KPI Tình Yêu
Chương 74: Một Nụ Hôn Trong Phòng Server
Chương 74

Một Nụ Hôn Trong Phòng Server

Thứ Sáu, tuần 40. 7 giờ tối. Tầng 20.

Gõ tường. 2 tiếng.

Chờ.

1 giây. 2. 3.

Không gõ lại.

Lạ. Vì — từ thứ Năm đến giờ — anh ta luôn gõ lại. 2 tiếng. Hoặc 3 — nếu anh ta muốn trêu.

Đứng. Mở cửa phòng. Nhìn sang phòng VP Product.

Tối. Đèn tắt. Laptop gập.

Kha Minh đi rồi?

Không — xe BMW vẫn ở hầm. Vì — vì tôi thấy lúc 6 giờ, đi lấy cà phê ở tầng 19, qua lobby, bảo vệ Tuấn nói "anh Minh chưa về đâu chị." Kiểu bảo vệ biết hết — vì bảo vệ đếm xe.

Vậy — đi đâu?

Slack DM:

An Hạ: Phòng anh tối. Anh đâu?

10 giây.

Kha Minh: Tầng hầm. Kiểm tra máy chủ. Deploy V2.1 đêm nay.

Tầng hầm. Phòng máy chủ.

Kiểu Trần Kha Minh: thứ Sáu tối, 40 người đã về, VP Product mới 2 ngày — và anh ta ở tầng hầm kiểm tra máy. Kiểu — kiểu nếu có ai hỏi "VP Product của bạn đang làm gì tối thứ Sáu" và đáp án là "ngồi trong phòng lạnh cạnh rack server" — đó là Trần Kha Minh.

Và — đó là lý do tôi ở đây.

Không phải "ở đây" = tầng 20. "Ở đây" = đang gõ tường. Đang — chờ anh ta gõ lại. Đang — đếm emoji. Đang — kiểu An Hạ ngu ngốc mà bác sĩ Minh Tâm gọi bằng từ đẹp hơn: "An Hạ đang cho phép mình cảm xúc."

Cảm xúc. 5 buổi therapy. 4.250.000 đồng. Để — đến đây.

Đóng laptop. Đứng. Lấy thẻ từ.

Đi. Không suy nghĩ. Vì — nếu suy nghĩ — sẽ không đi.


Thang máy. B1.

Tầng hầm HyperMind — không phải hầm kiểu phim kinh dị. Hầm kiểu startup: đèn neon trắng, sàn bê tông, ống dẫn khí lạnh chạy trên trần, biển "Phòng Máy Chủ — Chỉ Nhân Viên Kỹ Thuật" mà ai cũng biết mật mã cửa vì VV đã gửi lên Slack hồi tháng 2.

Mật mã: 190126. Ngày thành lập HyperMind. CEO bảo "dễ nhớ." CEO không biết bảo mật.

Gõ mã. Cửa mở. Và —

Lạnh.

Lạnh kiểu phòng máy chủ: 18 độ, quạt chạy liên tục, tiếng ù đều — kiểu ù mà nếu ở lâu sẽ quên, như tiếng điều hòa. Nhưng lần đầu — lạnh. Kiểu lạnh mà — da gà. Áo blazer mỏng — không đủ.

Đèn LED xanh. Mọi nơi. Rack server — 4 hàng, mỗi hàng 6 rack, LED nhấp nháy xanh trắng. Kiểu — kiểu bước vào trong bộ phim khoa học viễn tưởng mà budget thấp nên chỉ có đèn LED, nhưng — đẹp. Kiểu đẹp lạ. Kiểu đẹp không-lãng-mạn.

Và, anh ta.

Cuối hàng thứ 3. Ngồi xổm. Laptop trên đùi, mở, ánh sáng màn hình chiếu lên mặt. Tay phải, cáp mạng. Đang cắm. AirPods, 1 bên, 1 bên treo cổ áo.

Kiểu Kha Minh đẹp nhất: khi không biết có ai nhìn. Tóc rối — không vuốt. Áo sơ mi xắn tay đến khuỷu — nhìn thấy gân tay khi cầm cáp. Mắt — tập trung. Kiểu tập trung mà anh ta quên mọi thứ ngoài dòng code trước mặt.

9 tháng. 9 tháng nhìn anh ta. Từ "đối thủ" đến "người tôi không thể thua" đến "người tôi không muốn thua" đến — đến bây giờ. Đứng trong phòng máy chủ. 18 độ. Đèn LED xanh. Và — tim đập nhanh hơn bình thường.

Bác sĩ Minh Tâm: "Khi nào tim đập nhanh — đừng chạy. Đứng yên. Hỏi: 'tôi sợ hay tôi muốn?' Nếu sợ — thở. Nếu muốn — bước."

Muốn.

Bước.

Bước chân vang trên sàn bê tông. Gót cao, 7 centimet, gõ đều. Kiểu, không giấu. Để anh ta biết.

Anh ta ngước. Nhìn.

Không ngạc nhiên. Kiểu — kiểu "tôi biết cô sẽ đến." Hoặc — kiểu "tôi hy vọng." Nhưng — mắt. Mắt — kiểu mắt mà tôi đã học đọc 9 tháng: "vui vì thấy cô. Không nói."

– Phòng máy chủ. – Nói. Nhìn quanh. – Kiểu nơi anh chọn ở tối thứ Sáu.

– Deploy V2.1.

Đứng. Chậm. Đóng laptop.

– Cần kiểm tra kết nối vật lý.

– Anh là VP Product. Anh có team cho việc đó.

– Đúng. – Hơi cười. 1mm. – Nhưng — thói quen.

Thói quen. Kiểu Trần Kha Minh: VP nhưng vẫn tự cắm cáp. Kiểu — kiểu người không tin ai đủ để buông cái mình build. Kiểu — giống tôi. Giống tôi hồi NexaVN: "nếu tao không làm thì không ai làm đúng."

Giống. Kiểu — kiểu 2 người giống nhau đến mức ghét nhau. Rồi — hiểu nhau. Rồi — ở đây.

Im. 3 giây. Tiếng quạt máy chủ. Tiếng LED nhấp nháy, không có tiếng, nhưng, kiểu nhìn thấy tiếng. Xanh. Trắng. Xanh. Trắng.

– Anh nợ tôi 1 câu trả lời.

Nói rồi. Và — không plan. Miệng nhanh hơn não. Kiểu An Hạ khi quyết: thân đi trước, đầu theo sau.

Anh ta, nhìn. Im. Kiểu im "đang xử lý đầu vào."

– Câu hỏi nào?

Biết mà hỏi. Kiểu — kiểu Trần Kha Minh: anh ta nhớ hết. Nhớ từng câu. Nhớ — tuần 21, Mercury, "nếu không là đồng nghiệp thì sao?"

– Tuần 21. Phòng Mercury. Anh hỏi — "chúng ta hợp làm gì, nếu không phải đồng nghiệp?" – Nhìn thẳng. Không né. 5 buổi therapy — 5 buổi để học nhìn thẳng. – Mình chưa trả lời.

"Mình." Không phải "tôi." "Mình." Kiểu — kiểu xưng hô mà anh ta bắt đầu dùng trước, tôi theo sau. Kiểu — kiểu ngôn ngữ riêng.

Anh ta, bước. 1 bước. Khoảng cách, từ 2 mét xuống 1 mét. Rack server 2 bên, kiểu hành lang hẹp. Đèn LED xanh, chiếu lên mặt anh ta. Mặt, bình. Nhưng mắt, không bình.

– Trả lời đi.

2 từ. Nhẹ. Nhưng — kiểu "nhẹ" nặng. Kiểu 2 từ mà — nếu tôi không trả lời — anh ta sẽ đứng đây chờ. Đêm nay. Tháng sau. Kiểu — kiểu "không chờ, nhưng không đi đâu" nhưng lần này — đang chờ. Thật sự chờ.

Hít vào. Sâu. Khí lạnh 18 độ, vào phổi. Tỉnh.

– Chúng ta hợp làm — mọi thứ.

Nói. Chậm. Từng từ.

– Đối thủ — hợp. Đồng nghiệp — hợp. Đồng minh — hợp. – Dừng. Nhìn anh ta. Mắt — mắt anh ta đang — gì đó. Kiểu "đang nghe từng chữ như đang đọc code — dòng nào cũng quan trọng." – Và — mình muốn thử thêm 1 thứ nữa.

Im. 1 giây. Tiếng máy chủ. Tiếng quạt. Tiếng LED — xanh, trắng, xanh.

– Thứ gì? – Anh ta hỏi. Giọng — thấp hơn bình thường. 0.5 tông. Kiểu thấp mà — kiểu đang giữ giọng khỏi run. Trần Kha Minh. Run. Lần đầu.

– Người yêu. – Nói. Thẳng. Không ngập ngừng. – Mình muốn thử làm người yêu anh.

Nói rồi.

Ra rồi.

7 từ. 9 tháng. 280 ngày — nếu có ai đang đếm. 5 buổi therapy. 4.250.000 đồng. Và — 7 từ.

Kiểu — kiểu growth strategy: nghiên cứu 3 tháng, thực thi 30 giây. Kiểu — kiểu pitch deck: 30 slide build 4 ngày, trình bày 20 phút.

7 từ. 20 giây. Đủ.

Anh ta, mắt. Thay đổi. Từ "đang nghe" sang, gì đó. Kiểu gì đó mà, kiểu tôi chưa thấy. Kiểu, kiểu Trần Kha Minh khi mọi thuật toán, mọi dự đoán, mọi "thú vị" và "tiếp tục" — đều dừng. Và, chỉ còn người.

Bước. 1 bước nữa. 1 mét xuống 30 centimet. Khoảng cách — kiểu khoảng cách mà tôi biết: parking B2, Supertree Grove, bến Bạch Đằng, sân thượng, sofa pantry. 30 centimet. Nhưng — lần này — không có "cứu công ty đã." Không có CEO gọi. Không có "cho mình thêm thời gian."

Lần này — không có gì chặn.

Tay anh ta, giơ lên. Chậm. Kiểu chậm mà, kiểu hỏi. Kiểu "được không?" mà không nói bằng lời.

Được.

Chạm. Má. Ngón tay, lạnh. Kiểu lạnh phòng máy chủ, 18 độ, ngồi ở đây 2 tiếng, tay lạnh. Nhưng, chạm, ấm. Kiểu ấm mà, nghịch lý. Kiểu, kiểu phòng lạnh nhưng tay ấm vì, vì đang chạm vào ai đó. Vì muốn chạm.

Da gà. Không phải vì lạnh. Vì — lần đầu. Lần đầu anh ta chạm — kiểu này. Không phải nắm cổ tay kéo lại ở Singapore. Không phải đặt Coca trên bàn. Không phải gõ tường. Chạm — kiểu chạm mà — chỉ có 1 nghĩa.

Mắt anh ta, gần. 30 centimet. Nhìn, thấy rõ: mắt nâu đen, lông mi dài, kiểu lông mi mà đàn ông Việt Nam bình thường không có, nhưng Trần Kha Minh không bình thường. Và, trong mắt, phản chiếu, đèn LED xanh. Và, tôi.

Tôi. Trong mắt anh ta.

– Nói đi. – Anh ta nói. Nhẹ. Kiểu nhẹ mà — kiểu "tôi muốn nghe lại."

– Nói gì?

– Nói lại. 7 từ.

Cười. Nhỏ. Vì — kiểu Trần Kha Minh: muốn nghe 2 lần. Kiểu data scientist: sample size 1 chưa đủ kết luận.

– Mình muốn thử làm người yêu anh.

Lần 2. Và — lần này — không sợ. Không run. Chỉ — thật.

Anh ta, không nói. Không "thú vị." Không "tiếp tục." Không, gì. Chỉ, nghiêng đầu. Chậm. Và, hôn.

Hôn.

Nhẹ. Kiểu hôn mà — kiểu hôn lần đầu. Kiểu — không phải hôn kiểu phim Hàn: giằng co, tường, mưa. Hôn kiểu phòng máy chủ: lạnh, ù, LED xanh, và — nhẹ. Kiểu — kiểu chạm trước, hỏi sau, kiểm tra phản ứng.

Và — phản ứng tôi:

Tay — giơ. Nắm cổ áo sơ mi anh ta. Kéo. Lại gần hơn. Vì — vì 9 tháng. Vì suýt hôn trên sân thượng. Vì "cho mình thêm thời gian" đã hết thời gian. Vì — vì đủ rồi. Chờ đủ rồi.

Hôn sâu hơn. Kiểu — kiểu An Hạ khi quyết: không nửa vời. Nếu hôn — hôn hẳn. Nếu yêu — yêu hẳn. Nếu — nếu đứng trong phòng máy chủ 18 độ hôn VP Product — thì hôn cho đáng.

Tay anh ta — từ má xuống gáy. Ngón tay — trong tóc. Kiểu — kiểu không vụng, nhưng cũng không thuần thục. Kiểu — kiểu người lâu rồi không làm điều này. Lâu — từ Gia Hân? 3 năm? Lâu hơn? Không biết. Không cần.

Mùi — xà phòng. Mùi Kha Minh. Kiểu mùi mà tôi đã biết từ parking B2, từ sofa pantry. Kiểu mùi quen — kiểu mùi mà nếu ai bảo "mô tả người yêu bạn bằng mùi" — tôi sẽ nói: xà phòng, vải cotton, và — hơi lạnh. Vì anh ta luôn ở phòng lạnh.

Và — tôi. Mùi chanh và cỏ vetiver. Kiểu nước hoa mà anh ta biết từ tuần 2. Kiểu — kiểu anh ta viết trong nhật ký: "Lâm An Hạ, mắt sáng lên khi nói về growth." Bây giờ — mắt sáng lên khi — khi hôn anh ta.

10 giây. 15. Không đếm. Kiểu, lần đầu trong 9 tháng, không đếm.

Buông.

Thở. Cả hai. Kiểu thở mà, kiểu thở trong phòng máy chủ: khí lạnh, phổi đầy, và, ngực nặng. Kiểu nặng tốt.

Nhìn nhau. 30 centimet. Đèn LED xanh. Tiếng máy chủ ù.

Và — cười.

– Trong phòng máy chủ. – Nói. Giọng — hơi khàn. – Lãng mạn thật.

Cười. Kiểu cười mà — kiểu cười sau-nụ-hôn. Kiểu cười mà — nếu VV thấy — sẽ la "SHIP THÀNH HIỆN THỰCCCC" bằng caps lock.

Anh ta, cười. Kiểu cười Trần Kha Minh: 1 bên, nhưng lần này, rộng hơn bình thường. 3mm thay vì 1mm. Kiểu, kiểu nâng cấp.

– Tất cả các dữ liệu đều dẫn đến đây. – Giọng thấp. Mắt — sáng. LED xanh + mắt Kha Minh = quá nhiều. – Phòng máy chủ. 18 độ. Thứ Sáu tối. Và — mình.

"Mình." Không phải "cô." Không phải "An Hạ." "Mình." Kiểu — kiểu từ mà anh ta đã chọn. Và tôi — cũng đã chọn.

– Nerd. – Nói. Nhẹ.

– Nerd của em.

...

"Em."

Anh ta — nói "em." "Nerd của em." Kiểu — kiểu sở hữu mà — kiểu không nặng. Kiểu — kiểu "em" mà anh ta đã muốn nói từ — từ lúc nào? Tuần 21? Singapore? Bến Bạch Đằng?

Và — tôi.

"Em."

Lâm An Hạ. 27 tuổi. Không bao giờ xưng "em" với ai ở công ty. Quy tắc. Hồi sơ nhân vật. Trang 1, dòng 3. "Không bao giờ."

Nhưng —

– Em biết. – Nói. Nhẹ. Tự nhiên. Kiểu — kiểu miệng nói trước, não nghe sau, và — ổn. Không gượng. Không sai. Kiểu — kiểu "em" đã nằm đó lâu rồi, chỉ chờ — chờ đúng người.*

Đúng người. Đúng phòng. Đúng 18 độ.

Kiểu — kiểu lãng mạn nhất tôi từng trải — không phải bến sông, không phải sân thượng, không phải mưa Sài Gòn. Mà — phòng máy chủ. Đèn LED. Tiếng ù. Và — anh ta.

Kiểu — kiểu chỉ An Hạ và Kha Minh mới chọn phòng máy chủ làm nơi hôn lần đầu.

Phù hợp. Data dẫn đến đây.


8 giờ tối. Thang máy. Từ B1 lên tầng 19. Pantry.

2 người. Thang máy. Đứng cạnh nhau. 10 centimet — gần hơn 30 centimet quen. Kiểu — kiểu vừa hôn xong nên khoảng cách bị nén lại.

Không nói. Không cần. Kiểu im mà — kiểu im lần đầu không khó chịu. Không phải im "đi riêng." Không phải im "cho mình thêm thời gian." Im kiểu — kiểu 2 người đã nói hết, bây giờ — chỉ cần ở cạnh.

Tay anh ta — cạnh tay tôi. Ngón út — chạm. Kiểu chạm Supertree Grove. Nhưng lần này — không rút lại. Cả hai.

Pantry. Vắng. Đèn tắt, chỉ đèn bếp. Sofa IKEA, sofa mà tôi từng gục đầu vai anh ta lúc 4 giờ sáng sau 30 slide.

Sofa. Cùng sofa. Nhưng — khác. Kiểu mọi nơi đều cũ nhưng — mọi thứ đều mới.

Anh ta, mở tủ. Lấy, 2 lon Coca. 1 cho tôi. 1 cho anh ta.

Coca. Kiểu — kiểu callback. Kiểu anh ta đặt Coca cho tôi lúc party trước Demo Day. Kiểu — kiểu ngôn ngữ tình yêu của Trần Kha Minh: không nói "anh yêu em" — nói bằng Coca lạnh.

Mở lon. Cụng.

Nhẹ. Kim loại chạm kim loại. Tiếng — trong. Kiểu — kiểu tiếng cụng ly ở Skybar nhưng — không 5 mét. 5 centimet. Sát.

– Tuyên bố gì không? – Hỏi. Cười. Vì — kiểu An Hạ mới: cười được. Cười — không sợ.

– Tuyên bố: – Anh ta uống 1 ngụm. Mắt — nhìn tôi. Kiểu nhìn mà — kiểu "lần đầu tiên được nhìn mà không cần giả vờ không nhìn." – VP Product và VP Growth — chính thức hẹn hò.

– Chính thức — nhưng bí mật. – Nói. – Chưa — chưa nên cho công ty biết. Mới 2 ngày làm VP. Nếu HR biết —

– VV sẽ biết. – Anh ta cắt. – VV biết trước cả mình.

Đúng. VV biết. VV — GPS cảm xúc. VV biết từ hồi Singapore. VV biết từ hồi — tôi nhắn "Tao thua rồi" lúc 11 giờ đêm.

– Kệ VV. – Cười. – VV biết thì — kiểu — trời biết đất biết VV biết.

Anh ta — cười. Lần thứ 2 trong 1 giờ — cười rộng. 3mm. Kiểu — kiểu Trần Kha Minh phiên bản "mình đang vui thật sự."

Và — tôi. Cũng đang vui. Thật sự.

Coca lạnh. Pantry tối. Sofa IKEA lún giữa. Và — người này.

Kiểu — kiểu đủ rồi. 9 tháng. KPI war. Scandal. Chia tay giả. Therapy. Demo Day. $100 triệu. Và — bây giờ — Coca trong pantry, sau 1 nụ hôn trong phòng máy chủ.

Data dẫn đến đây.

Và — data không nói dối.


10 giờ tối. Grab.

Đường Tôn Đức Thắng. Vắng. Đèn vàng nhấp nháy. Mưa nhẹ — kiểu mưa tháng 10: không ướt, chỉ ẩm.

Phone. Zalo.

Người nhận: Vy Vy.

"Vy."

1 giây. Seen. Tất nhiên — VV thức.

"Gì hả mày?"

"Mình có người yêu rồi."

3 giây.

"....."

"LMFAOOOOOOOOO"

"CUỐI CÙNGGGGGGG"

"SCREENSHOT NÈ"

"AI VẬY? (giả bộ hỏi)"

"Tên skincare mới là Kha Minh."

"AAAAAAAAA TÔI BIẾTTTTTTTTTT"

"TÔI BIẾT TỪ SINGAPORE"

"TỪ BÚN BÒ BÀ NĂM"

"TỪ CÁI NHÌN TUẦN 2"

"Mà — mày happy không?"

Happy.

"Happy."

"Thì — happy là đủ rồi. ❤️"

VV. Kiểu VV: la hét 10 dòng, rồi — 1 dòng thật. "Happy là đủ rồi." Kiểu — kiểu bạn thân. Kiểu — kiểu người biết từ lâu mà chờ mày tự đến.

Cười. Trong Grab. Mưa nhẹ ngoài cửa. Đường Tôn Đức Thắng — con đường quen. Con đường tôi đã đi về hàng trăm đêm. Nhưng — đêm nay — khác.

Đêm nay — có người yêu.

Nerd. Ở tầng hầm. Mùi xà phòng. Nước suối ở bar. Gõ tường 2 tiếng. Deploy V2.1 thứ Sáu tối.

Người yêu em.

"Em." Mình đã nói "em." Và — không sợ.

Bác sĩ Minh Tâm sẽ gật. Kiểu gật "tiến bộ." 5 buổi. 4.250.000 đồng. Đáng — mỗi đồng.

Ch.74/90
2.917 từ