KPI Tình Yêu
Chương 71: Người Ở Lại
Chương 71

Người Ở Lại

Thứ Sáu, tuần 37. 7 giờ sáng. Phòng tắm The Marq.

Vest.

Tôi không mặc vest. Nguyên tắc — từ năm 2 NUS. Vest là đồng phục của người cần người khác tin. Tôi để data nói thay.

Nhưng — hôm nay. Hôm nay là Demo Day. 6 investor. $5 triệu. Sống hoặc chết.

Nên — vest.

Mở tủ. 1 bộ. Xám than. Hugo Boss, quà tự tặng năm đầu HyperMind, khi mới ký xong hợp đồng với Grab Singapore. Mặc đúng 2 lần: lần 1 tiệc cuối năm, lần 2 hôm nay.

Mặc vào. Nhìn gương. Kiểu — kiểu người lạ. Trần Kha Minh trong vest không giống Trần Kha Minh trong sơ mi xắn tay. Giống — giống ai đó cố gắng hơn bình thường.

Tốt. Hôm nay cần cố gắng hơn bình thường.

AirPods. Nhạc, không. Im. Để đầu chạy.


8 giờ 15. HyperMind HQ, tầng 19. Phòng Mercury.

An Hạ, đã ở đây.

Tất nhiên. Đã ở đây. Kiểu An Hạ: nếu cuộc họp 9 giờ thì cô đến 8 giờ. Nếu Demo Day 9 giờ thì cô đến 7 giờ rưỡi. Có thể sớm hơn — có thể ngủ tại đây — nhưng tóc gọn, nên chắc về nhà.

Blazer đen. Áo trắng bên trong, không phải sơ mi mềm ngày thường, kiểu có cấu trúc hơn. Tóc buộc thấp, gọn, không đuôi ngựa. Kinh cận gọng mỏng. Giày cao gót, 7 centimet? 8? Kiểu cao gót mà cô chỉ mang khi cần ai đó nhìn lên.

Kiểu — kiểu An Hạ phiên bản "tôi sẽ cứu công ty này và anh sẽ nhìn."

Nhìn. Đang nhìn.

Cô quay, thấy tôi. Mắt, dừng. 0.5 giây. Lướt nhìn, từ vai vest xuống giày Oxford.

– Vest.

– Vest.

– Lần đầu tôi thấy anh mặc vest.

– Lần thứ 2 tôi mặc.

Im. 2 giây. Rồi, cô hơi cười. Nhẹ. Kiểu cười mà, kiểu "anh mặc vest cũng được."

"Cũng được." Từ An Hạ. Nặng hơn "đẹp quá" từ người khác.

Vy Vy, từ hành lang. Gong Cha sữa tươi trân châu, 7 giờ sáng đã order. Dép lê + áo thun HyperMind, chưa thay đồ.

– Ô. – Dừng. Nhìn An Hạ. Nhìn tôi. Nhìn An Hạ. Nhìn tôi. Mắt tròn dần. – Ô.

– Đừng. – An Hạ nói.

– Tôi chưa nói gì.

– Mắt mày đang nói.

– Hai người nhìn như — – VV nhấp trà sữa, chậm rãi – – Như hai người cùng đi nhận giải Startup Việt Nam ở sân khấu VnExpress.

– Đừng. – Tôi nói. Lần đầu đồng ý với An Hạ bằng chính xác cùng 1 từ cùng 1 lúc.

VV, cười. Cắn ống hút. Mắt lấp lánh.

– Đâu phải tao nói. Sự thật nói.

VV. GPS cảm xúc 24/7. Không có ngày nghỉ.


9 giờ. Demo Room, cũ là phòng Athena, hôm nay kê lại bàn thành hình chữ U. Projector mới, Gia Hân mượn từ đối tác. Micro lapel 2 cái, 1 cho An Hạ, 1 cho tôi.

Phòng — sạch. Trống. Kiểu trống mà — kiểu "mọi thứ thừa đã bỏ." Như pitch deck. 30 slide. Không thừa 1 từ.

6 ghế phía investor:

Nguyễn Bảo Long, Tiger Global, ngồi giữa. Vest xanh navy. Đồng hồ Patek Philippe, kiểu đồng hồ mà người đeo không cần ai nhận ra. 2 associate, trẻ, laptop mở, sẵn sàng ghi.

Temasek observer, nữ, tóc ngắn, không nói, không cười. Kiểu người đến để nghe, không để quyết.

IDG representative, Hùng, quen mặt từ board cũ. Gật đầu khi thấy tôi. Nhẹ.

Và, thầy Tan. Vertex Ventures. Ngồi góc. Kiểu ngồi "tôi không chính thức, tôi chỉ quan sát" — nhưng ai cũng biết thầy Tan không bao giờ chỉ quan sát.

Thầy. 3 năm ở NUS. Dạy tôi Machine Learning 301. Dạy tôi viết paper đầu tiên. Và — bây giờ — ngồi đây. Kiểu mentor trở thành investor: cùng người, khác vai.

Mắt thầy — dừng ở tôi. 1 giây. Không gật. Không cười. Chỉ — nhìn. Kiểu nhìn "tôi biết em làm được gì. Chứng minh đi."

CEO, đứng cạnh cửa. Polo đen. Giày sneaker trắng, phiên bản Steve Jobs Đà Nẵng. Bút Mont Blanc trong túi, xoay. Đang xoay.

Xoay bút = CEO đang nghĩ. Xoay nhanh = đang lo. Hôm nay — xoay chậm. Kiểu chậm mà — kiểu "tôi đã làm hết phần mình. Phần còn lại — của tụi nhỏ."

– Ready? – CEO nhìn tôi, nhìn An Hạ.

An Hạ hít vào. Vai thẳng. Mắt, sáng. Kiểu sáng mà, kiểu tôi nhớ từ pitch SaigonBank. Kiểu sáng growth strategist trước trận.

– Ready.

Tôi gật.


9 giờ 05. An Hạ bắt đầu.

Slide 1. "HyperMind, The Truth."

– Chúng tôi bắt đầu câu chuyện này bằng sự thật — vì không còn gì khác để bắt đầu.

Giọng — bình. Không run. Lần thứ 9 — nhưng nghe như lần đầu. Vì — cô không nói thuộc lòng. Cô nói như đang kể cho 1 người nghe. Kiểu growth strategist biến pitch thành chuyện kể quán cà phê.

Long — ngả ra sau. Lắng nghe. Không nhìn laptop. Nhìn cô.

Tốt. Nghe = tôn trọng. Ghi = phân tích. Nghe mà không ghi = đang bị cuốn.

Slide 3. "Chúng tôi đã sai."

An Hạ — dừng. 2 giây. Im. Để câu đó ngấm. Kiểu — kiểu tôi dạy cô tuần trước: "silence sau statement = nhân đôi trọng lượng."

Không — không phải tôi dạy. Cô ấy đã biết. Tôi chỉ nhắc.

Slide 5. PwC report. Service account. Tiến độ điều tra.

Slide 7. HyperMind Truth campaign. Cập nhật: 1.2 triệu reads TechInAsia. #JusticeForHyperMind. 7 khách re-engage. Cô thêm số mới, hôm nay sáng, kiểm tra lần cuối.

Chi tiết. Kiểu chi tiết mà investor yêu thích: "đây không phải người đến xin tiền — đây là người theo dõi dữ liệu từng giờ."

Slide 10. Transition.

– Phần tiếp theo — đồng nghiệp của tôi sẽ trình bày về sản phẩm mới. Người — đã xây lại hệ thống AI từ 0, trong 3 tuần, với 7 người.

Nhìn tôi. 1 giây. Kiểu nhìn mà — không phải giới thiệu đồng nghiệp. Kiểu nhìn "sân khấu của anh."

Đứng. Bước ra. Micro lapel — đã bật.


9 giờ 25. Phần tôi.

Slide 11. Phoenix V2.

– Model mới. 100% dữ liệu sạch. 0 dòng code từ hệ thống cũ. – Nhìn — Long. Thẳng. – 3 tuần. 7 người. Từ 0.

Long — nghiêng đầu. Kiểu nghiêng "tiếp tục."

– Demo trực tiếp.

Không slide. Không ảnh chụp màn hình. Trực tiếp. Vì — vì slide có thể giả. Demo sống — không.

Mở laptop. V2, giao diện. Chatbot enterprise. Gõ: câu hỏi tiếng Việt, giọng miền Tây, có lỗi chính tả cố ý.

"Cho hỏi, dịch vụ nào rẽ nhứt mà hiệu quả nè?"

V2, 0.68 giây. Trả lời: đúng, tự nhiên, nhận diện phương ngữ, sửa ngầm lỗi input, đề xuất 3 gói.

Long, ngước khỏi laptop. Lần đầu.

– Tiếp. – Nói.

"Tiếp." 1 từ từ investor = "tôi muốn xem thêm." Tốt.

Demo 2: câu hỏi phức tạp, tiếng Anh lẫn tiếng Việt, kiểu khách hàng enterprise thật. V2 xử lý, 0.71 giây. Chính xác.

Demo 3: tình huống angry customer. Ngôn ngữ tiêu cực. V2, nhận diện cảm xúc, chuyển tone, đề xuất chuyển sang nhân viên thật kèm tóm tắt tình huống.

Phòng — im. Kiểu im mà — kiểu im "ấn tượng" từ những người không dễ bị thuyết phục.

Thầy Tan — mắt. Nhìn V2 trên màn hình. Rồi nhìn tôi. Gật. 1mm.

1mm từ thầy Tan = standing ovation từ người khác.

– Tóm tắt: model mới tốt hơn 15% về độ chính xác, rẻ hơn 87% chi phí vận hành, 100% dữ liệu sạch. – Đóng laptop. – Xây từ 0. Vì đôi khi — xây lại nhanh hơn sửa.

Câu cuối — nhìn CEO. Nghĩa kép. CEO hiểu. Cả hai hiểu.


9 giờ 45. An Hạ lại.

Slide 21-30. Growth projections. Tương lai.

Phần nguy hiểm nhất — vì quá khứ có data. Tương lai có giả định. Và investor — investor mua tương lai. Nếu không tin giả định — không mua.

An Hạ, đi qua từng slide. Số liệu. Pipeline. $180K → $1.2M trong 12 tháng.

Long — hỏi:

– Cơ sở 20% tăng trưởng mỗi tháng?

– SaigonBank LOI đang chờ ký — $200K. FinPay — $80K trong giai đoạn thử. 3 khách mới từ chiến dịch truyền thông. Và — Phoenix V2 mở ra phân khúc doanh nghiệp mà mô hình cũ không phục vụ được. – An Hạ — nhanh. Không ngập ngừng. – Mỗi con số có cơ sở. Tôi là người thực thi — và tôi không hứa thứ tôi không giao được.

Câu cuối. Bold. Kiểu An Hạ mà — kiểu An Hạ tôi biết từ tuần 1. "Data nói gì?" — nhưng lần này data = chính cô.

Long, nhìn associate. Associate gật nhẹ. Kiểu gật "số khớp."

Slide 30. Câu cuối.

– ...Đầu tư vào HyperMind là đầu tư vào đội ngũ đã chứng minh — họ không gục.

Im.

"Họ không gục." Câu tôi viết. Cô nói. Và — khi cô nói — nó khác. Nặng hơn. Vì "họ" bao gồm cô. Bao gồm tôi. Bao gồm 15 người ăn pizza Domino's tối qua.

– Cảm ơn.

Vỗ tay — không. Investor không vỗ tay. Nhưng — Long đóng laptop. Kiểu đóng laptop mà — kiểu "tôi đã nghe đủ phần trình bày. Bây giờ — hỏi."


10 giờ. Hỏi đáp.

Phần — khó nhất.

Long, đầu tiên:

– Về quản trị. Scandal xảy ra vì CTO cũ có quyền truy cập sau khi rời. Làm sao đảm bảo không tái diễn?

CEO, đứng:

– Chúng tôi đã thuê Baker McKenzie rà soát toàn bộ quy trình. Giấy phép truy cập bị thu hồi trong 24 giờ khi nhân sự rời. Kiểm toán hệ thống hàng quý. Và — PwC audit độc lập thường niên.

Tốt. CEO trả lời quản trị. Tôi trả lời kỹ thuật. An Hạ trả lời kinh doanh. Phân vai — không bàn trước, nhưng ai cũng biết phần mình.

Temasek observer, lần đầu nói:

– Nếu không có recording, công ty có sống không?

Câu hỏi — thẳng. Kiểu câu hỏi mà — không có đáp án hay.

An Hạ, nhìn tôi. 0.5 giây. Rồi, quay lại:

– Có. Chậm hơn. Đau hơn. Nhưng — chúng tôi đã bắt đầu build lại TRƯỚC khi có recording. Phoenix V2 hoàn thành trước khi bài báo lên. Campaign chạy trước khi dư luận quay xe. Recording — là bằng chứng. Không phải chiến lược. Chiến lược là: minh bạch + xây lại + không bỏ cuộc.

Đúng. Và — đúng vì thật. Không phải vì hay.

Thầy Tan, cuối cùng:

– Kha Minh.

Tên tôi. Giọng — quen. Giọng giảng đường NUS. Giọng "em giải bài này sai, làm lại."

– Vertex đang xem lại khoản đầu tư vào SynAI. Nếu SynAI sụp — thị trường Đông Nam Á thiếu 1 người chơi. HyperMind có muốn fill khoảng trống đó không?

Câu hỏi dưới câu hỏi: "Vertex có nên đầu tư vào HyperMind thay vì SynAI không?"

– Thưa thầy — – "thưa thầy" — tự nhiên. Không plan. Vì — đây là thầy Tan. Không phải Mr. Tan Vertex Ventures – – HyperMind không xây để thay thế ai. Chúng tôi xây vì tin AI phải được xây đúng. Nếu thị trường cần người chơi mới — chúng tôi sẵn sàng. Nhưng chúng tôi không cần SynAI sụp để HyperMind đứng.

Thầy Tan — nhìn. 3 giây. Rồi — quay sang Long. Gật.

Gật — kiểu gật giữa 2 investor. Kiểu "tôi ổn với team này."


10 giờ 30. Investor xin nghỉ để bàn riêng.

– Chúng tôi cần thời gian. 1-2 tiếng.

1-2 tiếng. Kiểu 1-2 tiếng mà — mỗi phút = 1 năm.


Pantry tầng 19. 15 người. Chờ.

Chờ — bài toán khó nhất. Code khó thì debug. Pitch khó thì luyện. Chờ — không có gì để làm. Chỉ — ngồi.

VV, pha trà sữa. Cho cả phòng. Kiểu VV: khi không biết làm gì thì pha đồ uống. Nếu VV mở quán trà sữa, sẽ giàu hơn làm HR.

An Hạ, đi tới đi lui. Phone trong tay, không nhìn. Đi, kiểu đi 2 mét, quay lại, 2 mét, quay lại. Kiểu cô gái Cần Thơ khi căng: không ngồi yên được.

Gia Hân, laptop, vẫn soạn. Kiểu Gia Hân: chờ cũng làm việc.

CEO, bếp, rót nước. Im.

Tôi, ngồi. Ghế. Im. Nhưng, tay. Ngón trỏ gõ đùi. Đều. 1 giây 1 lần.

Biết. Biết đó là tell. Biết An Hạ thấy. Kiểu — không kiểm soát được. Ngón tay gõ khi đầu đang xử lý quá nhiều luồng cùng lúc.

VV, đặt ly trà sữa trước mặt tôi. Nhìn:

– Nếu không được thì sao?

Im. 2 giây.

– Thì chúng ta tìm cách khác.

An Hạ, dừng. Quay. Nhìn tôi. Rồi, nói:

– Đúng. Chúng ta đã sống qua tệ hơn thế.

"Chúng ta." Không phải "tôi." "Chúng ta." Kiểu — kiểu từ mà cô không dùng nhẹ.


12 giờ 35. 2 tiếng 5 phút.

Lâu hơn dự kiến. Lâu hơn = nhiều tranh luận. Nhiều tranh luận = không rõ ràng. Hoặc — nhiều tranh luận = có người muốn nhưng cần thuyết phục người khác.

Không biết là kịch bản nào.

Cửa phòng Athena mở.

Long, bước ra. Vest vẫn cài. Mặt, không đọc được. Kiểu mặt investor: poker face chuyên nghiệp.

Tim — không đập nhanh hơn. Nhưng ngón tay — dừng gõ. Kiểu dừng mà — kiểu cơ thể biết trước khi não biết.

Long, nhìn quanh pantry. 15 cặp mắt. Im.

– Được rồi. – Giọng bình. – Tôi sẽ ngắn gọn vì tôi biết các bạn đang rất căng.

"Rất căng." Đúng. Nói giảm.

– Tiger Global quyết định đầu tư. $5 triệu. Bridge round. Định giá hợp lý — chúng tôi sẽ bàn chi tiết tuần sau.

Im.

0.5 giây. Não — xử lý. "$5 triệu." "Đầu tư." "Quyết định."

VV, hét. Kiểu hét mà, không phải "ôi" — kiểu "AAAA" — tay đập bàn, trà sữa đổ.

Minh Tú, ôm Thành Đạt. Thành Đạt, mắt đỏ. Junior 2 năm, khóc.

CEO, quay đi. 2 giây. Quay lại. Mắt, đỏ. Lần thứ 2 tôi thấy CEO đỏ mắt. Lần 1, pantry thứ Hai. Lần 2, bây giờ.

Long, giơ tay. Chưa xong:

– Nhưng — 1 điều kiện.

Im. Cả phòng.

– Trần Kha Minh phải trở lại vị trí Head of Product. Chính thức. Không phải IC, không phải probation. Head of Product. Đó là điều kiện của chúng tôi.

...

"Head of Product." Vị trí tôi bị tước 4 tháng trước. Board vote 4-3. CEO vote chống tôi.

Và bây giờ — investor yêu cầu trả lại.

Không phải tôi xin. Investor — yêu cầu.

Quay, nhìn CEO. CEO, nhìn tôi. 3 giây. Mắt, kiểu mắt mà, phức tạp. Kiểu mắt "tôi biết mày giỏi. Tôi biết tôi sai. Và, tôi đang chấp nhận."

3 giây dài nhất kể từ khi tôi vào HyperMind.

CEO, gật. Chậm.

– Welcome back.

2 từ.

"Welcome back." Không phải "ok" lạnh. Không phải "đồng ý" miễn cưỡng. "Welcome back." Kiểu — kiểu anh Dương. Kiểu CEO mà tôi theo từ năm 12 người.

Phòng, bùng. VV la. Minh Tú vỗ tay. Ai đó, không biết ai, huýt sáo. 15 người. Tiếng cười. Tiếng khóc. Trà sữa đổ trên bàn không ai lau.

An Hạ, đứng góc pantry. Mắt, đỏ. Nước mắt, 1 giọt? 2? Không biết, vì cô quay đi nhanh. Kiểu An Hạ: không khóc trước mặt ai. Nhưng, tôi thấy.

Thấy.

Cô quay lại. Mắt, ướt nhưng sáng. Nhìn tôi. Qua 15 người. Qua tiếng la của VV. Qua trà sữa đổ.

Và — miệng cô. Mấp máy. Không nói — không ai nghe được trong tiếng ồn này. Nhưng — tôi đọc:

"Anh làm được rồi."

4 chữ. Không âm thanh. Nhưng — nghe rõ hơn mọi thứ trong phòng.

Và — tôi. Mấp máy lại:

"Chúng ta."

1 từ. Sửa. Vì — không phải tôi. Không bao giờ chỉ tôi.

Cô — cười. Kiểu cười mà — kiểu cười Singapore. Kiểu cười Supertree Grove. Kiểu cười khi cô quên rằng đang có ai nhìn.

Nhưng lần này — cô biết. Biết tôi nhìn. Và — cười thêm.


1 giờ chiều. Phòng Athena.

Long bắt tay tôi. Chặt. Kiểu bắt tay mà, kiểu "tôi đặt cược vào anh."

– Anh Kha Minh. Tôi nói thật — pitch tốt. Nhưng — demo mới là thứ quyết định. $5 triệu cho team, không phải cho slide.

– Cảm ơn anh.

– Và — – Long nhìn qua vai tôi, về phía An Hạ đang nói chuyện với thầy Tan – – cô ấy giỏi. Complementary. Đừng — đừng hỏng chuyện.

"Complementary." Lần thứ 2 Long nói từ đó. Lần 1 — qua Zoom. Lần 2 — mặt đối mặt, kiểu lời dặn.

"Đừng hỏng chuyện." Nghĩa gì? Nghĩa công việc — "giữ team ổn"? Hay nghĩa — kiểu nghĩa mà Long nhìn thấy. Kiểu investor nhìn 2 co-founder và biết — biết trước cả khi họ nói.

– Vâng.

1 từ. Đủ.

Thầy Tan, đến cạnh. Khi Long đi.

– Kha Minh.

– Thưa thầy.

– Paper em viết hồi NUS — bảng 4, cột retention, Statista 2022. – Mắt thầy — kiểu mắt giảng đường. – Vẫn sai.

...

Paper. 3 chỗ sai. An Hạ tìm ra từ tuần 1. Và — thầy Tan vẫn nhớ.

– Dạ. Em biết. Có người — nhắc em rồi. Từ lâu rồi.

"Có người." Không nói tên. Nhưng — thầy Tan nhìn về phía An Hạ. Và — cười. Nhẹ.

– Tốt. – Thầy quay đi. Rồi — dừng. – Em. HyperMind. Tốt.

3 từ. Từ thầy Tan. Nặng — như 3 năm NUS gói lại.


2 giờ chiều. Sảnh HyperMind. Investor rời.

$5 triệu. Đang đến. Giấy tờ tuần sau. Luật sư Baker McKenzie soạn. Gia Hân phụ trách.

HyperMind — sống.

Đứng hành lang tầng 19. Cửa kính, Sài Gòn nắng. Bitexco bên cạnh, kính xanh phản chiếu.

Mở phone. Zalo. Gõ.

Người nhận: Ba.

"Ba. Hôm nay công ty con gọi vốn thành công. $5 triệu."

Gửi.

Không biết ba có đọc Zalo không. Ba — iPhone nhưng chỉ dùng gọi điện và YouTube. Zalo — có thể thấy, có thể không.

Nhưng — gửi. Vì — vì bác sĩ Minh Tâm nói: "An Hạ cần thực hành tin tưởng." Còn tôi — không cần bác sĩ nói — tôi cũng biết: tôi cần thực hành nói.

Với ba. Với — người khác.

"$5 triệu." Ba sẽ hiểu. Ba — giáo sư Bách Khoa. Đo bằng kết quả.

Nhưng — lần này. Lần này tôi muốn ba biết. Không phải để ba tự hào. Để — để ba biết con vẫn ở đây. Vẫn gửi.

Bỏ phone. Quay.

An Hạ, đi ngang. Blazer cầm tay, nóng rồi. Áo trắng, tóc hơi lệch. Mắt, mệt nhưng sáng.

Kiểu sáng sau trận. Kiểu sáng "chúng ta thắng."

Cô dừng. Cạnh tôi. 30 centimet, khoảng cách quen.

Im. 3 giây. Nhìn ra cửa kính. Sài Gòn. Nắng.

– Xong rồi. – Cô nói. Nhẹ.

– Xong rồi.

Im. 2 giây.

– "Rồi — chúng ta nói chuyện." – Cô lặp. Câu đêm qua. Mắt — nhìn tôi. Không né.

Không né. Kiểu — kiểu "mình tin anh, thật sự" đã thành hành động.

– Khi nào?

Câu hỏi. Lần đầu — tôi hỏi. Không phải cô hứa, tôi chờ. Tôi — hỏi.

Cô, hơi cười. Nhẹ. Kiểu cười mà, kiểu "anh hỏi rồi đó, đừng rút lại."

– Cuối tuần.

– Cuối tuần.

Cuối tuần. 2 ngày nữa.

$5 triệu. Head of Product. HyperMind sống. Và — cuối tuần — chúng ta nói chuyện.

Hôm nay — ngày tốt nhất. Nhưng — cuối tuần có thể tốt hơn.

Có thể.

Cô xoay. Bước đi. Blazer vắt vai. Gót cao gõ hành lang, đều, vững, kiểu bước An Hạ khi cô biết mình đang đi đâu.

Nhìn. Đang nhìn.

Và — lần này — không quay đi.

Lần này — để nhìn.

Ch.71/90
3.405 từ