"Chúng Ta Không Hợp Làm Đồng Nghiệp"
– KPI Q2 mid-review: Kha Minh, 247 điểm. An Hạ, 245 điểm. Kiến Phong, 189 điểm.
CEO đọc con số, giọng đều, mặt phẳng. Lobby tầng 18, thứ Sáu cuối tuần 14. Company party Q2, nhưng trước party là số.
247 và 245. Gap: 2 điểm. 0.8%.
Ba tháng trước, gap là 44. Hai tháng trước, 16. Một tháng trước, 2.1. Bây giờ: 2.
Lâm An Hạ đang đuổi tôi bằng tốc độ tiệm cận, gần mãi mà không chạm. Hoặc sắp chạm.
200 người im lặng. TV hiển thị bảng KPI, hai cột gần bằng nhau, kiểu biểu đồ mà nếu không nhìn kỹ sẽ tưởng ngang.
CEO tiếp:
– Q2 sẽ có thay đổi lớn. Series C đang vào giai đoạn cuối. Investor muốn thấy leadership team, không phải trên slides, mà trên thực tế. – Anh ấy nhìn tôi, nhìn An Hạ. – Tuần sau, hai team leader tốt nhất sẽ đi công tác Singapore. Gặp đối tác NovaTech, demo cho quỹ GIC tại Singapore, và attend AI Summit Đông Nam Á. 3 ngày.
Singapore. Cùng An Hạ. 3 ngày.
Bình tĩnh. Đây là công tác. Business trip. Professional. Không có gì để tim đập nhanh.
Tim tôi đập nhanh.
Vy Vy, đứng hàng sau, ly trà sữa Phúc Long cầm tay, hét qua đám đông:
– SINGAPORE CÙNG NHAU?!
Cả lobby bùng nổ. Tiếng cười, tiếng hú, tiếng ai đó hét "SHIP REAL!" Channel #totally-not-shipping chắc đang crash. Vy Vy quay video, tất nhiên.
An Hạ đứng bên trái lobby, mặt bình tĩnh. Nhưng tai cô đỏ. Tôi thấy vì tôi đang nhìn, vì tôi luôn nhìn.
Tai đỏ. Cô bảo "do cay" ở tiệm mì. Hôm nay không có gì cay.
Kiến Phong ngồi ghế cuối, chân vắt chéo, mặt phẳng. 189 điểm. Bị trừ 50% Q1, bị expose, bị CEO cold. Anh ta không hét, không cười. Chỉ ngồi. Nhưng mắt anh ta, tôi thấy từ chỗ tôi, tối. Kiểu tối của người đang xếp lại quân cờ.
Kiến Phong không xong. Cảnh cáo và trừ điểm không giết anh ta. Chỉ làm anh ta im lặng hơn. Và Kiến Phong im lặng nguy hiểm hơn Kiến Phong ồn ào.
7 giờ tối. Party.
Lobby biến thành bar. Loa JBL của anh Phước DevOps lại xuất hiện. Playlist Vpop, Hoàng Thùy Linh, Đen Vâu, Vũ. Bia Saigon Special, wine đỏ ai đó mang từ nhà, và 3 chai champagne CEO đặt riêng vì "Q2 xứng đáng."
Team Growth chụp ảnh với bảng KPI, 245 điểm, #2, nhưng cười rạng rỡ vì rút từ #3 lên #2, vượt Kiến Phong, sát nút #1. Trúc quay TikTok. Hùng livestream. Mai phân tích dữ liệu tương tác party thời gian thực — "trung bình mỗi người check điện thoại 3 lần/tiếng, thấp nhất 2 quý, tinh thần tốt."
Data scientist phân tích tinh thần bằng tần suất nhìn điện thoại. HyperMind đúng là công ty AI.
Anh Hải mở chai champagne, nổ "bụp", bọt tràn ra sàn, team Design hét "YOOO," ai đó giơ ly hứng. CEO đứng một góc nói chuyện với Gia Hân, investor relations, chắc bàn lộ trình Series C. Minh Tú ngồi góc bàn, laptop mở, phân tích dữ liệu thời gian thực — "party engagement metrics," cậu ấy gọi. Mai ngồi cạnh, cũng laptop. Hai data scientist ở party mà vẫn theo dõi dữ liệu.
Đây là HyperMind. Party mà cũng có bảng theo dõi.
An Hạ uống wine. Ly đầu tiên, cô vẫn sắc, tóc kẹp gọn, áo blouse trắng, giày búp bê. Ly thứ hai, tóc xổ một bên, cười nhiều hơn. Ly thứ ba, cười bằng mắt, kiểu cười mà ban ngày cô giấu.
Ly thứ ba. Giống Chill Skybar. Giống 4 giờ sáng ở tiệm mì. An Hạ lúc bỏ giáp.
Tôi uống whisky. Một ly. Neat. Không đá. Kiểu uống để có thứ gì cầm tay, không phải để say.
Vy Vy kéo cả hai lại chụp ảnh — "ảnh team lead Q2!" — và đẩy chúng tôi sát nhau. An Hạ nghiêng vai vào tôi. 0.5 giây. Mùi chanh và vetiver. Rồi cô rút lại.
0.5 giây. Đủ để nhớ. Không đủ để gọi tên.
Vy Vy chụp. Chắc chắn sẽ post lên channel ship. Chắc chắn caption: "Hai CEO tương lai."
"CEO tương lai." Thú vị. Vì cuộc chiến KPI chỉ có 1 ghế CPO. Nhưng Vy Vy nói "hai CEO" — như thể cô muốn cả hai thắng.
Tôi cũng muốn cả hai thắng. Và đó là vấn đề.
9 giờ tối. Party tan dần.
Mọi người bắt đầu về, Grab, xe máy, hoặc đi bộ thành nhóm. Vy Vy say, được Hương HR dìu ra cửa, vừa đi vừa hát "Có Chắc Yêu Là Đây" lần thứ 47 trong career HyperMind. Kiến Phong biến mất từ 8 giờ, không ai để ý.
An Hạ đứng lobby, cầm ly wine thứ tư, nhìn ra cửa kính. Sài Gòn tối thứ Sáu, phố Nguyễn Huệ sáng rực bên kia đường.
Tôi bước đến.
– Về chưa?
– Chưa. – Cô nhìn tôi. Mắt sáng, wine hay thứ gì khác. – Đi dạo.
"Đi dạo." Lần thứ ba chúng tôi đi Nguyễn Huệ cùng nhau. Lần 1, tuần 6: chữ "em." Lần 2, tuần trước: chạm tay. Lần 3...
Tôi nên nói không. Tôi nên về The Marq, tắm, ngủ, chuẩn bị Singapore thứ Hai.
– Đi.
Tôi nên. Nhưng tôi không.
Phố đi bộ Nguyễn Huệ. 9 giờ 30 tối.
Sài Gòn thứ Sáu. Quen thuộc. Đông. Đèn led. Bắp nướng. Nước mía. Đôi tình nhân selfie. Trẻ con chạy nhảy. Mấy anh Grab đậu dọc đường, scrolling TikTok.
Nhưng tối nay khác. Không phải vì phố khác, vì chúng tôi khác.
Lần đầu, tuần 6, chúng tôi đi vì trốn party. Ngượng. Xa. Có câu hỏi lớn treo giữa hai người.
Lần hai, tuần 13, chúng tôi đi vì hàn gắn. Gần hơn. Vai 5cm. Có xin lỗi và chạm tay.
Lần ba, tối nay, chúng tôi đi vì... muốn.
Không trốn. Không hàn gắn. Muốn. Đơn giản. Tôi muốn đi cạnh cô trên phố Nguyễn Huệ tối thứ Sáu.
Khi nào "phải" biến thành "muốn"? Tôi không đánh dấu thời điểm. Có lẽ nó xảy ra từ từ, giống cách model AI học: không có "eureka moment," chỉ có 10 nghìn iteration nhỏ cho đến khi accuracy đạt ngưỡng.
Ngưỡng. Tôi đã đạt ngưỡng.
An Hạ đi cạnh tôi. Vai cách vai, 3 centimet hôm nay. Gần hơn tuần trước. Cô cầm ly wine mang ra, không ai nói gì vì cô là #2 công ty.
– Singapore. – Cô nói, nhìn thẳng. – Anh đã đi chưa?
– Đã. Sống 2 năm. NUS.
– Ồ. Vậy anh là tour guide.
– Tôi không giỏi tour guide. Tôi biết đường từ NUS đến lab, từ lab đến canteen, từ canteen đến NUS. Ba điểm.
An Hạ cười. Tiếng cười nhẹ, qua gió Sài Gòn, trộn với nhạc từ quán bar xa xa.
– Ba điểm trên bản đồ đời anh. Giống machine learning, 3 data points, fit 1 đường thẳng. Linear regression sống.
Cô vừa gọi cuộc đời tôi là linear regression. Tôi nên tức. Nhưng tôi cười.
– Cuộc đời cô bao nhiêu data points?
– Nhiều hơn anh. NexaVN, HyperMind, Cần Thơ, Sài Gòn, phòng trọ Bình Thạnh, Vinhomes tầng 22. – Cô đếm bằng ngón tay. – 6 điểm. Nonlinear. Không fit đường thẳng nào.
– Nonlinear thú vị hơn linear.
– Anh vừa khen đời tôi thú vị?
– Tôi khen nonlinear thú vị. Đời cô là special case.
Cô cười lại. Tiếng cười lần này lớn hơn, gần kiểu cười 4 giờ sáng ở tiệm mì. Cười thật. Cười bỏ giáp.
Im lặng. Đi tiếp. Ngang mấy bạn trẻ đang TikTok nhảy Kpop. Ngang ông cụ bán kẹo kéo, đẩy xe nhỏ, đèn vàng leo lét, Sài Gòn cũ giữa Sài Gòn mới. Ngang quán Highlands góc đường, đóng cửa rồi, nhưng mùi cà phê vẫn vương từ cửa kính.
– Anh biết không, – An Hạ nói, nhìn ông cụ kẹo kéo, – hồi nhỏ ba tôi bán kẹo kéo ở Cần Thơ. Không phải nghề chính, nghề chính là thợ điện. Nhưng cuối tuần, ổng đẩy xe ra chợ, bán cho con nít. Mỗi cây 2 nghìn.
Cô kể về ba. Lần đầu tiên. Tôi biết mẹ cô ở Cần Thơ, rooftop tuần 3. Nhưng ba, chưa bao giờ.
– Ba cô còn bán không?
– Ba mất 5 năm rồi. – Giọng cô nhẹ. Không buồn, kiểu nhẹ của người đã quen vắng. – Ung thư phổi. Không hút thuốc mà vẫn ung thư. Đời bất công kiểu vậy.
Ba cô mất. 5 năm. Tôi không biết.
– Tôi xin lỗi.
– Đừng xin lỗi. – Cô cười nhẹ. – Ba tao vui. Bán kẹo kéo vui. Làm thợ điện vui. Ổng nói: "Con ơi, giàu nghèo gì cũng phải cười, vì cười miễn phí."
"Cười miễn phí." Câu đó giải thích tại sao An Hạ, dù bị phản bội, dù mất ngủ, dù #3 rồi #2 rồi lại #2, vẫn cười. Vì ba cô dạy cô cười là miễn phí.
Ba tôi dạy tôi "lần sau phải hơn." Ba cô dạy cô cười.
Khác nhau. Hoàn toàn.
Ngang tòa nhà UBND. Ngang vòi phun nước. Ánh đèn phản chiếu trên mặt nước, nhảy lung tung.
– Kha Minh.
– Gì?
An Hạ dừng. Quay sang nhìn tôi. Mắt cô, wine, đèn phố, gió, lấp lánh. Không phải lấp lánh kiểu phim. Lấp lánh kiểu thật, kiểu ánh sáng chạm vào mắt ai đó đang muốn nói thứ gì đó mà chưa biết nên nói.
– Anh biết không, chúng ta không hợp làm đồng nghiệp.
...
Gì?
– Không hợp?
– Không. – Cô lắc đầu nhẹ. – Đồng nghiệp thì email "Trân trọng." Đồng nghiệp thì giao tiếp qua meeting. Đồng nghiệp thì không ăn mì 4 giờ sáng, không đắp chăn cho nhau, không chạm tay qua chai tương ớt rồi cả hai giả vờ không có gì.
Cô đang nói tất cả. Mì. Chăn. Tương ớt. Tất cả.
Tim tôi. BPM tăng. 80? 90? Không đếm được.
– Vậy... – Tôi nuốt. – Chúng ta hợp làm gì?
An Hạ nhìn tôi. 3 giây. Dài nhất 3 giây tôi từng đếm, và tôi đã đếm rất nhiều 3 giây.
– Chưa biết. – Cô nói, giọng nhẹ. – Nhưng đồng nghiệp thì không phải.
Rồi cô cười. Cười nhẹ, nghiêng đầu, quay đi. Bước tiếp. Để tôi đứng đó, giữa Nguyễn Huệ, giữa 10 nghìn người, giữa đèn led và gió và nhạc, với câu hỏi không có đáp án.
"Chúng ta hợp làm gì?"
"Chưa biết."
Cô không nói "không gì." Cô nói "chưa biết." "Chưa" là thì tương lai. "Chưa" là cánh cửa hé.
Và cánh cửa hé, với Lâm An Hạ, là thứ gần nhất với "mở" mà cô cho phép.
Tôi đứng đó. 5 giây. Rồi bước theo. Bắt kịp. Đi cạnh.
– An Hạ.
– Gì?
– Singapore. 3 ngày. Tôi sẽ là tour guide tệ nhất cô từng gặp.
– Tôi biết. – Cô nói, không quay sang. – Nhưng tôi vẫn muốn đi.
"Vẫn muốn đi."
Với tour guide tệ nhất. Với đối thủ KPI. Với người cô vừa nói "không hợp làm đồng nghiệp."
Lâm An Hạ vừa nói cô muốn đi Singapore với tôi. Và tôi, Trần Kha Minh, 30 tuổi, từng sống 2 năm ở Singapore, biết 3 địa điểm, chưa bao giờ muốn đến Singapore đến vậy.
Cuối phố Nguyễn Huệ. Ngã tư. Đèn đỏ.
An Hạ dừng. Tôi dừng. Xe máy chạy qua trước mặt, đèn pha, còi, gió.
– Grab? – Tôi hỏi.
– Đi bộ. Vinhomes gần.
– Tôi đi cùng.
Không hỏi. Nói. "Tôi đi cùng." Không "cô có cần không?" Không "có muốn không?" "Tôi đi cùng." Quyết định.
An Hạ nhìn tôi. 1 giây. Rồi gật.
Đèn xanh. Đi.
Hai người. Sài Gòn đêm. Vỉa hè Tôn Đức Thắng, dọc bờ sông. Gió mang mùi phù sa. Xa xa, cầu Thủ Thiêm sáng đèn như vòng cổ kim cương.
Vai cách vai, 2 centimet. Gần nhất từ trước đến nay.
3 tháng trước, cô là tên trên bảng KPI. 1 tháng trước, cô là đồng minh. Tuần trước, cô là người tôi chạm tay qua chai tương ớt.
Bây giờ? Tôi không có từ nào cho cái này.
Nhưng tôi biết, Singapore sẽ thay đổi mọi thứ.
Đến Vinhomes. Cô dừng trước lobby.
– Chúc ngủ ngon, Kha Minh.
– Chúc ngủ ngon, An Hạ.
Tên. Cả hai gọi tên. Không "cô." Không "anh." Tên. Kiểu người đã qua giai đoạn xưng hô mà vẫn chưa đặt tên cho thứ đang xảy ra.
Cô bước vào lobby. Cửa kính đóng lại. Bóng cô đi qua sảnh, vào thang máy. Cửa thang máy đóng.
Tôi đứng ngoài. Nhìn tòa nhà, 30 tầng, nghìn ô cửa sổ, và chỉ có 1 ô sẽ sáng lên khi cô về đến phòng.
Tầng 22. Tôi đếm.
2 phút. Đèn tầng 22 sáng. Ô cửa sổ thứ 3 từ trái.
Cô về đến rồi.
Quay đi. Bước về The Marq. 10 phút. Sài Gòn khuya. Gió. Sông. Im.
"Chúng ta không hợp làm đồng nghiệp."
"Chưa biết."
Singapore. Thứ Hai.
Mọi thứ sẽ thay đổi.
Arc 2, Đấu Team: kết thúc.