KPI Tình Yêu
Chương 22: Investor Ghé Công Ty
Chương 22

Investor Ghé Công Ty

Email CEO, 6 giờ 45 sáng thứ Tư: "Series C due diligence bắt đầu hôm nay. Dragon Capital + GIC Singapore. Best behavior. Không drama."

"Không drama." CEO viết ba chữ đó bằng bold, underline, và caps lock. Ba layer nhấn mạnh. Lần cuối anh ấy dùng cả ba là khi ai đó đổ cà phê lên laptop investor ở vòng Series B.

Tôi đặt điện thoại xuống, ngồi dậy. The Marq, tầng 15, 6 giờ 50 sáng. Nắng Sài Gòn chưa lên hẳn, trời xám nhạt, gió sông thổi qua cửa kính, mùi sông lẫn mùi cà phê ai đó pha ở tầng dưới.

Due diligence. Investor lớn nhất Đông Nam Á đến soi từng con số, từng dòng code, từng mối quan hệ nội bộ. Họ sẽ hỏi về demo fail thứ Hai, tôi đã fix trong 2 ngày, không phải 3 như đã nói. Nhưng tin tức thì vẫn lan.

Tắm. Mặc áo sơ mi trắng, lần đầu trong 3 tháng mặc sơ mi trắng thay vì đen. Vì Thành Dương từng nói: "Mặc sơ mi đen trước investor là muốn họ nghĩ mày là hacker."

Hacker mà biết fix bug trong 2 ngày thì cũng đáng đầu tư.


9 giờ sáng. Sảnh tầng 18.

Sảnh bình thường giống cafeteria startup, bàn ghế lộn xộn, bảng trắng ghi đầy ý tưởng, cốc cà phê vứt khắp nơi. Hôm nay: bàn xếp thẳng, cốc dọn sạch, hoa tươi ở quầy lễ tân, và ai đó đã lau cái vết cà phê trên sàn mà mọi người giẫm qua 6 tháng nay mà không ai thèm lau.

Investor đến là công ty biến thành khách sạn. Mỗi tội không có concierge.

CEO đứng ở sảnh, polo xám, trang trọng hơn bình thường nhưng vẫn "tôi là founder, không phải banker". Bên cạnh anh ấy —

Một người phụ nữ tôi chưa từng thấy.

Cao khoảng 1m68. Tóc đen dài uốn sóng nhẹ, để xõa. Blazer đen, váy bút chì, giày cao gót Salvatore Ferragamo, tôi nhận ra vì Gia Hân từng mang đôi y hệt. Makeup nhẹ nhàng nhưng tinh tế. Nước hoa, Chanel No.5. Tôi nhận ra trước khi nhìn thấy cô.

Chanel No.5.

Gia Hân.

Tim tôi không đập nhanh hơn. Không chậm hơn. Nó dừng. 0.5 giây. Rồi đập lại.

Bạch Gia Hân. 29 tuổi. Cựu Investor Relations Manager tại quỹ Singapore. Cựu bạn gái, 2 năm, chia tay 14 tháng trước.

Cô ấy đang đứng trong sảnh HyperMind. Bên cạnh CEO của tôi. Cầm tập tài liệu có logo Dragon Capital.

CEO quay lại thấy tôi:

– Kha Minh! Đến đúng lúc. Đây là Bạch Gia Hân, Investor Relations Manager mới. Gia Hân sẽ phụ trách quan hệ investor cho vòng Series C. Cô ấy đã làm IR ở GIC Singapore 3 năm.

Gia Hân nhìn tôi. Nụ cười lịch sự. Professional. Không gượng gạo, không bối rối. Như thể gặp lại người yêu cũ tại nơi làm việc là chuyện cô làm mỗi thứ Tư.

– Kha Minh. – Cô gật đầu. – Lâu rồi.

– Gia Hân. – Tôi gật lại. Giọng đều. – Chào mừng đến HyperMind.

2 năm yêu. 14 tháng không gặp. Và cả hai vừa chào nhau như gặp đồng nghiệp mới ở hội thảo. Nếu Vy Vy chứng kiến, cô sẽ hét lên.


10 giờ. Phòng họp Athena. Buổi due diligence.

4 investor, hai từ Dragon Capital, hai từ GIC Singapore. Vest, tóc vuốt, Montblanc, Hermès. Kiểu người mà khi họ gật đầu, 50 triệu đô chuyển khoản.

CEO trình bày tổng quan. Slide đẹp, AI-generated, tất nhiên. Doanh thu, user growth, technology moat, competitive advantage. Mỗi slide 3 bullet point, mỗi bullet point 1 điểm dữ liệu.

Lượt tôi, demo AI Copilot. Phiên bản đã fix. Latency 0.5 giây. Không hallucinate. CTO Dragon Capital hỏi 4 câu kỹ thuật, tôi trả lời cả 4. Không slides. Chỉ terminal và giọng nói.

Fix trong 2 ngày. Code mới, training pipeline mới, 3 lớp safety net chống hallucination. 47 giờ không ngủ. Nhưng nó chạy.

Lượt An Hạ, growth metrics.

Cô đứng lên, tóc kẹp gọn, áo sơ mi trắng, giống tôi.

Chúng tôi đều mặc sơ mi trắng hôm nay. Trùng hợp. Chắc chắn trùng hợp.

– HyperMind đạt 200 nghìn người dùng tháng 1. Hiện tại, tháng 3: 380 nghìn. Tăng trưởng 90% trong 2 tháng. – Cô nhìn investor, không nhìn slide. – Nhưng số lượng không quan trọng bằng chất lượng. Tỉ lệ giữ chân 30 ngày: 68%. Cao hơn benchmark ngành 52%.

68%. Tuần trước là 62%. Cô đã tăng 6 điểm retention trong 1 tháng. Bằng cách nào?

Rồi cô nói:

– Chiến lược growth consulting cho SME, 12 khách hàng mới, revenue per customer 180 triệu đồng/năm, biên lợi nhuận 72%. Kênh này scalable mà không cần tăng headcount.

Investor Dragon Capital ghi chú. Investor GIC gật đầu. Một người hỏi: "Unit economics?" An Hạ trả lời, CAC, LTV, payback period, mượt, chính xác, tự tin. Kiểu tự tin của người đã sống trong con số đó 9 tuần.

Cô giỏi. Rất giỏi. Trước investor, cô không phải Growth Strategist. Cô là CFO, CMO, và storyteller gộp lại.

Lượt Gia Hân, tài chính.

Cô đứng lên, cầm remote, bấm slide. Kiểu đứng khác An Hạ, An Hạ đứng thẳng, năng lượng hướng về phía trước. Gia Hân đứng thoải mái, năng lượng hướng lên, kiểu người biết mình đẹp và dùng điều đó như công cụ.

– Series C target: 50 triệu đô, valuation 300 triệu. Post-money, HyperMind sẽ là startup AI lớn nhất Đông Nam Á.

Giọng cô, tiếng Việt pha tiếng Anh tự nhiên, không gượng. "Valuation," "post-money," "runway", tuôn ra như nước. Cô xoay nhẫn trên ngón áp út, nhẫn bà ngoại để lại, thói quen cũ. Tôi nhớ.

Tôi nhớ. Cô xoay nhẫn khi đang tập trung. Cô uống Earl Grey không đường. Cô ngủ nghiêng bên trái. Cô đọc Financial Times mỗi sáng trước 7 giờ.

14 tháng. Tôi vẫn nhớ.

Nhưng "nhớ" không phải "nhớ nhung". Nhớ là dữ liệu cũ chưa xóa cache.


7 giờ tối. Cục Gạch Quán, Q.1.

Nhà hàng kiểu nhà cổ Sài Gòn, gạch nung, gỗ mộc, đèn dầu, quạt trần. Menu Việt Nam fusion mà investor nước ngoài yêu thích vì "authentic but refined". CEO chọn đúng chỗ.

Bàn dài 12 người. CEO đầu bàn. Bên trái: 4 investor. Bên phải: Kha Minh, An Hạ, Gia Hân, Kiến Phong. Còn lại: Vy Vy, anh Hải trưởng kỹ thuật.

Tôi ngồi giữa Gia Hân và An Hạ. Bên trái: Chanel No.5, quen thuộc, êm dịu. Bên phải: chanh và cỏ vetiver, mới, sắc.

Hai mùi nước hoa. Hai thế giới. Một cái ghế.

Món khai vị, gỏi cuốn tôm thịt, bày trên đĩa tre, vừa được dọn ra thì investor Dragon Capital hỏi câu đầu tiên:

– Runway hiện tại bao lâu?

Gia Hân trả lời không cần nhìn ghi chú:

– 14 tháng ở burn rate hiện tại. Nếu close Series C đúng timeline, runway kéo dài 30 tháng. Đủ để IPO.

IPO. Cô nói từ đó nhẹ nhàng như gọi món phở. 2 năm trước, cô cũng nói từ đó khi chúng tôi nằm trên sofa ở Singapore, "Nếu anh muốn IPO, anh cần một người quản lý investor relations giỏi." Tôi nói: "Anh có em." Cô nói: "Em không phải nhân viên của anh." Đó là lần cãi nhau cuối cùng.

Investor GIC hỏi về go-to-market. An Hạ trả lời, sắc bén, dựa trên dữ liệu, kiểu người sống trong con số đó 9 tuần. Tôi handle câu hỏi kỹ thuật, architecture, security, scalability.

Ba người. Ba góc. Một bức tranh hoàn chỉnh.

Kiến Phong ngồi cuối bàn, ăn đúng theo thực đơn, cười đúng lúc, nói đúng câu. Nhưng investor không hỏi anh ta câu nào. Không ai hỏi về Sales khi bàn về Series C. Anh ta biết. Mặt vẫn cười. Tay siết đũa.

Bàn ăn là phòng họp thu nhỏ. Và trong phòng họp này, Kiến Phong là người thừa.

Nếu investor đánh giá team, tối nay chúng tôi thắng. Ba người phối hợp liền mạch, không phải vì luyện tập, mà vì mỗi người đều giỏi ở chỗ riêng.

Giữa bữa, An Hạ rót nước cho tôi. Tự nhiên. Không nói gì. Gia Hân nhìn, 1 giây, rồi quay lại nói chuyện với investor.

1 giây. Nhưng tôi thấy. Gia Hân thấy An Hạ rót nước cho tôi, và cô đọc được thứ gì đó.

Sau dessert, investor nói chuyện riêng với CEO. Bàn giải tán dần. Gia Hân và tôi đứng ở ban công Cục Gạch Quán, view ra con hẻm nhỏ, đèn vàng, mùi hoa sứ.

– Cô ấy giỏi. – Gia Hân nói, nhìn ra hẻm. – An Hạ. Growth strategy ấn tượng.

– Ừ.

– Anh thay đổi rồi.

Tôi nhìn cô.

– Ngày xưa, anh không bao giờ nói "ừ" với ai. Anh nói "đúng", "chính xác", hoặc "data cho thấy vậy". – Gia Hân cười nhẹ. – "Ừ" là mềm. Anh không từng mềm.

Cô đúng. Tôi không từng mềm. Hay đúng hơn: tôi không biết cách mềm. Với Gia Hân, tôi luôn đúng, luôn chính xác, luôn logic. Và cô rời đi vì "em không muốn làm phụ kiện trong kế hoạch 5 năm của anh."

Phía trong, qua cửa kính, tôi thấy An Hạ đang nói chuyện với investor GIC. Cô cười, cười thật, không phải cười business. Tay cô cầm ly rượu vang nhưng không uống, chỉ giữ, dùng làm anchor khi nói chuyện. Kỹ năng networking. Nhưng nụ cười thì thật.

Cô cười với investor bằng nụ cười thật. Với tôi, cô cười bằng nụ cười thật lúc 4 giờ sáng ở tiệm mì Hải Nam. Khác nhau. Nhưng đều thật.

– Gia Hân. – Tôi nói. – Tại sao em về đây?

"Em." Thói quen cũ. Tự động. Với Gia Hân, "em" không có trọng lượng, nó là vết hằn, không phải lựa chọn.

– Vì Series C cần người biết nói chuyện với investor. Và tôi là người giỏi nhất mà anh Dương tìm được. – Cô nhìn tôi. – Không phải vì anh. Đừng lo.

– Tôi không lo.

– Tốt. – Cô xoay nhẫn. – Vì tôi cũng không.

Im lặng. Gió thổi mùi hoa sứ qua ban công. Tiếng nhạc acoustic từ quán bên cạnh.

Gia Hân quen thuộc. Dễ chịu. Như đôi giày cũ đã mang quen. Nhưng An Hạ, An Hạ là đôi giày mới, hơi chật, hơi đau, nhưng khi mang vào thì muốn đi xa hơn.

Tôi vừa so sánh hai người phụ nữ với giày. Nếu ai đó đọc được suy nghĩ tôi, tôi xứng đáng bị đuổi việc.


11 giờ đêm. Về văn phòng.

Mọi người đã về. Chỉ còn tôi ở tầng 20, An Hạ ở tầng 19. Đèn hai tầng sáng, như mọi đêm.

Slack. DM từ An Hạ. Gửi lúc 10:47 PM.

"Gia Hân à?"

Cô hỏi. Cô thực sự hỏi.

Đây không phải câu hỏi đồng nghiệp. Đây là câu hỏi mà chỉ người quan tâm mới hỏi.

Tôi gõ: "Quá khứ."

An Hạ: "Quá khứ mà nhìn anh kiểu đó?"

"Kiểu đó." Cô để ý cách Gia Hân nhìn tôi. Nghĩa là cô nhìn Gia Hân nhìn tôi. Nghĩa là cô quan sát. Nghĩa là...

Tôi nhìn màn hình. Con trỏ nhấp nháy. Gõ "Gia Hân nhìn ai cũng kiểu đó". Xóa. Gõ "Cô ghen à?" Xóa. Gõ "Quá khứ là quá khứ". Xóa.

Không reply.

5 phút sau. DM An Hạ nữa:

"Kệ. Không liên quan đến tôi. Quên đi."

"Quên đi." Cô gửi tin nhắn hỏi, rồi tự nói quên đi. Kiểu người muốn biết nhưng sợ câu trả lời.

Giống tôi. Chính xác giống tôi.

Tôi gõ: "Ngủ sớm đi. Mai còn investor."

Gửi. Trung tính. An toàn.

An Hạ: "Anh cũng vậy."

"Anh." Không "anh" mỉa mai. "Anh" thật. Lần thứ hai cô gọi tôi bằng "anh" không có vỏ bọc.

Tôi đóng Slack. Ngả người ra ghế.

Bên trái: Chanel No.5. Quen. Thoải mái. Biết hết, biết cô uống gì, ngủ nghiêng bên nào, xoay nhẫn khi nào.

Bên phải: chanh và vetiver. Mới. Không biết hết. Biết cô uống cà phê đen đá, biết cô đi dép lê khi khuya, biết tay cô siết ly khi nhắc NexaVN. Nhưng không biết hết.

Và "không biết hết", thứ đáng sợ nhất với người cần kiểm soát mọi biến số, lại là thứ tôi muốn hơn.

Gia Hân là đáp án đã biết. An Hạ là bài toán chưa giải.

Tôi đã từng chọn đáp án biết trước. Và đáp án đó chia tay tôi.

Lần này... có lẽ tôi nên thử bài toán.

Tôi mở nhật ký kỹ thuật. Gõ:

AI Copilot fix thành công. Latency 0.5s. Hallucination rate: 0.001%. Safety net 3 lớp.

Investor due diligence: positive. Dragon Capital lead gật 6 lần. GIC hỏi về on-premise deployment, good sign.

Dừng. Nhìn màn hình.

Gõ thêm:

Gia Hân trở lại. Cô không đổi. Tôi đổi.

"Quá khứ mà nhìn anh kiểu đó?", Lâm An Hạ, 10:47 PM.

Để nguyên. Không xóa.

Lần này, tôi không xóa.

Đóng laptop. Đứng lên. Nhìn ra cửa kính, tầng 19, đèn bàn An Hạ vừa tắt. Cô đang đi về.

Tôi nhìn xuống bàn. Hai ly cà phê, ly buổi sáng và ly buổi chiều. Cả hai đen, không đường. Ly buổi chiều cô mang lên, 4 giờ, không nói gì. Giống mọi ngày.

Gia Hân pha cà phê cho tôi 2 năm, Earl Grey, không đường, nóng. Cô biết tôi uống gì vì tôi nói.

An Hạ biết tôi uống gì mà tôi không nhớ đã nói. Cô biết vì cô quan sát.

Một người nghe. Một người nhìn.

Và tôi bắt đầu hiểu sự khác biệt.

Tắt đèn. Ra thang máy. Về The Marq. 10 phút đi bộ. Gió đêm Sài Gòn thổi qua đường Tôn Đức Thắng, mùi sông, mùi nhựa đường, mùi hoa dại ven bờ kè.

Ngày mai investor còn ở. Gia Hân còn ở. An Hạ còn hỏi.

Và tôi, ngồi giữa, vẫn chưa trả lời.

Nhưng nhật ký hôm nay, tôi không xóa dòng nào. Đó cũng là một loại câu trả lời.

Ch.22/39
2.384 từ