KPI Tình Yêu
Chương 41: Người Cũ Xuất Hiện
Chương 41

Người Cũ Xuất Hiện

Slack DM. Thứ Hai, tuần 20. 8 giờ 47 sáng.

Bạch Gia Hân: "An Hạ, em rảnh trưa nay không? Chị mời em cà phê. Giữa phụ nữ với nhau."

"Giữa phụ nữ với nhau." 6 chữ mà nghe như invitation tham dự phiên tòa, tôi là bị cáo, chị ta là thẩm phán, và "cà phê" là phòng xử.

Bạch Gia Hân. Investor Relation Manager. 29 tuổi. LSE London. Chanel No.5. Salvatore Ferragamo. Người yêu cũ Kha Minh 2 năm ở Singapore.

Người mà khi bước vào phòng, Kha Minh sẽ cứng vai 0.2 giây, tôi đếm.

Người mà tôi chưa bao giờ nói chuyện riêng quá 3 câu.

Và bây giờ chị ta mời tôi cà phê.

Nhìn tin nhắn. Nhìn lại. Nhìn thêm lần nữa, kiểu nhìn email HR báo "cần gặp riêng" mà không biết nội dung.

Lựa chọn: từ chối = tỏ ra sợ. Nhận lời = bước vào sân chơi của chị ta.

Lâm An Hạ không sợ. Lâm An Hạ 267, à không, 263 điểm, không sợ cà phê.

Trả lời: "12 giờ được chị. Chị chọn chỗ."

Gia Hân: "L'Usine, Đồng Khởi. Tầng 2. Bàn trong góc."

L'Usine. Quán mà Forbes gọi là "Sài Gòn's best kept secret" dù cả Sài Gòn ai cũng biết. Bàn trong góc, chị ta muốn nói chuyện riêng, không muốn ai thấy.

Hoặc chị ta muốn setting đẹp để tôi cảm thấy bị áp đảo. Kiểu chiến thuật bàn đàm phán, ai chọn địa điểm, người đó kiểm soát cuộc chơi.

Quang NexaVN cũng từng chọn quán cà phê đẹp để nói "em có thể thay thế."

Dừng. Không phải. Gia Hân không phải Quang.

Nhưng sao tay tôi lại lạnh?

12 giờ. L'Usine Đồng Khởi. Tầng 2.

Cầu thang gỗ, tường gạch trần, đèn Edison, mùi cà phê rang và croissant bơ. Kiểu quán mà Instagram gọi là "aesthetic" và nhân viên văn phòng gọi là "chỗ sếp dẫn khách."

Gia Hân đã ngồi. Góc trong, cạnh cửa sổ nhìn ra Đồng Khởi. Tóc đen uốn sóng, blazer navy, tai đeo ngọc trai. Trước mặt, ly trà nóng, khói lên mỏng.

Trà nóng. Giữa Sài Gòn 34 độ. Kiểu người "tôi uống trà nóng vì đẳng cấp, không phải vì thời tiết."

Cô ấy đẹp. Đẹp kiểu không cần cố, kiểu đẹp mà tôi biết Kha Minh đã từng nhìn mỗi sáng 2 năm ở Singapore. Kiểu đẹp mà tôi, áo sơ mi trắng Uniqlo, tóc buộc đuôi ngựa, giày búp bê, không compete được.

Và tôi ghét rằng tôi đang so sánh.

– Chị Gia Hân.

– An Hạ. – Cô ấy đứng dậy, cười. Cười thật, không giả, không gượng. Kéo ghế cho tôi. – Ngồi đi. Gọi gì?

– Cà phê đen đá.

– Giống anh Minh. – Cô ấy nói, nhẹ. – Anh ấy cũng luôn gọi đen đá. Dù ở Singapore hai đứa hay uống flat white.

Câu đầu tiên. 10 giây. Đã nhắc Kha Minh. Đã dùng "hai đứa." Đã thiết lập: tôi biết anh ấy trước em.

Oke. Hiểu rồi.

– Dạ, em không uống flat white. – Tôi ngồi, đặt điện thoại úp xuống. – Em uống đen đá vì quen, không phải vì giống ai.

Gia Hân nhìn tôi. 2 giây. Rồi cười, kiểu cười "impressive."

– Fair enough.

Fair enough. Tiếng Anh. Chị ta xen tiếng Anh tự nhiên, không khoe, vì quen. LSE. Singapore. International circuit. Khác tôi, Ngoại Thương, Cần Thơ, hẻm Tôn Thất Đạm.

Khác mọi thứ.

Cà phê đến. Tôi nhấp. Đắng, đá, quen. Chờ.

Người mời là người nói trước. Quy tắc đàm phán. Tôi sẽ không mở miệng hỏi "chị muốn nói gì." Tôi sẽ ngồi, uống cà phê, và đợi.

Kiểu kiên nhẫn mà Kha Minh dạy, dù anh ta không biết anh ta dạy.

Gia Hân đặt ly trà xuống. Ngón tay xoay nhẹ chiếc nhẫn trên tay phải, nhẫn vàng, cổ điển, kiểu gia truyền.

– An Hạ. Chị nói thẳng được không?

– Em thích thẳng.

– Anh Minh có feelings cho em.

Im lặng. Tiếng máy pha cà phê phía bar. Tiếng xe ngoài Đồng Khởi. Tiếng tim tôi, to hơn cả hai thứ kia.

"Có feelings cho em." Chị ta nói thẳng. Không vòng vo, không "chị nghe nói," không "có phải." Nói như đọc kết quả xét nghiệm. Dương tính.

– Chị nói vậy... dựa trên gì? – Tôi hỏi, giọng đều. Tay giữ ly cà phê, không run.

Không run. Nhờ 2 năm tập poker face ở HyperMind. Nhờ NexaVN dạy tôi giữ mặt khi bên trong đang bão.

– Dựa trên 2 năm yêu anh ấy. – Gia Hân nhìn thẳng. – Chị biết khi nào Kha Minh quan tâm ai đó. Kiểu anh ấy care, không nói, không tỏ ra, nhưng hành động thì lộ hết. Dời cuộc họp GIC. Mua trà đào. Ngồi bệnh viện 3 tiếng.

Chị ta biết hết. Tất nhiên. Chị ta ở cùng công ty, cùng tầng 20, cùng thang máy, cùng channel Slack. Và chị ta có thứ tôi không có: biết Kha Minh từ trước khi anh ta xây giáp.

– Cả công ty thấy. – Gia Hân nói tiếp, giọng nhẹ. – Chị không phải người duy nhất. Nhưng chị là người duy nhất... hiểu nó nghĩa là gì.

– Nghĩa là gì? – Tôi hỏi.

Hỏi. Nghe ngu. Nhưng tôi cần nghe chị ta nói, không phải vì tôi không biết, mà vì tôi cần biết chị ta nghĩ gì.

Gia Hân nhấp trà. Đặt ly. Nhìn ra Đồng Khởi, xe cộ, người đi bộ, Sài Gòn trưa nắng gắt qua tấm kính.

– Nghĩa là... anh ấy sẽ chọn em. Cho đến khi anh ấy không chọn.

Câu đó. Đánh.

– Kha Minh yêu chị 2 năm. – Gia Hân nói, quay lại nhìn tôi. – Yêu thật. Chị không nghi ngờ. Nhưng An Hạ, 2 năm đó, chị đếm được 7 lần anh ấy hủy kế hoạch vì công việc. 7 lần "anh xin lỗi, meeting đột xuất." 7 lần "em đợi anh thêm chút" rồi "thêm chút" thành 3 tiếng.

7 lần. Chị ta đếm. Kiểu đếm của người đã bị tổn thương đủ lâu để biến mỗi lần thành dấu gạch trên tường.

– Chị chia tay anh ấy vì điều gì? – Tôi hỏi. Nhỏ.

– Vì chị hỏi: "Em quan trọng hơn hay công ty?" Và anh ấy... không trả lời. – Gia Hân cười. Nhẹ, buồn, đẹp. – Im lặng. 10 giây. Rồi nói: "Em hỏi câu không fair." Và chị biết, không trả lời là đã trả lời.

"Không trả lời là đã trả lời."

NexaVN. Quang cũng không trả lời khi tôi hỏi "anh có tính loại em không." Im lặng 5 giây rồi chuyển đề tài. Tuần sau, email forward nhầm.

Im lặng. Kiểu im lặng của đàn ông khi đáp án là "có" nhưng họ không đủ can đảm nói.

Tay tôi lạnh. Ly cà phê ấm nhưng tay lạnh. Phản xạ. Phản xạ NexaVN, trigger bởi pattern: người tôi tin, chọn thứ khác thay vì tôi.

– An Hạ. – Gia Hân nghiêng đầu. – Chị không kể để hù em. Chị kể vì... chị từng là em. Người yêu anh ấy. Người tin rằng "lần này khác." Và chị không muốn em đi đường cũ.

– Có gì khác? – Tôi hỏi. Giọng đều. Mắt nhìn thẳng. – Chị nói "lần này khác" — nhưng chị cũng nói "anh ấy sẽ luôn chọn công ty." Vậy chị nghĩ gì, anh ấy thay đổi được hay không?

Gia Hân dừng. Ngón tay dừng xoay nhẫn.

Tôi hỏi ngược. Lâm An Hạ không ngồi yên nghe. Lâm An Hạ phản biện, kể cả khi đối phương đang "tốt bụng cảnh báo."

– Chị... không biết. – Gia Hân nói, chậm. Lần đầu trong cuộc nói chuyện, giọng cô ấy không hoàn hảo. – Thật lòng, chị không biết. Anh ấy dời GIC vì em, điều đó chị chưa bao giờ thấy. 2 năm, anh ấy chưa bao giờ dời meeting vì chị.

Chưa bao giờ dời meeting vì chị. Nhưng anh ta dời GIC $30 triệu vì tôi.

Data point? Hay ngoại lệ?

– Nhưng An Hạ. – Gia Hân lấy lại bình tĩnh. – Anh Minh là người tốt. Nhưng anh ấy... incomplete. Anh ấy không biết cách đặt một người lên trên kế hoạch. Anh ấy sẽ cố, rồi thất bại, rồi cô ấy phải tự rời đi. Và người chịu thiệt luôn là người yêu anh ấy.

"Incomplete." Chị ta dùng từ đó. Incomplete, như phần mềm chưa ra bản chính thức. Như sản phẩm còn beta. Như người đàn ông giỏi mọi thứ trừ một thứ: yêu.

Và chị ta đúng? Hay chị ta chiếu phiên bản Kha Minh 2 năm trước lên phiên bản hôm nay?

"Bây giờ tôi không chắc nữa." Kha Minh nói ở parking lot. Về câu ba dạy — "cảm xúc là yếu đuối."

"Kệ họ." Kha Minh nói trước Vinhomes. Chọn tôi trên hình ảnh.

Bánh mì Sài Gòn 8 giờ sáng. Tay trên lưng tôi ở B2. "Đừng tự gánh một mình."

Phiên bản 2 năm trước không biết "kệ họ." Chị ta nói đúng, về phiên bản cũ. Nhưng anh ta có còn là phiên bản cũ không?

Im lặng. Dài. Cà phê đã hết đá, chỉ còn nước đen ấm.

– Chị Gia Hân. – Tôi nói. – Cảm ơn chị kể.

– Em giận chị không?

– Không. – Thành thật. – Em biết chị không ác ý. Chị đang... bảo vệ em theo cách chị muốn ai đó bảo vệ chị ngày trước.

Gia Hân nhìn tôi. Mắt cô ấy, lần đầu tôi thấy, không phải mắt đối thủ. Mắt người phụ nữ đã đi qua cuộc tình giống tôi sắp bước vào, và quay lại cắm biển "cẩn thận đường trơn."

– An Hạ. – Cô ấy nói, nhẹ hơn. – Chị nói thêm một câu rồi thôi. Đừng... đừng để anh ấy biến em thành option B. Em xứng đáng hơn.

"Option B." Quang NexaVN: "có thể thay thế." Gia Hân Singapore: "option B sau công ty."

2 người. 2 câu. Cùng một nỗi sợ: tôi, Lâm An Hạ, 263 điểm, apartment Vinhomes, tóc buộc đuôi ngựa, không đủ quan trọng để ai đó chọn.

– Em không bao giờ là option B. – Tôi nói, đứng dậy. Để tiền cà phê lên bàn. – Của ai cũng vậy.

Mạnh. Câu đó nghe mạnh. Nhưng tay vẫn lạnh. Và tim, tim đang đập kiểu tim của người vừa đọc review 1 sao trên Glassdoor về mối quan hệ mình sắp ký hợp đồng.

1 giờ chiều. HyperMind HQ. Tầng 19.

Đi bộ từ L'Usine về. 10 phút. Nắng Sài Gòn tháng 5, đổ mồ hôi, khát.

10 phút đi bộ. 10 phút chiếu lại cuộc trò chuyện trong đầu. "Anh ấy sẽ luôn chọn công ty." "7 lần hủy kế hoạch." "Incomplete." "Option B."

Và replay thứ khác: "Kệ họ." "Đừng tự gánh một mình." Bánh mì 8 giờ sáng. Trà đào trên bàn. "Chúc ngủ ngon, Kha Minh."

2 bản data. Data Gia Hân: 2 năm, 7 lần thất vọng, 1 câu hỏi không được trả lời. Data tôi: 4 tháng, vô số lần anh ta chọn tôi trên logic.

Sample size khác. Timeframe khác. Variable khác.

Nhưng conclusion, cả hai đều chưa đủ chắc.

Lên tầng 19. Bàn làm việc. Ngồi. Mở laptop. Lịch chiều: Singtel sync 2 giờ, FinPay proposal review 4 giờ. Bình thường.

Bình thường. Giả vờ bình thường. Kiểu giả vờ quen thuộc, giống ngày sau khi đọc email NexaVN, giống sáng sau đêm Singapore, giống thứ Năm sau parking lot B2.

Lâm An Hạ giỏi giả vờ. Giả vờ ổn khi không ổn. Giả vờ không yêu khi đang yêu. Giả vờ không sợ khi—

Tiếng bước chân. Quen. Dài. Đều. 1m80.

Kha Minh đi ngang bàn tôi. Tay cầm ly cà phê. Liếc, nhẹ, 0.5 giây. Không dừng. Không nói. Chỉ liếc.

0.5 giây. Đủ để tôi thấy: anh ta mặc áo sơ mi xám, xắn tay đến khuỷu. AirPods một bên tai. Mắt sắc, má cứng, miệng hơi cong, kiểu biểu cảm "đang nghĩ 5 thứ cùng lúc nhưng mặt chỉ cho thấy 0."

Đẹp. Anh ta đẹp kiểu cold, kiểu đẹp mà Gia Hân nói "anh ấy incomplete." Kiểu đẹp mà tôi biết bên dưới là người ngồi sàn parking lot B2 im lặng 5 phút để tôi khóc.

Gia Hân biết anh ta kiểu nào 2 năm trước. Tôi biết anh ta kiểu nào bây giờ.

Nhưng "bây giờ" — có kéo dài không? Hay chỉ là phase, như sprint 2 tuần rồi quay lại default?

Anh ta vào phòng họp Apollo. Kính trong suốt. Tôi nhìn, qua kính, qua khoảng cách 15 mét, qua mấy chục bàn làm việc.

Anh ta ngồi. Mở laptop. Nói gì đó với Dũng, Dũng gật, ghi. Anh ta chiếu slide. Mắt tập trung. Tay chỉ màn hình. Miệng nói, tôi không nghe, nhưng biết anh ta đang giải thích gì đó phức tạp vì Dũng chau mày rồi gật nhanh.

Kha Minh trong cuộc họp. Sắc. Lạnh. Chính xác. Kiểu người mà investor gọi là "impressive" và người yêu cũ gọi là "incomplete."

Anh ta đang họp. Và tôi đang nhìn anh ta qua kính, giữa giờ làm việc, sau cuộc cà phê với người yêu cũ của anh ta.

Romantic comedy? Workplace drama? Hay bi kịch đang chờ?

Slack notification. DM.

Kha Minh: "Cô vừa đi đâu? Trưa không thấy."

Anh ta để ý. Giữa cuộc họp, anh ta nhắn hỏi tôi đi đâu lúc trưa. Kiểu để ý mà Gia Hân nói: "hành động thì lộ hết."

Trả lời: "Đi ăn trưa."

Kha Minh: "Ở đâu?"

Ở đâu. Anh ta hỏi ở đâu. Giống đêm Noir — "steak ngon" lúc 9 giờ tối. Giống tuần trước — "cà phê tầng anh hết hạt." Anh ta muốn biết tôi ở đâu. Luôn.

Trả lời: "L'Usine."

Kha Minh: "Một mình?"

"Một mình?" 2 từ. Nhưng nghe khác. Nghe không phải hỏi, nghe kiểu biết câu trả lời rồi nhưng vẫn hỏi. Kiểu anh ta check data point mà prediction đã cho 95% confidence.

3 giây. Gõ. Xóa. Gõ lại.

Trả lời: "Với Gia Hân."

Typing indicator. Dừng. Typing lại. Dừng.

Kha Minh: "Ok."

"Ok." 2 chữ. Không hỏi thêm. Không "nói gì." Không "cô ổn không." Chỉ "Ok."

Nhưng "Ok" của Kha Minh sau khi biết tôi vừa gặp Gia Hân, giống "Ok" của CEO khi nghe báo cáo xấu. Bình tĩnh bề ngoài. Bên trong đang chạy 10 kịch bản.

Nhìn qua kính phòng Apollo. Anh ta đang nhìn điện thoại. Nhìn lên. Mắt tìm, tìm qua kính, qua 15 mét, qua mấy chục bàn.

Tìm tôi.

Mắt gặp nhau. 1 giây. Qua kính.

1 giây. Anh ta nhìn tôi. Tôi nhìn anh ta. Giữa phòng họp Apollo và bàn làm việc tầng 19. Giữa slide và Slack. Giữa 267 và 263.

Mắt anh ta, không cold. Không sắc. Mềm. 0.5 giây mềm, rồi quay lại slide.

0.5 giây đó, Gia Hân không thấy. 247 tin nhắn channel ship không capture được. CEO không biết.

Nhưng tôi thấy. Và 0.5 giây đó, hơn 2 năm data của Gia Hân.

Nhìn đi. Mở laptop. Singtel deck. Slide 3. Focus.

Tập trung. Lâm An Hạ. KPI. Singtel. Partnership. Doanh thu.

Không nghĩ đến Kha Minh. Không nghĩ đến "incomplete." Không nghĩ đến 7 lần hủy kế hoạch. Không nghĩ đến "anh ấy sẽ luôn chọn công ty."

Không nghĩ đến— đm. Đang nghĩ.

9 giờ tối. Vinhomes Golden River. Tầng 22.

Nằm sofa. Điện thoại úp trên bụng. Trần nhà trắng. Quạt trần xoay, tôi không bật máy lạnh vì muốn nghe gió.

Bàn ăn 4 ghế. 3 ghế trống. Tủ lạnh, tuần này có trứng, rau, sữa tươi. Tiến bộ. Nhờ Kha Minh nói "không protein bar."

Nhờ Kha Minh.

Tôi mua rau vì Kha Minh nói tôi ăn ít. Tôi ngủ sớm vì Kha Minh hỏi "mấy giờ ngủ." Tôi nấu bún riêu vì... vì tôi muốn anh ta thử.

Gia Hân nói: "Đừng để anh ấy biến em thành option B."

Nhưng nếu anh ta, không biến tôi thành option B? Nếu anh ta biến tôi thành option A, nhưng rồi vẫn chọn công ty? Khác gì?

Quang chọn tiền. Nếu Kha Minh chọn công ty, ít nhất anh ta chọn vì đam mê, không vì tiền. Nhưng tôi, người ở lại, vẫn bị bỏ.

Bị bỏ vì tiền hay bị bỏ vì đam mê, kết quả giống nhau: tôi một mình.

Điện thoại rung. Zalo. Mẹ.

"Con ơi, cuối tháng về không? Mẹ làm bún riêu cho. Nghe nói con nấu rồi, hình đẹp lắm nhưng nước chắc chưa đậm bằng mẹ đâu 😄"

Mẹ. Cần Thơ. Bếp nhỏ, rau sống trong rổ tre, mẹ ngồi xắt cà chua, ba ngồi ghế nhựa trước nhà kéo kẹo. Ba mất 5 năm rồi. Ghế nhựa vẫn ở đó.

Mẹ không hỏi "con có người yêu chưa" lần này. Chỉ hỏi về bún riêu. Kiểu mẹ VN, nói chuyện ăn uống để hỏi chuyện tình cảm.

Trả lời: "Dạ con cố cuối tháng về mẹ. Nước mẹ nấu ngon hơn nhiều, con biết 😢"

Mẹ: "Rồi dẫn ai về luôn không con?"

Rồi đây. Hỏi rồi đây.

Trả lời: "Mẹ ơi 🙈"

Không trả lời. Im lặng. Kiểu im lặng mà Gia Hân nói: "không trả lời là đã trả lời."

Nhưng "không trả lời" của tôi khác. Không phải vì đáp án là "không." Mà vì đáp án là "có" — nhưng tôi chưa dám nói. Chưa dám chắc. Chưa dám tin.

Đặt điện thoại. Nhắm mắt. Trần nhà. Quạt trần.

Gia Hân nói "anh ấy incomplete." Nhưng, incomplete so với tiêu chuẩn nào? Tiêu chuẩn của Gia Hân: người yêu phải đặt mình lên trên mọi thứ. Fair. Hợp lý.

Nhưng tiêu chuẩn của tôi, Lâm An Hạ, người cũng chọn công ty trên mọi thứ, người cũng skip bữa ăn vì KPI, người cũng ngất ở meeting vì "245 điểm quan trọng hơn sức khỏe" — tiêu chuẩn của tôi là gì?

Tôi không cần người đặt tôi lên trên công ty. Tôi cần người, đứng cạnh tôi trong công ty. Cạnh tranh với tôi. Push tôi. Và khi tôi gục, ngồi xuống sàn parking lot, im lặng, rồi ôm.

Gia Hân cần người chọn cô ấy THAY VÌ công ty. Tôi cần người chọn tôi VÀ công ty. Khác.

Kha Minh incomplete cho Gia Hân. Nhưng Kha Minh, phiên bản "kệ họ," phiên bản bánh mì 8 giờ sáng, phiên bản "đừng tự gánh một mình" — có thể complete cho tôi.

Có thể.

"Có thể" — từ nguy hiểm nhất tiếng Việt. Nguy hiểm hơn "chắc chắn" — vì "chắc chắn" là đáp án, "có thể" là đánh cược.

Và tôi, người nói "data không biết nói dối" — đang muốn đánh cược.

Mở điện thoại. Slack DM.

Gõ: "Chúc ngủ ngon, Kha Minh."

Gửi.

3 giây. Read.

Kha Minh: "Chúc ngủ ngon, An Hạ."

Kha Minh: "Gia Hân nói gì cũng được. Tôi vẫn ở đây."

"Tôi vẫn ở đây." 5 chữ. Anh ta biết Gia Hân nói gì, không cần tôi kể, vì anh ta biết Gia Hân, biết chị ta sẽ nói gì, biết cô ấy sẽ cảnh báo. Và thay vì hỏi "chị ấy nói gì," anh ta nói: "tôi vẫn ở đây."

Không giải thích. Không phủ nhận. Không hứa "anh sẽ khác." Chỉ: "tôi vẫn ở đây."

5 chữ. Giản dị hơn "kệ họ." Nhẹ hơn "đừng tự gánh một mình." Nhưng, bằng cách nào đó, nặng nhất.

Vì "tôi vẫn ở đây" không phải lời hứa về tương lai. Là sự thật về hiện tại. Và Kha Minh, người nói "data chưa đủ để kết luận" — đang cho tôi thứ duy nhất anh ta chắc chắn: hiện tại.

Đặt điện thoại. Nằm nghiêng. Ôm gối.

Gia Hân nói đúng bao nhiêu phần trăm?

Tôi không biết.

Nhưng tôi biết: "tôi vẫn ở đây" — 5 chữ đó, đáng để tìm ra.

Ch.41/43
3.381 từ