KPI Tình Yêu
Chương 50: CEO Biến Mất
Chương 50

CEO Biến Mất

Thứ Hai, tuần 24. 8 giờ sáng. Tầng 20.

Phòng CEO đóng. Rèm kéo. Đèn tắt.

Bình thường thứ Hai 8 giờ, Phó Thành Dương đã ở trong đó, áo polo đen, cà phê trên bàn, iPad mở bản tin CafeF. Bình thường tôi đi ngang, gõ cửa, 5 phút brief. Bình thường.

Gõ cửa. Không tiếng. Gõ lần nữa.

– Anh Dương?

Không. Mở thử, khóa. Phó Thành Dương khóa cửa phòng CEO. Lần đầu tiên trong 6 năm tôi ở đây.

Gọi điện. Tín hiệu, rồi tắt thẳng. Không chuyển voicemail. Tắt kiểu "ai đó nhấn reject."

Reject. Ông ấy thấy cuộc gọi tôi, và nhấn reject. Hoặc, điện thoại hết pin. Hoặc, ông ấy đang trong meeting mà tôi không biết.

Gọi lần 2. Tắt.

Gọi thư ký, chị Tâm:

– Chị. CEO đâu?

– Em cũng không biết. – Giọng chị Tâm, 45 tuổi, làm thư ký CEO từ ngày HyperMind còn 12 người, hơi run. – Thứ Bảy anh Dương gọi chị báo "nghỉ vài ngày." Không nói đi đâu. Không nói bao lâu. Bảo chị cancel hết lịch tuần này.

– Cancel hết?

– Hết. Cả meeting PwC. Cả call Dragon Capital. Cả, hết.

Cancel hết. CEO, người chưa nghỉ 1 ngày trong 6 năm, người "move fast," người nói "trust the process" — biến mất.

Thứ Bảy. Ngay sau board meeting thứ Tư. Ngay sau PwC nộp interim report thứ Sáu: "12GB data có khả năng cao trùng với proprietary dataset SynAI, xác suất >90%." Ngay sau con số 90% — CEO biến.

Trùng hợp?

Tôi không tin trùng hợp. Data nói khác.

· · ·

9 giờ sáng. Phòng COO, chị Ngọc Trâm. Tầng 20.

Ngọc Trâm, 42 tuổi, tóc ngắn, mắt sắc, kiểu người xử lý sự cố mà không bao giờ tăng nhịp tim. CEO vắng, bà ấy step in.

– Kha Minh. Tôi biết em lo. – Bà ấy ngồi thẳng, tay đan trên bàn. – CEO đã thông báo tôi thứ Bảy: nghỉ phép khẩn. Lý do cá nhân. Tôi sẽ điều hành tạm.

– Anh Dương không nghỉ phép. – Tôi nói. – Chưa bao giờ. 6 năm.

– Tôi biết.

– Và ông ấy biến đúng lúc audit nói data 90% match SynAI.

COO nhìn tôi. Không nói. 5 giây. Kiểu "tôi hiểu em đang nghi cái gì, nhưng tôi không nói được."

– Kha Minh. Tôi cần em tập trung vào audit. PwC cần counterpart kỹ thuật. Dragon Capital cần báo cáo tiến độ chiều nay. Em handle, không cần CEO cho việc này.

"Không cần CEO." Câu mà, nếu nói 1 tháng trước, tôi sẽ phản đối. "Anh Dương là người quyết mọi thứ." Nhưng hôm nay, hôm nay ông ấy biến. Và tôi, tôi phải handle.

– Được. Nhưng chị, tôi cần 1 thứ.

– Gì?

– Authorize cho tôi vào nhà riêng CEO. Thảo Điền. Tôi cần kiểm tra phòng làm việc của ông ấy.

COO ngả lưng. Nhìn tôi. 3 giây.

– Lý do?

– Documents liên quan audit. Có thể ở safe cá nhân. Và, tôi muốn biết ông ấy đi đâu.

Nửa sự thật. Tôi muốn biết nhiều hơn "đi đâu." Tôi muốn biết TẠI SAO.

– Tôi sẽ gọi bảo vệ villa. Authorize bằng tên tôi. Đi chiều nay.

– Cảm ơn chị.

· · ·

2 giờ chiều. Villa Thảo Điền, quận 2.

Grab thả tôi trước cổng, villa 3 tầng, tường trắng, sân vườn, cây bàng lá đỏ ở sân trước. Khu Thảo Điền, yên tĩnh kiểu giàu, không ồn kiểu quận 1. Xe Porsche Cayenne CEO đậu trong garage, vậy ông ấy không lái xe đi.

Bảo vệ, anh trai trung niên, tên Hà:

– Anh Dương đi từ thứ Bảy. Khoảng 10 giờ sáng. Xe Grab đón. Vali Rimowa lớn.

– Anh có biết đi đâu không?

– Không. Anh ấy chỉ nói "tôi vắng vài ngày, giữ nhà."

Vali Rimowa lớn. Kiểu vali đi công tác dài ngày, 1-2 tuần, không phải weekend getaway. Ông ấy biết sẽ đi lâu.

Vào nhà. Tầng 2, phòng làm việc. Cửa mở. COO đã gọi trước, bảo vệ không cản.

Phòng làm việc Phó Thành Dương: bàn gỗ sẫm, 2 màn hình, kệ sách đầy (Harvard Business Review bìa cứng, Sapiens, Zero to One, mấy cuốn tiếng Việt về khởi nghiệp). Trên tường, ảnh chụp ngày khai trương HyperMind: 12 người, quán cà phê Pasteur, CEO cười rộng, bên cạnh, tôi, 24 tuổi, gầy hơn, mắt sáng hơn.

6 năm trước. "Minh, tao muốn build thứ gì đó lớn. Mày có dám không?" Tôi dám. Vì tin ông.

Và bây giờ, tôi đang lục phòng làm việc ông. Tìm bằng chứng.

Bàn, sạch. Không giấy tờ. Laptop không ở đây, ông ấy mang theo. Ngăn kéo, khóa. Mở bằng chìa bảo vệ đưa.

Ngăn 1: hộ chiếu (vẫn ở đây, vậy không ra nước ngoài, hoặc có passport thứ 2). Thẻ ngân hàng cá nhân. Name card cũ.

Ngăn 2: folder xanh. Mở.

Giấy tờ ngân hàng. Bảng kê giao dịch.

Đọc. Chậm. Từng dòng.

Tài khoản doanh nghiệp HyperMind AI Corp, chuyển khoản ngày 15/5/2026: 1.000.000 USD. Người nhận: SG Holding Pte. Ltd., Singapore. Mục đích: "Strategic reserve, CEO authorized."

1 triệu đô. Từ tài khoản công ty. Sang entity ở Singapore. 2 tuần trước, trước khi scandal nổ công khai.

"Strategic reserve." Mô tả mơ hồ. Kiểu mô tả mà kế toán sẽ hỏi, nhưng nếu CEO ký, không ai dám cản.

SG Holding. Singapore. SynAI cũng Singapore. NovaTech cũng Singapore. Cả hệ sinh thái đối thủ, Singapore.

CEO chuyển 1 triệu cho entity Singapore. Rồi biến mất. Rồi audit confirm data bẩn.

Có 3 cách đọc:

Cách 1: CEO tham nhũng. Biết scandal sắp nổ, rút tiền trước, biến. Phản bội 200 người.

Cách 2: CEO đang chạy trước pháp luật. Sợ bị bắt nếu audit ra kết quả xấu.

Cách 3: Thứ gì đó khác. Thứ mà tôi chưa thấy. CEO, người build công ty từ 0, người ở lại khi tất cả bỏ, tại sao phá?

Cách 3 vô lý. Nhưng, Cách 1 cũng vô lý theo cách khác. Ông ấy có 15% equity, nếu Series C thành, đó là 7.5 triệu đô trên giấy. Tại sao rút 1 triệu bẩn khi có thể có 7.5 triệu sạch?

Trừ khi, ông ấy biết Series C sẽ không bao giờ thành.

Trừ khi ông ấy biết scandal sẽ nổ TRƯỚC KHI nó nổ.

Đặt giấy tờ lại. Chụp ảnh bằng điện thoại, 3 trang. Không lấy đi, luật sư nói không lấy gì ra khỏi nhà.

Mở safe, chìa bảo vệ cho. Bên trong: 2 ổ cứng di động (ghi "Backup Q1" và "Personal"), 1 phong bì nâu dán kín, 1 USB nhỏ không nhãn. Không mở phong bì, cần COO hoặc legal authorize. Nhưng chụp ảnh tất cả.

2 ổ cứng. 1 USB. Nếu là CEO tôi biết, ông ấy sẽ mang theo mọi thứ quan trọng. Ông ấy để lại, nghĩa là hoặc không quan trọng, hoặc, ông ấy MUỐN ai đó tìm thấy.

Hoặc ông ấy đi quá vội.

Đứng dậy. Nhìn quanh phòng. Sách trên kệ: cuốn Zero to One của Peter Thiel đánh dấu bookmark, trang 127, đoạn "Every moment in business happens only once." Cốc trà nguội trên bàn phụ, trà sen, kiểu ông ấy uống mỗi chiều. Còn nửa.

Còn nửa. Ông ấy đứng dậy giữa chừng. Bỏ cốc trà chưa uống hết. Đi.

Ảnh trên tường, 12 người. Quán cà phê Pasteur.

Ông ấy. Tôi. 6 năm. Mentor. Sếp. Người duy nhất tôi gọi "anh" mà thật lòng. Người, đêm tôi từ chối Google, ông ấy nói: "Mày điên. Nhưng cảm ơn. Tao cần mày."

"Tao cần mày."

Và bây giờ, ông ấy biến. Không nói. Không giải thích. Để lại 200 người. Để lại audit. Để lại tôi.

Gia Hân 2 năm trước: "Anh ấy LUÔN chọn thứ khác." Cô ấy nói về tôi.

Nhưng có lẽ, câu đó áp dụng cho cả Phó Thành Dương.

· · ·

5 giờ chiều. Xe Grab về. Ngồi ghế sau, nhìn ra Xa Lộ Hà Nội, kẹt xe chiều thứ Hai, xe buýt, xe máy, mấy tấm biển quảng cáo VinFast và Shopee Sale giữa năm. Nắng chiều xuyên kính xe, vàng, mỏi, kiểu nắng Sài Gòn tháng 6 bắt đầu đổ mưa chiều nhưng hôm nay lệch lịch.

Tin nhắn Gia Hân 3 giờ: "Vertex gọi lại. Thầy Tan hỏi thẳng: CEO đi đâu? Tôi nói 'personal emergency.' Thầy Tan im 10 giây, 10 giây của investor là xấu. Minh, chúng ta cần CEO quay lại hoặc cần lý do chính thức."

Lý do chính thức. Tôi có gì? 1 triệu đô chuyển Singapore. Vali Rimowa lớn. Cốc trà sen còn nửa. Không đủ để nói "CEO ổn." Cũng không đủ để nói "CEO có tội."

Limbo. Kiểu limbo mà dân Catholic gọi, không thiên đàng không địa ngục. Chỉ chờ.

1 triệu đô. CEO biến. CTO cũ ở SynAI. Kiến Phong im re. Dragon Capital đòi tiền. Singtel rút. Công ty đang mất máu.

Và tôi, Head of AI Product, là người duy nhất đang tìm sự thật. Vì COO xử lý vận hành. Gia Hân giữ investor. Legal team giữ tòa. Nhưng sự thật, sự thật không có bộ phận phụ trách.

Sự thật, tôi phụ trách. Một mình.

Không. Không một mình.

Mở điện thoại. Gọi.

Không phải Slack. Không phải DM. Gọi. Điện thoại. Lần đầu tiên kể từ, bao lâu? Tôi không gọi ai. Tôi nhắn tin. Luôn nhắn tin. Vì gọi, gọi là phải nói bằng giọng. Và giọng, giọng không giấu được.

Chuông. 1. 2. 3.

– ...

– An Hạ.

Giọng tôi. Run. Hơi. Kiểu run mà, nếu cô nghe kỹ, cô sẽ biết. Vì cô biết. Cô luôn biết, kiểu "mắt anh vừa sáng lên" khi tôi nói về AI, kiểu "anh ta nhắn khi thật, cụ thể, rõ" khi phân tích tin nhắn tôi.

– Kha Minh? – Giọng cô. Ngạc nhiên. Anh gọi à? Anh, người nhắn 47 tin/ngày mà không gọi 1 cuộc, gọi. – Chuyện gì?

– An Hạ. CEO biến mất. Và tôi tìm được thứ rất tệ. Cần gặp.

Im lặng. 2 giây. Tôi nghe tiếng nền: quạt. Tiếng xe ngoài đường. Cô ở nhà, Vinhomes, ban công.

– Anh ở đâu?

– Đang về. Xa Lộ Hà Nội. 30 phút nữa.

– Đến Highland Saigon Centre. 6 giờ. – Cô nói. Không hỏi thêm. Không "sao?" Không "tệ thế nào?" Chỉ, địa điểm, giờ, gặp. – Tôi sẽ ở đó.

"Tôi sẽ ở đó." 4 chữ. Kiểu 4 chữ mà, nếu tôi là người khác, tôi sẽ khóc. Nhưng tôi là Trần Kha Minh. Tôi không khóc. Tôi, hít. Thở. Và nhìn ra cửa kính xe, đèn đỏ nhấp nháy, và nghĩ: cô vẫn ở đó. Dù "đang cố." Dù trust bị crack. Cô vẫn nói "tôi sẽ ở đó."

An Hạ. Người mà, 5 tháng trước, tôi gọi là "đối thủ." Người mà tôi nghĩ sẽ làm KPI tôi tụt. Người mà bây giờ, giữa bão, là người duy nhất tôi muốn gọi.

Không phải CEO. Không phải thầy Tan. Không phải ba.

Cô.

Cúp điện thoại. Xe chuyển bánh. Xa Lộ Hà Nội bắt đầu thông, qua cầu Sài Gòn, sông phía dưới nâu đục, mấy ghe chở cát neo bên bờ Thủ Đức. Sài Gòn 5 giờ 30 chiều, nắng xiên qua cửa kính.

Highland. 6 giờ. 28 phút.

28 phút nữa tôi sẽ ngồi đối diện cô, Highland Coffee Saigon Centre, tầng 2, bàn góc cửa sổ nhìn xuống Lê Lợi. 2 ly cà phê đen. Và sự thật.

Tất cả. CEO biến mất. 1 triệu đô SG Holding. CTO cũ Đức Huy. PwC 90% match. Ki��n Phong admin access. Safe có ổ cứng.

Nói thật. Lần này, thật. Không "CEO yêu cầu." Không "chưa có đáp án." Nói thẳng: "Tôi không biết CEO là ai n��a. Và tôi cần cô."

"Cô trước." Lời hứa tôi cho cô ở pantry tầng 20. 5 ngày trước. Và hôm nay, hôm nay tôi giữ.

Chậm. Muộn. Nhưng giữ.

Vì nếu mất cô, nếu "đang cố" thành "không cố nữa" — thì 200 người, Series C, audit, KPI, tất cả vô nghĩa.

Ba nói: "Cảm xúc dẫn thì thành ngu."

Có lẽ. Nhưng, logic dẫn mà mất cô, thì ngu hơn.

Xe quẹo vào Nguyễn Thị Minh Khai. Gần. 15 phút nữa.

15 phút. Và ít nhất, ít nhất tôi không một mình.

Ch.50/55
2.096 từ