Con rối thứ hai
Căn hộ tối.
Cô không bật đèn. Về từ quán Bình lúc mười sáu giờ, khóa cửa, đặt ba lô xuống sàn, ngồi. Không phải sofa, không phải ghế. Sàn, kiểu sàn gạch trắng căn hộ ngoại ô cô thuê tuần một: lạnh, cứng, kiểu cứng cô cần bây giờ vì mọi thứ mềm sẽ khiến cô vỡ.
Sổ tay trên đùi. Bút Thiên Long tay trái. Cô mở trang mới, trang chín mươi bảy, kiểu trang mười sáu tuần. Và viết.
Mười sáu tuần. Mười tám tuần nếu tính cả hai tuần nằm sofa.
Cô gạch. Viết lại.
Những gì tôi biết:
Gạch đầu dòng. Tay trái viết, kiểu viết mười sáu tuần, kiểu viết cha cô dùng: tay trái, chữ nghiêng phải, kiểu nghiêng di truyền.
1. Cha xây T47. Phòng chiến lược, 2006. Ba người: Đình Viễn, cha, Nguyễn Đình Vinh. Hợp pháp.
2. Cha tham gia ba vụ "xử lý" (2010-2012). Hai chuyển giao, một "hoàn tất" (Nguyễn Thanh Sơn, cha đề xuất chuyển giao, Đình Viễn phê duyệt hoàn tất). Cha là đồng lõa.
Cô dừng. Bút trên giấy, mực chưa khô. Cha là đồng lõa. Bốn từ cô viết bằng tay trái, kiểu viết cha cô dùng, trên sổ tay cô mang từ tuần một khi bước vào Aeternum tìm sự thật về cái chết của cha.
Sự thật: cha không chỉ chết. Cha cũng giết.
3. Cha dừng năm 2012. Muốn tố cáo. Không tố cáo vì Nguyễn Đình Vinh nói "rút vốn cùng." Vinh bị Đình Viễn giết năm 2013.
4. Cha ở lại 2012-2016 vì Quân Phong. "Nó còn nhỏ." Cha đến biệt thự mỗi thứ Bảy bốn năm. Cơm hộp, cờ vua, "mày ăn cơm chưa?"
5. Đình Viễn phát hiện cha ghi chép bốn năm. SP-2016-001: "Xử lý Lâm Hữu Đức." Đình Viễn tự tay. Cha chết.
Cô viết năm dòng và dừng. Nhìn, kiểu nhìn dữ liệu mười sáu tuần: từ trên xuống, tìm quy luật, tìm lỗ hổng. Nhưng đây không phải dữ liệu. Đây là cha cô.
Cha xây hệ thống giết người. Cha tham gia ba vụ. Cha hối hận. Cha bị giết vì hối hận.
Bốn câu. Kiểu bốn câu lịch sử một người, gói trong bốn gạch đầu dòng sổ tay trang chín mươi bảy.
Cô viết tiếp.
6. Quân Phong. Sáu tuổi, trại mồ côi, "mắt không khóc khi bị đánh." Đình Viễn nhận nuôi. Mười hai năm đào tạo. IO-07, con dao, phiên bản thay thế cha trong T47.
Tay cô dừng ở "phiên bản thay thế." Bút trên giấy, mực loang nhẹ vì cô giữ quá lâu.
Người cô yêu là sản phẩm được tạo ra để thay thế cha cô. Cô viết câu này trong đầu, không viết trên giấy. Kiểu không viết vì viết ra sẽ thành thật, kiểu thật cô chưa sẵn sàng nhìn bằng mực.
Đình Viễn nhận nuôi Quân Phong năm 2005, kiểu nhận nuôi chọn nguyên liệu: tìm đứa trẻ không sợ mất vì không có gì để mất, rèn mười hai năm, biến thành dao. Cha cô gặp Quân Phong năm 2012, thấy đứa trẻ bị biến thành vũ khí, bắt đầu quan tâm. Đình Viễn giết cha cô vì cha "phá con dao."
Cha chết vì yêu thương một đứa trẻ không phải con mình. Cô nghĩ và tay trái siết bút. Và đứa trẻ đó lớn lên thành người cô yêu.
Tình yêu của anh với cô. Bao nhiêu phần là thật, bao nhiêu phần là "lập trình"? Anh yêu cô vì cô là cô, hay vì cô là mảnh cuối cùng của Lâm Hữu Đức, người duy nhất hỏi anh "mày ăn cơm chưa" trong mười một năm?
Cô không biết. Và sợ biết.
Viết tiếp.
7. Vũ Minh Khang. Trưởng ban pháp chế, mười ba năm. Đồng minh duy nhất ngoài Quân Phong. Chết đêm mất điện. Tuấn giết.
Tuấn. Cô viết tên và mực đậm hơn vì tay trái ấn mạnh.
Tuấn giết Khang. Ba từ Phúc nói chiều nay, quán Bình, bàn cuối. Ba từ cô nghe và xếp vào chỗ trống trong sơ đồ mười sáu tuần.
Cô nhớ Tuấn. Nhớ kiểu nhớ mười sáu tuần: qua anh kể, qua nhật ký truy vấn, qua bốn mươi chín dòng vi phạm trong sổ bìa đen. Tuấn đứng phía sau anh ở T47 mười ba năm, kiểu đứng thuộc cấp, kiểu đứng người ghi chép mà không ai thấy tay cầm bút. Cô tưởng Tuấn trung lập. Tưởng Tuấn là người giữ sổ, không phải người giữ dao.
Sai. Tuấn giết Khang đêm mất điện, hai phút trong phòng kỹ thuật T47, cảm biến cửa Nexgen ghi. Hai phút đủ một cú đánh sau gáy, vật cứng, bốn phân. Hai phút đủ Khang ngã giữa tủ rack, kính vỡ, máu chảy vào sơ mi. Hai phút đủ Tuấn bước ra, khóa cửa, xuống B2 bằng cầu thang kỹ thuật.
Tuấn là dao mới. Đình Viễn rèn Tuấn song song với Quân Phong, kiểu rèn ba mươi năm: luôn có dao dự phòng, luôn có người thay thế người thay thế. Cha cô bị thay thế bằng Quân Phong. Quân Phong sẽ bị thay thế bằng Tuấn. Dòng mười bảy bút chì trên danh sách két T38, kết quả trống: Trần Quân Phong. Dao cũ chờ bị nhổ.
8. Diệp An. Ba mươi tám phần trăm cổ phần. Chặn nghị quyết tái bổ nhiệm. Muốn ghế chủ tịch. Không phá T47, dùng T47.
9. Phúc. Biến mất 2022, sống, theo dõi Aeternum bốn năm cùng Nguyễn Đình Trung. Nhân chứng.
10. Đình Viễn. Ba mươi năm. Mọi lệnh, mọi cái chết, mọi thứ.
Cô viết mười gạch đầu dòng. Mười tên. Mười sáu tuần.
Rồi cô viết dòng thứ mười một. Tay trái chậm lại, kiểu chậm người viết thứ không muốn viết:
11. Lâm Khả Vy. Hai mươi sáu tuổi, chuyên viên phân tích dữ liệu, tầng hai mươi hai. Vào Aeternum tìm sự thật về cái chết của cha. Tìm ra: cha đồng lõa, cha hối hận, cha bị giết. Người cô yêu là phiên bản thay thế cha. Đồng minh duy nhất chết vì ở lại. Cô biết mọi thứ. Và không biết phải làm gì với mọi thứ.
Cô đóng sổ. Đặt bút xuống sàn, cạnh ba lô, cạnh ba thanh nhớ cô mang mười sáu tuần.
Chín mươi bảy trang. Mười sáu tuần. Mười một tên. Và cô ngồi sàn gạch lạnh, căn hộ tối, nhìn sổ tay đóng trên đùi, kiểu nhìn người nhìn cuốn sổ chứa mọi thứ mà mọi thứ vẫn không đủ.
Mười tám giờ. Tối. Sàn gạch lạnh hơn. Cô không bật đèn, không bật quạt, không ăn. Ngồi, lưng tựa tường phía cửa sổ, sổ tay đóng trên đùi. Ngoài cửa sổ, Sài Gòn chuyển từ chiều sang tối, đèn đường bật dần, kiểu bật đều thành phố mười triệu người không biết tầng bốn mươi bảy.
Lần thứ hai cô sụp. Lần đầu, tuần mười, sau khi biết Quân Phong ký lệnh sa thải cha: cô nằm ba ngày, sốt nhẹ, không ăn, ổ cứng trên bàn cô không mở. Lần đó cô đứng dậy vì giận. Giận Quân Phong, giận T47, giận hệ thống. Giận cho cô năng lượng đi tiếp.
Lần này khác. Không giận. Kiểu không giận vì không còn ai để giận đúng.
Cha: đồng lõa rồi hối hận rồi chết. Cô giận cha không? Giận vì cha xây hệ thống giết? Hay thương vì cha ở lại bốn năm mang cơm cho đứa trẻ mồ côi mỗi thứ Bảy? Cha đề xuất ba vụ "xử lý." Hai chuyển giao, một hoàn tất. Nguyễn Thanh Sơn chết vì Đình Viễn phê duyệt "hoàn tất" sau khi cha đề xuất "chuyển giao." Cha không giết Sơn. Nhưng cha đề xuất, và đề xuất là bước đầu. Kiểu bước đầu của mọi cái chết trong T47: ai đó đề xuất, ai đó phê duyệt, ai đó thực hiện. Ba người, ba bước, không ai chịu trách nhiệm hoàn toàn. Hệ thống chia trách nhiệm để không ai phải gánh hết, và kiểu chia đó là lý do hệ thống tồn tại ba mươi năm.
Quân Phong: con dao rồi phản rồi yêu cô. Hay yêu ký ức cha cô qua cô? Anh nói: "Tôi là phiên bản thay thế cha em." Cô nói: "Anh là người cha tôi chọn để gửi gắm." Cô nói câu đó thứ Ba, T47, đèn vàng, và tin. Nhưng bây giờ, sàn gạch lạnh, căn hộ tối: cô không biết mình tin vì đúng hay vì cần tin. Anh ở với cô mười sáu tuần. Anh xóa nhật ký truy vấn cho cô. Anh nâng bảo vệ cho cô. Anh kể hết. Nhưng mười ba năm trước đó, anh ký năm lệnh xử lý. Năm người biến mất vì chữ ký của anh. Con dao biết hỏi "tại sao" vẫn là con dao.
Khang: đồng minh rồi chơi ba phe rồi chết vì muốn giúp. Khang gửi bốn phẩy bảy gigabyte cho Diệp An qua kênh mã hóa, kiểu gửi cô không biết cho đến khi anh nói. Khang mang dữ liệu Quân Phong mười năm cho người sẽ dùng để lật Đình Viễn và ngồi vào ghế chủ tịch. Khang "ít xấu nhất" hay Khang tính nhiều nhất?
Tuấn: trung thành rồi giết rồi giữ bằng chứng giết để mặc cả. Tuấn có em gái bảy tuổi, Đình Viễn trả học phí. Tuấn giữ sổ bốn mươi chín dòng, kiểu giữ bảo hiểm nhân thọ bằng tội người khác. Nạn nhân? Thủ phạm? Cả hai, kiểu cả hai mọi người trong hệ thống.
Phúc: biến mất vì muốn sống. Đúng hay sai? Phúc sống. Khang ở lại, Khang chết. Nếu Phúc ở lại, Phúc cũng chết? Hay nếu Phúc ở lại, hai người giữ được nhau? Cô không biết. Không ai biết. Kiểu không biết của tất cả mọi lựa chọn trong T47: mỗi lựa chọn đúng từ một góc và sai từ góc khác.
Cô: mười sáu tuần tìm sự thật. Sự thật: mọi người đều vừa là nạn nhân vừa là thủ phạm. Kể cả cha. Kể cả anh. Kể cả cô.
Kể cả cô. Vì cô vào Aeternum, cô kéo dữ liệu, cô phân tích, cô trình bày bốn mươi bảy tỷ trước đại hội. Và trong mười sáu tuần đó: Khang chết, Bình chết, chín người bị sa thải, phòng dữ liệu giảm năm mươi phần trăm. Cô không giết ai. Nhưng cô khuấy nước, và nước dâng, và người chìm.
Nếu cô không vào Aeternum. Nếu cô không tìm. Khang có chết không? Bình có rơi từ T30 không? Chín người có bị sa thải không? Cô không biết. Nhưng cô biết: cô vào, cô tìm, và sau đó mọi thứ tăng tốc. Mùa thanh trừng bắt đầu sau khi cô bắt đầu hỏi. Đình Viễn phản ứng vì có người hỏi. Và người hỏi là cô.
Cô có phải thủ phạm không?
Cô ngồi sàn gạch lạnh và không trả lời câu hỏi của mình. Bên ngoài cửa sổ, Sài Gòn tối hẳn, đèn đường vàng, xe máy thưa dần. Cô nghe: tiếng quạt trần (tắt, nhưng cô nghe vì mười sáu tuần cô nghe quạt trần mỗi đêm, và bây giờ im lặng cũng có hình dạng quạt trần). Cô nghe: hơi thở mình, đều, chậm, kiểu thở người ngồi sàn gạch lạnh không biết đứng dậy để làm gì.
Hai mươi hai giờ. Tối. Không đèn.
Cô mở sổ tay lần nữa. Trang chín mươi bảy, mười một gạch đầu dòng. Viết thêm, dưới cùng, chữ nhỏ hơn:
Không còn ai vô tội. Kể cả tôi.
Đóng sổ. Đặt xuống sàn, cạnh ba lô.
Không khóc. Mắt khô, kiểu khô mười năm trừ một giọt trên gỗ sồi T47 thứ Ba. Giọt đó là giọt duy nhất cô cho phép mười năm, và cô không cho phép thêm. Không phải vì mạnh. Vì hết.
Kiểu hết người đã khóc xong thứ cuối cùng đáng khóc.
Cô nhìn ba thanh nhớ trên sàn, cạnh ba lô: P-2022 (Phúc), LC-47-006 (Khang lấy đêm anh ấy chết), thanh nhớ cha (két T38, thư viết tay, hồ sơ chuyển giao). Ba thanh nhớ, ba người. Phúc sống. Khang chết. Cha chết. Hai trên ba người để lại bằng chứng cho cô chết. Một trên ba sống vì biết chạy.
Tôi giống ai? Cô nghĩ. Giống Phúc, biết chạy? Hay giống Khang, ở lại vì nghĩ mình có thể thay đổi? Hay giống cha, ở lại vì yêu sai người trong sai hệ thống?
Cô không giống ai. Cô là Lâm Khả Vy, hai mươi sáu tuổi, tay trái, sổ tay chín mươi bảy trang, ba thanh nhớ trên sàn. Cô không xây hệ thống, không phá hệ thống, không chạy khỏi hệ thống. Cô đi vào. Cô hỏi. Và cô vẫn ngồi đây.
Con rối thứ hai. Hai từ hiện lên trong đầu cô, kiểu hiện lên không mời. Con rối thứ nhất: cha. Đình Viễn giật dây cha mười năm, từ đồng sáng lập thành đồng lõa thành nạn nhân. Con rối thứ hai: Quân Phong. Đình Viễn giật dây anh hai mươi năm, từ trẻ mồ côi thành con dao thành IO-07. Và cô, cô có phải con rối thứ ba? Ai giật dây cô? Đình Viễn không biết cô tồn tại cho đến khi anh xóa nhật ký. Anh không giật dây cô, anh che chắn cô. Khang không giật dây, Khang cho cô thông tin. Trung không giật, Trung đưa thanh nhớ. Phúc không giật, Phúc xác nhận.
Không ai giật dây cô. Cô tự đi vào.
Và đó là phần đáng sợ nhất. Vì nếu có ai giật dây, cô có thể giận người đó. Nhưng cô tự đi vào, tự tìm, tự kéo dữ liệu, tự trình bày bốn mươi bảy tỷ trước hai mươi ba cổ đông. Không ai ép cô. Cô chọn. Và cô không biết cô chọn đúng hay sai.
Hai mươi hai giờ. Tối sâu. Không đèn.
Cô mở sổ tay lần nữa. Trang chín mươi bảy, mười một gạch đầu dòng, kiểu mười một gạch đầu dòng mười sáu tuần. Viết thêm, dưới cùng, chữ nhỏ hơn, tay trái chậm:
Không còn ai vô tội. Kể cả tôi.
Đóng sổ. Đặt xuống sàn, cạnh ba lô, cạnh ba thanh nhớ.
Điện thoại rung. Màn hình sáng, ánh trắng xanh trên sàn gạch tối. Tên: "QP."
Em ổn không?
Ba từ. Tin nhắn từ anh. Cô nhìn ba từ trên màn hình, ánh trắng xanh phản chiếu trên gạch trắng.
Anh hỏi. Kiểu hỏi anh dùng: ba từ, không gọi, không đến, vì anh biết cô cần ở một mình trước khi quay lại. Kiểu hỏi người đã kể hết (trại mồ côi, dao, "phiên bản thay thế," giọng vỡ ở "cơm") và biết cô đang xử lý. Anh không hỏi "em nghĩ gì" hay "em cần gì." Anh hỏi "em ổn không" vì anh biết câu trả lời là không, và anh không cần câu trả lời, anh cần cô biết anh hỏi.
Cô nhìn tin nhắn. Một phút. Hai phút.
Em ổn không?
Cô biết câu trả lời. Không. Không ổn. Kiểu không ổn mười sáu tuần, kiểu không ổn mười năm, kiểu không ổn từ khi cha chết và cô mười sáu tuổi đứng đám tang không ai giải thích. Kiểu không ổn bây giờ sâu hơn mọi lần trước: lần trước cô không ổn vì không biết, bây giờ cô không ổn vì biết hết.
Ba phút. Bốn phút. Năm phút.
Cô đặt điện thoại xuống sàn. Úp màn hình. Tối.
Không trả lời.
Không phải vì giận anh. Không phải vì không yêu anh. Vì cô không biết câu nào nói ra mà không vỡ, và cô không muốn vỡ trước mặt ai, kể cả qua tin nhắn, kể cả qua ba từ trên màn hình.
Cô ngồi sàn gạch lạnh, căn hộ tối, sổ tay đóng, điện thoại úp. Sài Gòn bên ngoài cửa sổ: đèn đường vàng, xe thưa, tiếng còi xa dần. Kiểu Sài Gòn đêm thứ Năm, kiểu đêm mười sáu tuần cô nhìn từ căn hộ ngoại ô mỗi tối trước khi mở sổ tay viết.
Đêm nay cô không viết. Sổ đóng. Trang chín mươi bảy, dòng cuối:
Không còn ai vô tội. Kể cả tôi.
Dòng cuối cô biết là thật. Và dòng cuối khiến cô không ngủ. Không phải vì sợ, không phải vì đau. Vì cô đã qua thời sợ và thời đau, và thứ còn lại sau khi sợ và đau đi qua: trống. Kiểu trống sàn gạch lạnh căn hộ không đèn, kiểu trống mười sáu tuần tìm sự thật và sự thật trống hơn không biết.
Cô ngồi đến khuya. Không ngủ. Không khóc. Không gọi ai.
Điện thoại trên sàn, úp, tối. Ba từ của anh vẫn ở đó, phía bên kia màn hình cô không lật.
Em ổn không?
Cô không trả lời. Và anh biết cô không trả lời. Và anh sẽ không hỏi lần nữa đêm nay, vì anh biết: không trả lời là câu trả lời.