Cuộc Phỏng Vấn Viral
– Cười tự nhiên hơn đi, em.
Kha Minh đứng bên ngoài khung hình, nhìn tôi qua màn hình, và bình luận như thể đang chấm điểm thuyết trình.
Tôi đang ngồi trên ghế phỏng vấn của VTV, đèn studio chiếu thẳng mặt, 3 camera hướng vào tôi, và Trần Kha Minh – CTO, bạn trai, người mà 5 phút nữa sẽ ngồi cạnh tôi trước 20 triệu khán giả – bảo tôi "cười tự nhiên hơn."
Anh nghĩ cười trước camera dễ lắm sao?
– Em đang cười tự nhiên.
– Em đang cười kiểu chụp ảnh thẻ. Khác.
Đúng. Tôi đang cười kiểu chụp ảnh thẻ. Kiểu cười mà mọi nhân viên văn phòng Việt Nam đều biết – môi kéo ngang, răng không lộ, mắt không nhíu. Cười mà trông như đang chịu đựng.
VV đứng cạnh Kha Minh, cầm điện thoại quay TikTok – "hậu trường CEO lên sóng quốc gia, content triệu view."
– Chị Hạ, tóc chị hơi xòe bên trái.
– VV, bạn lo tóc tôi hay lo quay TikTok?
– Cả hai. Đa nhiệm là core competency của VP People.
VP People. 26 tuổi. Quay TikTok trong studio VTV. Tống Vy Vy không bao giờ thay đổi – và đó là lý do tôi cần cô ấy.
Chương trình "Câu Chuyện Doanh Nhân" – phát sóng trực tiếp VTV1, khung 8 giờ tối thứ Bảy. Tiêu đề tập này: "HyperMind: Từ Cuộc Chiến KPI Đến Kỳ Lân Công Nghệ."
Tiêu đề do nhà đài đặt. Tôi đề nghị "Câu Chuyện Startup Suýt Chết" – bị từ chối vì "nghe tiêu cực." Kha Minh đề nghị "Phân Tích Kỹ Thuật Phoenix V2 Và Ứng Dụng AI" – bị từ chối vì "không ai hiểu." VV đề nghị "Sếp Yêu Nhân Viên" – bị từ chối vì "hiểu lầm."
MC Quỳnh Hương – tóc ngắn, blazer đỏ, giọng truyền hình chuẩn – bước ra chào.
– Chào An Hạ, chào Kha Minh. Cảm ơn hai bạn đã nhận lời. Hiếm khi cả CEO và CTO cùng xuất hiện trên sóng.
Kha Minh ngồi cạnh tôi. Vest Hugo Boss – lần thứ ba. Tay đặt trên đùi, ngón gõ nhẹ 2 cái – kiểu gõ mà tôi biết nghĩa là anh đang sắp xếp lại cảm xúc.
Anh ghét camera. Ghét studio. Ghét mọi thứ không phải code. Nhưng anh ngồi đây vì tôi hỏi, và Trần Kha Minh không bao giờ nói "không" khi tôi hỏi đúng lúc.
– Sẵn sàng chưa? MC nhìn cả hai.
Tôi liếc Kha Minh. Anh gật – 1 lần, ngắn.
– Sẵn sàng, tôi nói.
Nói dối. Không sẵn sàng. Nhưng CEO không được nói "em sợ" trước 3 camera.
Đèn đỏ sáng. Phát sóng.
MC mở bằng giọng truyền hình – ấm, kiểm soát, kiểu giọng mà mọi MC đều có và không ai ngoài đời nói kiểu đó.
– Cách đây 15 tháng, HyperMind là startup 15 người bên bờ phá sản. Hôm nay, vốn hóa hơn 2 tỷ đô la, niêm yết trên HOSE, có mặt tại 5 quốc gia. Câu chuyện bắt đầu từ đâu?
Tôi hít nhẹ. Nhớ lời bác sĩ Khôi – "hít 4 giữ 7 thở 8." Tôi hít 2 giữ 0 thở luôn, vì camera không chờ.
– Bắt đầu từ một cuộc chiến KPI.
MC nghiêng người. Camera 2 zoom gần. Tôi biết vì đèn đỏ trên camera 2 sáng – chi tiết mà Bảo Khánh dặn "nhìn vào đèn đỏ nào sáng thì camera đó đang quay chị."
– Cuộc chiến KPI?
– CEO tạo ra một cuộc thi nội bộ – Operation Ascend. Hai đội: Growth và Product. Ai đạt KPI cao hơn, leader đội đó thành Giám đốc Sản phẩm.
Tôi liếc Kha Minh. Anh nhìn thẳng, mặt không biểu cảm – kiểu mặt mà người ngoài nghĩ là lạnh, nhưng tôi biết anh đang nghe rất kỹ.
– Và hai bạn đánh nhau thật? MC cười.
– Thật, tôi cười theo – lần này cười thật, vì nhớ. CEO tạo cuộc chiến, và chúng tôi đánh nhau thật. Cãi nhau trong phòng họp. Giành khách hàng. Không nhường ai.
Kha Minh nói – giọng đều, mắt nhìn thẳng camera.
– Cuộc chiến đó dạy tôi một điều.
– Điều gì? MC nghiêng đầu.
– Người giỏi nhất không phải người thắng. Mà là người biết khi nào nên cùng đội.
Im 2 giây. MC gật. Khán giả trong studio im – kiểu im mà tôi biết là tốt, vì im nghĩa là đang nghe.
Và Kha Minh – người ghét nói trước đám đông, ghét camera, ghét mọi thứ không phải code – vừa nói một câu mà cả studio gật đầu.
Anh giỏi hơn anh nghĩ. Luôn luôn.
MC chuyển sang phần mà tôi biết sẽ đến – và sợ nhất.
– Và mối quan hệ? Hai bạn từ đối thủ thành... hơn đồng nghiệp. Khi nào biết?
Khi nào biết. Câu hỏi mà mọi cặp đôi đều được hỏi, và không ai trả lời đúng, vì "khi nào biết" không phải một khoảnh khắc – nó là một quá trình dài, lộn xộn, đầy phủ nhận.
Nhưng nếu phải chọn một khoảnh khắc...
– Tiệm mì Hải Nam, tôi nói. Hẻm Pasteur, lúc 4 giờ sáng.
MC mở to mắt. Camera 1 zoom.
– 4 giờ sáng?
– Chúng tôi làm việc khuya, tôi cười. Quán mì duy nhất mở lúc đó. Anh ấy ngồi đối diện, ăn mì không hành – vì anh ấy ghét hành – và nói một câu.
Tôi nhìn Kha Minh.
– Anh nói gì?
Kha Minh nhìn lại tôi – mắt không lạnh, không nóng, kiểu mắt mà chỉ tôi biết nghĩa là gì: nhớ.
– Tôi nói: "Tôi thích cô lúc khuya hơn ban ngày."
MC che miệng. Khán giả studio "ồ" nhẹ. Kiểu "ồ" của 200 người vừa nghe câu tình cờ đẹp nhất mà một kỹ sư từng nói.
– Và tôi biết, tôi nói, giọng nhẹ hơn bình thường. Tôi biết lúc đó. Vì không ai nói câu đó với đồng nghiệp.
MC quay sang Kha Minh.
– Còn anh? Khi nào anh biết?
Kha Minh im 3 giây. Ngón tay gõ đùi 1 cái – nhẹ.
– Khi cô ấy mua cà phê đúng gu tôi mà chưa ai hỏi.
Im. MC im. Studio im. Tôi im – vì tôi không biết anh nhớ chuyện đó.
Cà phê đen đá, không đường, từ máy Highland tầng trệt. Tôi mua vì tiện đường, vì tôi cũng cần cà phê, vì – OK, không phải vì tiện đường. Vì tôi muốn mua cho anh. Nhưng tôi nghĩ anh không để ý.
Anh để ý. Từ lúc đó.
30 phút phỏng vấn. Nhanh hơn tôi tưởng – có lẽ vì tôi quên mất camera đang quay từ phút thứ 10. Kha Minh cũng vậy – anh nói nhiều hơn bình thường, không phải vì thoải mái với camera, vì anh đang nói về thứ anh biết: công ty, sản phẩm, và – lần đầu công khai – tôi.
MC kết.
– Câu hỏi cuối: hai bạn muốn nói gì với những startup đang trong giai đoạn khó khăn?
Tôi nghĩ 2 giây.
– Đừng sợ mất. Sợ thì được – nhưng đừng để sợ quyết định thay mình. Chúng tôi suýt mất công ty, suýt mất nhau, suýt mất mọi thứ. Nhưng vì không bỏ nên còn ngồi đây.
Kha Minh gật.
– Tìm đúng người. Không phải người giỏi nhất – người bổ sung cho bạn. Người mà khi bạn yếu, họ mạnh. Khi họ yếu, bạn mạnh.
"Complementary." Long nói. Thầy Tan nói. Chairman nói. Và bây giờ Kha Minh nói trước 20 triệu người.
MC cười.
– Cảm ơn hai bạn. Câu chuyện HyperMind – từ cuộc chiến KPI đến kỳ lân công nghệ. Và một câu chuyện tình yêu rất đẹp.
Đèn đỏ tắt. Hết sóng.
Hậu trường. Phòng chờ VTV.
VV lao vào như Grab đến nơi.
– 5 TRIỆU VIEW! 5 TRIỆU!
5 triệu. Trong 24 giờ. Clip phỏng vấn được cắt thành 12 đoạn ngắn trên TikTok, YouTube Shorts, và trang Fanpage VTV. Đoạn "Tôi thích cô lúc khuya hơn ban ngày" – 3.2 triệu view riêng. Đoạn cà phê – 1.8 triệu.
Hashtag #KPITinhYeu lên xu hướng Twitter và TikTok. Không phải chúng tôi tạo – mạng tạo. Ai đó bình luận "KPI tình yêu = khi đối thủ thành người yêu" và 50.000 người thả tim.
VV đọc bình luận, giọng run vì phấn khích.
– "Ước gì sếp tôi đẹp trai như CTO HyperMind." 12.000 lượt thích.
– VV...
– "CEO 27 tuổi mà nói chuyện khôn như 50. Respect." 8.000 lượt thích.
– VV, dừng lại...
– "Tiệm mì Hải Nam lúc 4 giờ sáng – ai có tọa độ không, tôi muốn đi cầu duyên." 23.000 lượt thích.
23.000 người muốn đến tiệm mì Hải Nam hẻm Pasteur. Bà chủ quán – bà Sáu, 60 tuổi, bán mì từ năm 1998 – sẽ không hiểu vì sao tuần này quán đông gấp 5. Tôi cần nhắn bà chuẩn bị thêm sợi.
Kha Minh ngồi góc phòng, điện thoại rung liên tục.
– Bao nhiêu tin nhắn? Tôi hỏi.
– 47. Trong 30 phút. Anh nhìn màn hình, mặt bình thường – kiểu bình thường mà tôi biết là đang hoảng. 12 từ bạn cũ NUS. 8 từ nhà đầu tư. 3 từ thầy Tan. Và 24 từ người lạ.
– Người lạ?
– LinkedIn. Có người gửi "Anh Minh ơi, em cũng thích cà phê đen. Cho em số Zalo."
Tôi nhìn anh bằng ánh mắt "nếu anh cho số Zalo, anh sẽ ngủ ở Product Lab."
Anh nhìn lại bằng ánh mắt "anh biết."
VV tiếp tục đọc – lần này giọng khác, giọng nghiêm túc.
– Chị Hạ. Có cái này hay.
Cô đưa điện thoại. Một bài viết dài trên Facebook – tác giả là cô gái 24 tuổi, nhân viên startup ở Đà Nẵng.
"Tôi xem phỏng vấn HyperMind lúc 8 giờ tối, trong phòng trọ 15 mét vuông, sau một ngày bị sếp mắng vì KPI tháng không đạt. Tôi suýt nghỉ việc sáng nay. Nhưng khi nghe chị An Hạ nói 'đừng sợ mất,' tôi nghĩ: nếu người ta suýt mất công ty triệu đô mà vẫn ở lại, thì tôi suýt mất KPI tháng cũng ở lại được. Cảm ơn chị. Cảm ơn HyperMind. #KPITinhYeu"
Tôi đọc xong. Nuốt. Mắt nóng – kiểu nóng mà không khóc được vì vẫn đang ở studio VTV, vẫn có camera hậu trường, vẫn có VV quay TikTok.
– Em biết không, tôi nói nhỏ, giọng hơi khàn. Cái này đáng hơn 5 triệu view.
VV gật. Không nói. Lần hiếm hoi Tống Vy Vy im – vì cô cũng hiểu.
10 giờ tối. Xe về nhà.
Kha Minh lái. Tôi ngồi ghế phụ, chân gác lên bảng táp-lô – thói quen mà anh ghét vì "bẩn xe" nhưng không bao giờ nhắc vì anh biết tôi mệt.
Điện thoại Kha Minh rung. Màn hình hiện: Mẹ.
Anh bấm loa ngoài.
– Alo, mẹ.
– MINH! MẸ VỪA COI TV!
Giọng mẹ Kha Minh – lần đầu tôi nghe trực tiếp. Giọng Đà Lạt, cao, nhanh, ấm, kiểu giọng mà tôi nghe là biết bà vui. Rất vui.
– Mẹ, con đang lái xe...
– CON GÁI ĐÓ DỄ THƯƠNG QUÁ! Giọng bà vang trong xe, tôi giật mình suýt rớt điện thoại mình. Mẹ nói với ba nè – ba, COI LẠI ĐI, CỔNG VTV, CẢ NƯỚC COI!
Tiếng ba Kha Minh – xa, trầm, ngắn gọn.
– Coi rồi.
Hai từ. "Coi rồi." Từ ba Kha Minh, hai từ bằng hai nghìn. Nghĩa là ông đã ngồi trước tivi, xem con trai mình trên sóng quốc gia, và ông không tắt đi.
Mẹ tiếp.
– Minh, khi nào dẫn bạn gái về Đà Lạt? Mẹ muốn gặp!
Kha Minh liếc tôi – nhanh, 0.5 giây.
– Mẹ, con sẽ hỏi bạn ấy.
– Hỏi gì nữa! Dẫn về đi! Mẹ nấu bánh căn cho!
Bánh căn. Mẹ Kha Minh nấu bánh căn. Tôi chưa gặp bà, chưa biết mặt, chưa nghe giọng bà trước tối nay – nhưng bà muốn nấu bánh căn cho tôi. Kiểu chào đón mà chỉ mẹ Việt Nam mới có: không nói "chào con," nói "ăn gì nào."
– Dạ, con sẽ sắp xếp, mẹ.
– Sớm nha! Đừng để mẹ chờ!
Cúp máy. Im.
Tôi nhìn Kha Minh.
– Mẹ anh vui quá.
– Mẹ anh luôn vui. Ổn định cảm xúc không phải di truyền.
Tôi cười. Anh cũng cười – nhẹ, khóe miệng, kiểu cười mà chỉ tôi mới thấy vì đèn đường chỉ chiếu đủ sáng một nửa mặt anh.
– Anh.
– Gì?
– Chúng ta vừa kể chuyện tình yêu trên sóng quốc gia.
– Ừ.
– 20 triệu người nghe.
– Ừ.
– Anh không sợ à?
Anh im 3 giây. Ngón tay gõ vô-lăng 2 cái.
– Không. Vì chuyện thật.
Chuyện thật. Anh nói đơn giản đến mức tôi quên rằng 11 tháng trước, Trần Kha Minh là người không bao giờ nói về cảm xúc trước mặt người thứ ba. Tối nay anh nói trước 20 triệu.
Thay đổi. Không phải vì camera. Vì tôi. Vì chúng tôi.
Xe qua Nguyễn Huệ. Phố đi bộ vẫn đông lúc 10 giờ – đèn vàng, người đi dạo, tiếng nhạc từ quán bar tầng thượng. Sài Gòn không ngủ, và tối nay tôi cũng không muốn ngủ.
– Anh.
– Gì?
– Khi nào mình đi Đà Lạt?
Anh nhìn tôi – lần này lâu hơn 0.5 giây, vì đèn đỏ.
– Em muốn đi thật?
– Mẹ anh mời. Em không từ chối mẹ.
Tôi không nói "em muốn gặp gia đình anh." Nói "không từ chối mẹ" – vì đó là cách tôi giữ cho mọi thứ nhẹ nhàng, giữ cho Trần Kha Minh không hoảng vì bước tiếp theo quá lớn.
Nhưng anh biết. Anh luôn biết.
– Cuối tháng. Trước lễ 30/4.
– Vậy đi.
Đèn xanh. Xe lăn bánh. Nguyễn Huệ chạy lùi ngoài cửa kính.
#KPITinhYeu. Hashtag mà cả nước dùng. Tên mà ai đó đặt cho câu chuyện của tôi và Kha Minh – từ KPI war đến tình yêu, từ đối thủ đến người nhà.
Người nhà. Chưa phải – nhưng sắp. Đà Lạt cuối tháng. Gặp ba mẹ. Ăn bánh căn.
Hít sâu, Lâm An Hạ. Mày vừa lên sóng quốc gia kể chuyện tình yêu. Mày vừa được 5 triệu người xem. Và bây giờ mày đang ngồi trong xe với người mà cả nước vừa biết mày yêu.
Và điều hay nhất? Không cần giấu nữa. Không cần giả vờ đồng nghiệp. Không cần xóa tin nhắn trước khi ai nhìn thấy.
Chuyện thật. Như anh nói. Chuyện thật.