đi, và câu trả lời duy nhất tôi có, là "chưa."
Chưa. Không phải không.
Đủ.
...Chưa đủ. Nhưng, đủ để không bước khỏi ban công này. Đủ để sáng mai, vẫn đi làm. Vẫn code. Vẫn, ở đây.
Vì cô, cô cũng vẫn ở đây. Dù "không biết." Cô không chạy. Cô không gửi resignation letter. Cô, ở.
Và "ở", từ Lâm An Hạ, đã là rất nhiều.