Một Cái Ôm Trong Parking
8 giờ sáng thứ Năm. HyperMind HQ. Tầng 19.
Tôi đi làm. 2 ngày sau khi ngất.
Bác sĩ nói nghỉ 3 ngày. Tôi nghỉ 1. Vì ngày thứ 2 nằm nhà, tôi refresh Slack 43 lần, mở bảng KPI 12 lần, và gọi Trúc hỏi "Singtel call chuẩn bị sao rồi" 3 lần.
Lâm An Hạ không biết nghỉ. Kiểu người mà "nghỉ ngơi" là stressor lớn nhất.
Bước vào. Mấy đứa Growth team nhìn, Trúc, Hùng, Mai. Mắt lo. Kiểu mắt "chị ổn chưa" nhưng không dám hỏi vì chị vừa nói "tập trung KPI, đừng soi đời tư sếp."
– Sáng. – Tôi nói, đặt ba lô, mở laptop. Bình thường. – Singtel call 10 giờ. Deck ready chưa?
Bình thường. Giả vờ bình thường. Kiểu giả vờ mà tôi đã train 27 năm, giả vờ ổn khi không ổn, giả vờ mạnh khi mệt, giả vờ không cần ai khi tay vẫn nhớ cảm giác ai đó giữ khuỷu tay trước sảnh Vinhomes.
"Kệ họ." Anh ta nói. 2 chữ. 2 ngày trước. Vẫn vang.
Slack notification. DM.
Kha Minh: "Cô đi làm rồi?"
Anh ta biết. Tất nhiên. Anh ta ngồi tầng 20, thấy tôi quẹt thẻ ở sảnh qua camera an ninh? Hay bảo vệ anh Tuấn báo? Hay, đơn giản hơn, anh ta cũng refresh Slack mỗi sáng xem tôi online chưa?
Reply: "Ừ. Bác sĩ nói 3 ngày. Tôi nghỉ 1."
Kha Minh: "Predictable."
"Predictable." Anh ta predict tôi sẽ đi sớm. Vì anh ta biết tôi. 7 điểm dữ liệu. "Ám ảnh nhận diện quy luật." Anh ta biết tôi không biết nghỉ.
Kha Minh: "Ăn sáng chưa?"
Ăn sáng. Anh ta hỏi tôi ăn sáng chưa. Sau "kệ họ," sau bệnh viện, sau "nhờ" — anh ta hỏi "ăn sáng chưa." Kiểu quan tâm Kha Minh: không hỏi "cô có khỏe không" (vì biết tôi sẽ nói "ổn"), hỏi "ăn sáng chưa" (vì specific, khó nói dối).
Reply: "Cà phê."
Kha Minh: "Cà phê không phải bữa sáng."
Kha Minh: "Pantry tầng 20. 8:15. Có bánh mì."
Bánh mì. Anh ta mang bánh mì cho tôi. Ở pantry tầng 20, tầng anh ta, không phải tầng tôi. Nghĩa là tôi phải lên tầng 20. Nghĩa là tôi phải chủ động đến chỗ anh ta.
Manipulation tinh tế. Hoặc quan tâm tinh tế. Với Kha Minh, khó phân biệt.
8 giờ 15. Tôi lên tầng 20. Pantry. Anh ta đã ở đó, 2 ổ bánh mì Sài Gòn trên đĩa giấy, pate, chả lụa, đồ chua. Ly cà phê đen cho anh ta, ly nước cam cho tôi.
Nước cam. Không phải cà phê. Vì bác sĩ nói vitamin C. Anh ta nhớ bác sĩ nói gì hôm thứ Ba ở FV.
– Ăn đi. – Anh ta nói, không nhìn lên. Đọc paper trên iPad.
Tôi ngồi. Ăn. Bánh mì Sài Gòn, vỏ giòn, pate béo, đồ chua chua. Ngon. Kiểu ngon 8 giờ sáng, bụng đói, ai đó mua cho.
Ai đó mua cho. Kha Minh mua bánh mì cho tôi. 8 giờ sáng. Nghĩa là anh ta dậy sớm hơn bình thường, ghé tiệm, mua 2 ổ, mang lên tầng 20, pha nước cam. Trước khi tôi đến.
"Predictable." Anh ta predict tôi sẽ đi làm sớm, predict tôi sẽ không ăn sáng, predict tôi sẽ lên tầng 20 nếu có bánh mì. Anh ta lên kế hoạch sáng nay, giống lên kế hoạch dinner Singapore, bằng prediction model.
Và model anh ta accurate 100%.
Im lặng. Ăn. Anh ta đọc paper. Tôi ăn bánh mì. Pantry vắng, 8 giờ 15, team chưa đến hết. Chỉ có máy cà phê kêu "tít" và tiếng giòn vỏ bánh.
Bình yên. Kiểu bình yên bãi cỏ Gardens, nhưng ở đây. Tầng 20. Sài Gòn. Bánh mì thay Supertree.
6 giờ chiều. Tầng 19. Bàn làm việc.
Ngày dài. Singtel call OK, partnership pilot 3 tháng, scope rõ. FinPay proposal gửi. KPI chạy. Bình thường.
Mở Zalo xem tin nhắn cuối ngày. Scroll. Scroll —
Dừng.
Tin nhắn từ số lạ. Zalo name: "Trần Quang."
Quang.
Trần Quang. Co-founder NexaVN. Người cướp pitch deck. Người forward email nhầm, email mà tôi đọc được, email mà anh ta viết cho investor: "Lâm An Hạ có thể thay thế. Growth team chạy được mà không cần cô ấy."
"Có thể thay thế."
3 từ đó, 2 năm trước, là lý do tôi ở đây. Ở HyperMind. Ở 245 điểm KPI. Ở cuộc chiến này.
Tin nhắn:
"An Hạ, lâu rồi. NexaVN post-acquisition đang restructure. Anh biết em giỏi, luôn biết. Team growth cần leader, em là người đầu tiên anh nghĩ tới. Gặp nhau café nói chuyện không? Không pressure."
"Luôn biết." "Người đầu tiên anh nghĩ tới." "Không pressure."
Quang. 2 năm không liên lạc. Giờ NexaVN bán cho tập đoàn lớn, team rã, talent chạy. Anh ta cần người. Cần tôi, người anh ta đuổi.
Trớ trêu. Kiểu trớ trêu mà Shopee sale cũng không mua được.
Tay run. Nhẹ. Không phải tức, là châm ngòi. NexaVN. Email. "Có thể thay thế." Đêm mất ngủ. Phòng trọ Bình Thạnh 15m². Khóc 3 ngày. Rồi đứng dậy. Rồi HyperMind. Rồi 245 điểm.
Rồi Kha Minh.
Kha Minh, người nói "tôi không trust chính mình." Người nói "kệ họ." Người mua bánh mì sáng nay. Người gửi email chia công 50-50. Người để tờ giấy công thức lúc tôi thua.
Kha Minh không bao giờ nói tôi "có thể thay thế." Kha Minh nói "3 partnership lead của cô, đó mới là thứ CEO care." Kha Minh nhìn tôi như nhìn đối thủ xứng đáng, và đó, bằng cách nào đó, nghe như tình yêu.
Đứng dậy. Cầm điện thoại. Đi.
Đi đâu? Tôi không biết. Ra khỏi đây. Ra khỏi tầng 19, khỏi bàn làm việc, khỏi màn hình laptop hiển thị tin nhắn Quang.
Thang máy. Bấm B2. Parking lot.
Parking lot tầng B2. 6 giờ 20 chiều.
Tối. Đèn neon trắng. Mùi bê tông, xăng, cao su. Xe đậu hàng dài, hầu hết nhân viên đã về, chỉ còn vài xe. Quạt thông gió kêu ù ù, echo trong không gian trống.
Ngồi xuống. Cạnh cột bê tông C-7. Sàn lạnh. Lưng dựa cột. Ôm đầu gối.
Ngồi. Bệt. Parking lot. Kiểu ngồi mà nếu ai thấy sẽ nghĩ "cô này bị gì?" Kiểu ngồi của người vừa hết pin, hết pin thật, không phải hết pin kiểu "cần charge," mà hết pin kiểu "shutdown."
Khóc. Không tiếng. Nước mắt chảy, nóng, mặn, dọc má, rớt xuống đầu gối. Không khóc kiểu phim, không nức nở, không gào. Khóc kiểu thật, im, run vai, mắt nhắm, nước mắt tự chảy vì cơ thể quyết cho dù não không cho phép.
Quang nhắn "luôn biết em giỏi." 2 năm trước: "có thể thay thế." 2 câu, 2 năm, 2 phiên bản. Phiên bản nào thật? Cả hai. Quang biết tôi giỏi VÀ vẫn coi tôi là thứ thay thế được. Kiểu người dùng "giỏi" để giữ chân, dùng "thay thế" để kiểm soát.
Và tôi, 2 năm sau, 245 điểm, apartment Vinhomes tầng 22, bàn ăn 4 ghế, vẫn run khi đọc tên anh ta. Vẫn bị châm ngòi. Vẫn 15m² phòng trọ Bình Thạnh trong lòng.
Mệt. Mệt vì phải mạnh hoài. Mệt vì giáp nặng. Mệt vì 245 điểm mà tủ lạnh vẫn trống.
Mệt vì yêu ai đó mà không dám nói vì sợ lại mất.
Tiếng bước chân. Xa. Gần. Echo trên sàn bê tông.
Ngước lên. Mắt mờ, nước mắt. Nhìn. Bóng người. Cao. 1m80.
Kha Minh.
Tất nhiên là Kha Minh.
Anh ta đứng đó. Cách 3 mét. Tay cầm chìa khóa xe. Mắt, nhìn tôi. Nhìn tôi ngồi bệt cạnh cột C-7, mắt đỏ, nước mắt, đầu gối ôm.
Không hỏi. Không nói "cô sao vậy." Không nói "bạn ổn không." Không.
Bước đến. Ngồi xuống. Cạnh tôi. Lưng dựa cột. Vai cách vai, 5 centimet. Sàn bê tông lạnh.
Im lặng. 1 phút. 2 phút. Quạt thông gió. Đèn neon nhấp nháy. Mùi xăng.
Anh ta ngồi. Không hỏi. Không fix. Không optimize. Chỉ ngồi. Cạnh tôi. Trên sàn parking lot B2, 6 giờ chiều, giữa mùi bê tông và cao su.
Kiểu hiện diện mà không cần lời. Kiểu "tôi ở đây" mà không nói "tôi ở đây."
3 phút. 4 phút. Nước mắt bớt. Vai bớt run. Thở chậm hơn.
– Quang nhắn. – Tôi nói. Giọng khàn. – NexaVN. Muốn hire tôi lại.
Kha Minh im. Không phản ứng. Kiểu im mà có nghĩa: "tôi nghe. Nói tiếp."
– Anh ta viết "luôn biết em giỏi." 2 năm trước, anh ta viết "có thể thay thế." – Cười nhạt. Kiểu cười có nước mắt. – Tôi biết mình giỏi. Tôi biết. 245 điểm. Singtel. Gojek. Grab. Nhưng mỗi lần đọc tên anh ta, mỗi lần, tôi lại 23 tuổi. Lại phòng trọ 15m². Lại đếm tiền xem đủ trả tiền trọ tháng này không.
Nói hết. Nói thật. Ở parking lot. Với Kha Minh. Kiểu nói mà tôi không nói với Vy Vy, vì với Vy, tôi "mạnh." Với Kha Minh, tôi không cần mạnh.
Vì anh ta không nhìn tôi chờ tôi mạnh. Anh ta nhìn tôi như nhìn người, mệt, yếu, run, và vẫn ở đó.
Im lặng. 10 giây.
– Kha Minh. – Tôi nói, nhỏ. – Mình mệt quá. Mình mệt vì phải mạnh hoài.
"Mình." Lại "mình." Từ chỉ dùng với Vy, và bây giờ, ở đây, trong bóng tối parking lot, với anh ta.
Giọng tôi vỡ. Kiểu vỡ của thứ giữ quá lâu, 2 năm NexaVN, 4 tháng KPI, 27 năm "giỏi mà vẫn không đủ."
Và Kha Minh, không nói, kéo tôi vào.
Ôm.
Tay anh ta vòng qua vai. Kéo tôi. Không giật, kéo chậm, kiểu kéo của người đang hỏi permission bằng tốc độ. Nếu tôi rút, anh ta sẽ dừng. Nhưng tôi không rút.
Tôi dựa vào anh ta. Đầu tôi tựa ngực anh ta. Vai anh ta rộng hơn tôi nghĩ, rộng hơn khi nhìn từ bên kia phòng họp, rộng hơn khi đứng cạnh ở Nguyễn Huệ. Rộng kiểu... vừa. Vừa để tôi gục vào và không sợ rơi.
Tay anh ta đặt trên lưng tôi. Không vuốt. Không xoa. Đặt. Ấm. Vững. Kiểu tay của người nói "tôi ở đây" mà không cần nói.
Khóc. Lần này có tiếng, nhỏ, vào áo sơ mi anh ta, vào mùi fabric softener và cà phê đen. Khóc hết. Tất cả. NexaVN. Quang. Email. 15m². Protein bar. Mẹ Cần Thơ. Ba mất. Tủ lạnh trống. 3 ghế trống. 245 điểm mà vẫn không đủ.
Khóc trong parking lot B2. Mùi xăng và bê tông. Đèn neon trắng. Quạt thông gió ù ù. Không phải Paris, không phải Marina Bay, không phải phố đi bộ dưới ánh đèn. Parking lot. B2.
Nhưng tay anh ta trên lưng tôi biến B2 thành chỗ an toàn nhất tôi từng biết.
Bao lâu? Tôi không đếm. Lần đầu tiên, lần đầu tiên kể từ bãi cỏ Gardens, tôi không đếm.
Không đếm. Lâm An Hạ, người đếm mọi thứ, không đếm cái ôm này. Vì nếu đếm, nó sẽ có giới hạn. Và tôi không muốn giới hạn.
Buông. Chậm. Anh ta buông trước, kiểu buông của người biết khi nào nên rút. Tay trượt khỏi lưng tôi. Vai tôi lạnh lại.
Lau mắt. Bằng tay. Mũi đỏ. Mắt sưng. Áo sơ mi anh ta, vết ướt nước mắt trên ngực phải.
Tôi khóc ướt áo Kha Minh. Oxford shirt. Chắc giặt khó.
– Đừng kể ai. – Tôi nói, giọng khàn.
– Đừng tự gánh một mình. – Anh ta nói, giọng nhẹ. Mắt nhìn thẳng.
Anh ta không hứa "không kể." Anh ta đổi chủ đề, từ "ai biết" sang "cô đừng một mình." Kiểu Kha Minh: không trả lời câu hỏi sai, hỏi lại câu hỏi đúng.
Gật. Nhẹ.
– Quang... tôi sẽ không reply. – Tôi nói.
– Đó là quyết định của cô. – Anh ta nói. Không "nên" hay "đừng." "Quyết định của cô." Tôn trọng.
Anh ta không bảo tôi "đừng reply." Không bảo "block." Không protective kiểu toxic. Anh ta nói "quyết định của cô" — vì anh ta biết: tôi ghét bị quyết hộ. NexaVN đã quyết thay tôi đủ rồi.
Kha Minh không phải Quang. Kha Minh là đối thủ, không phải kẻ kiểm soát.
Và đối thủ mà ôm tôi trong parking lot lúc tôi khóc, đó là người tôi muốn cạnh mình.
Đứng dậy. Chân tê, ngồi lâu trên bê tông lạnh. Kha Minh đứng trước, đưa tay. Tôi nắm, kéo lên. Buông. Nhanh.
Nắm tay kéo lên. 1 giây. Nhưng bàn tay anh ta ấm, giống Marina Bay, giống bậc thang ướt, và tôi muốn giữ lâu hơn.
Nhưng parking lot có camera. Và tôi vừa khóc 10 phút. Và tôi cần về nhà.
Thang máy. Cùng lên. Tầng 1. Sảnh. Đứng cạnh, 30 centimet. Gần hơn trước ôm. Gần hơn mọi ngày. Nhưng không chạm.
30 centimet mà cảm giác như 0. Vì thứ giữa chúng tôi, thứ chưa đặt tên, thứ "chưa biết" trên Nguyễn Huệ, thứ "đang giả vờ gì đâu" ở Gardens, vừa được acknowledge.
Không bằng lời. Bằng cánh tay. Bằng 10 phút im lặng trên sàn B2. Bằng vết nước mắt trên áo sơ mi.
Bằng cách anh ta không hỏi "tại sao khóc" — vì anh ta đã biết. Biết Quang. Biết NexaVN. Biết "có thể thay thế." Biết tôi mạnh bên ngoài, vỡ bên trong.
Biết và vẫn ở đó.
Cửa sảnh. Anh ta đi về The Marq. Tôi đi về Vinhomes. Ngược hướng.
– An Hạ.
Quay lại.
– Ăn gì đó trước khi ngủ. Không protein bar.
Lại câu đó. "Ăn gì đó." Anh ta lo tôi ăn. Lo tôi ngủ. Lo tôi sống, không phải sống kiểu 245-điểm, sống kiểu thật.
– Được rồi. – Tôi cười. Nhẹ. Mệt nhưng nhẹ, kiểu nhẹ sau khi khóc hết, kiểu nhẹ của người vừa bỏ xuống thứ gánh lâu quá.
– Chúc ngủ ngon, Kha Minh.
– Chúc ngủ ngon.
Tên. Không thêm gì. Không "anh." Không "cô." Tên. Như phòng 1608. Như tầng 20 đêm Noir. Tên, mật mã của hai người.
Bước đi. Gió Sài Gòn tối. Sông Sài Gòn xa xa, đèn cầu Thủ Thiêm phản chiếu.
Parking lot B2. Cột C-7. Mùi xăng. Bê tông lạnh. Nước mắt. Tay anh ta trên lưng tôi.
Không phải Paris. Không phải Singapore. Parking lot.
Nhưng ở đó, ở chỗ xấu nhất, tối nhất, mùi xăng nhất, là nơi tôi được yếu. Được mệt. Được khóc.
Được ôm.
Và khi anh ta buông, khi cánh tay rời lưng, tôi biết: có thứ gì đó vừa qua point of no return.
Không quay lại "đồng nghiệp" được nữa. Không quay lại "đối thủ" được nữa. Không quay lại "chưa biết" được nữa.
Biết rồi. Cả hai đều biết.
Chỉ chưa nói.