Tin Đồn Tình Cảm
Slack. 8 giờ 14 sáng. Thứ Hai, tuần 17.
Channel #totally-not-shipping. 247 messages chưa đọc. Qua đêm.
247 messages. Trùng số KPI của tôi. Coincidence? Hoặc vũ trụ đang troll.
Mở channel. Scroll.
Message đầu tiên, Hùng, Growth team, 11 giờ 43 đêm qua: "GUYS. GUYS. CÁC ĐỒNG CHÍ. XEM ẢNH NÀY." Kèm ảnh.
Ảnh: Marina Bay waterfront. Selfie của ai đó, 2 du khách Hàn Quốc, V-sign, cười toe. Background: 2 người đi bộ dọc bờ vịnh. Xa. Mờ. Nhưng đủ rõ để nhận ra: blazer xám. Polo trắng. Cách nhau 5 centimet.
Ảnh. Ai đó chụp selfie ở Marina Bay mà background dính tôi và An Hạ. Xác suất: selfie du khách x góc chụp x khoảng cách x ai đó trong HyperMind follow du khách Hàn Quốc trên Instagram = cực thấp. Nhưng xảy ra.
Vì Murphy's Law không cần xác suất. Nó chỉ cần timing.
Messages tiếp:
Mai (Data Analyst, Growth): "ĐÓ LÀ CHỊ AN HẠ VỚI ANH MINH. Blazer xám = blazer chị mặc hôm thứ Ba. Polo trắng = anh Minh mặc casual lần đầu. CONFIRM."
Trúc: "GẦN QUÁ. 5cm max. Tao đo bằng mắt."
Hải (Senior Designer): "Mọi người bình tĩnh. Có thể là 2 người khác."
Mai: "Anh ơi, anh Minh cao 1m80, anh có thấy ai cao 1m80 mặc polo trắng đi cạnh cô gái blazer xám ở Marina Bay không? Ở SINGAPORE? Cùng tuần công tác?"
Hải: "...Fair point."
Vy Vy, admin channel, tất nhiên: "🚨 EVIDENCE LEVEL: STRONG. Ship confidence: 94.7%. Pending confirmation from involved parties. HR sẽ KHÔNG can thiệp, đây là channel vui. Nhưng nếu cần, HR sẵn sàng làm wedding planner. 🚨"
94.7%. Vy Vy đặt confidence score cho tin đồn tình cảm. Kiểu HR mà chỉ HyperMind mới có.
247 messages. Phân tích, đoán, ship, memes. Ai đó photoshop ảnh tôi và An Hạ thành poster phim Hàn, title: "KPI Yêu Em." Ai đó viết fanfic 200 từ — "Kha Minh đứng trước cửa phòng An Hạ, mắt anh ta..." — tôi đóng Slack ngay.
Fanfic. Nhân viên tôi viết fanfic về tôi. Trần Kha Minh, Head of AI Product, đang bị nhân viên fiction hóa.
Worst part: fanfic sai. Tôi không đứng trước cửa phòng cô. Cô đứng trước cửa phòng cô. Tôi đứng bên kia hành lang. Và tôi không nói gì romantic, tôi nói "Chúc ngủ ngon, An Hạ." 4 chữ.
4 chữ mà tôi nhớ từng thanh điệu.
9 giờ sáng. Phòng CEO, tầng 20.
Tin nhắn Slack từ CEO: "Minh. Qua phòng anh."
Phó Thành Dương gọi sáng thứ Hai. Không có cuộc họp scheduled. Nghĩa là urgent. Hoặc personal.
Bước vào. CEO ngồi sau bàn, polo đen, tóc chưa vuốt hết, cà phê đen trước mặt. Mặt anh ấy bình thường, nhưng bình thường của Phó Thành Dương đã là khó đoán.
– Ngồi đi. – Anh ấy chỉ ghế.
Ngồi.
– Singapore trip tốt. GIC call hôm qua positive. Series C đang tiến triển nhờ bài present của em. – Dừng. – Nhưng anh gọi em qua không phải vì Series C.
Đến rồi.
– Channel Slack nội bộ đang rất... sôi nổi. – CEO chọn từ. – Về em và An Hạ.
– Anh đọc channel ship.
– HR báo. Anh không đọc, anh tin Vy Vy quản lý. Nhưng có ảnh Singapore.
– Background selfie của du khách. Chúng tôi đi bộ sau khi xong hội nghị. Bình thường.
CEO nhìn tôi. Lâu. Kiểu nhìn của người đã gây dựng startup từ 3 người lên 200, nhìn người chứ không nhìn lời.
– Minh. Anh không cấm personal relationships. Đây không phải corporate Hàn Quốc. – Giọng nhẹ hơn, gần hơn. – Nhưng nếu nó ảnh hưởng Operation Ascend, nếu investor thấy hai ứng viên CPO đang... complicate, anh sẽ phải can thiệp.
"Complicate." CEO dùng "complicate" thay vì "dating" hay "yêu nhau." Trung lập. Diplomatic. Nhưng nghĩa rõ: đừng để tình cảm ảnh hưởng cuộc chiến KPI mà anh ấy đã đặt cược reputation lên.
– Không có relationship nào cả. – Tôi nói, giọng đều. – Chúng tôi là team leaders. Đi công tác cùng. Professional.
CEO nhìn tôi. 3 giây. Kiểu 3 giây mà tôi bắt đầu ghét, vì ai cũng nhìn tôi 3 giây rồi biết tôi đang nói dối.
– OK. – Anh ấy nói. Gật. Quay lại laptop.
"OK." Phó Thành Dương nói "OK" nghĩa là "anh không tin nhưng anh sẽ không ép." Kiểu CEO biết khi nào push, khi nào wait. Anh ấy đang wait.
Và tôi vừa nói dối CEO, người tôi tôn trọng nhất trong công ty.
Nói dối vì sự thật là: có relationship. Chưa đặt tên. Nhưng có.
11 giờ sáng. Parking lot tầng hầm B1.
Đi lấy xe, Toyota Camry đen, xe cũ từ thời Singapore mang về, không upgrade vì "xe chỉ cần chạy." Bấm remote. Đèn xe nháy.
– Minh.
Quay lại. Gia Hân. Đứng cạnh xe cô, BMW 3 Series trắng, đậu cách 2 ô. Tay cầm chìa khóa, xoay nhẹ nhẫn trên ngón áp út (nhẫn bà ngoại, cô xoay khi lo lắng).
Gia Hân. Ở parking lot. Một mình. Đợi tôi? Hay tình cờ?
Không tình cờ. Bạch Gia Hân không bao giờ tình cờ. Cô ấy sắp xếp mọi thứ, giống tôi.
– Gia Hân.
– Em đọc channel Slack. – Cô nói thẳng. Kiểu thẳng của người đã từng yêu tôi 2 năm, không cần warm up. – Và em thấy ảnh Singapore.
Im lặng. Quạt thông gió parking lot kêu ù ù. Mùi bê tông và xăng.
– Minh, em không đến để gây khó. – Cô bước gần hơn. Mắt cô, không ghen. Không đau. Chân thành. – Cô ấy khác em. Và em nghĩ đó là điều tốt. Nhưng hãy chắc chắn anh biết mình đang làm gì.
"Cô ấy khác em." Gia Hân, người từng nói "em không muốn làm phụ kiện trong kế hoạch 5 năm của anh" — đang nói An Hạ khác. Không thù địch. Lo lắng thật lòng.
Và cô ấy đúng. An Hạ khác. Gia Hân elegant, planned, international. An Hạ messy, chạy theo dữ liệu, bún bò hẻm Tôn Thất Đạm. Gia Hân tặng tôi Chanel. An Hạ tặng tôi câu hỏi thứ 3 mà tôi không trả lời được, 3 chỗ sai trong paper NUS.
3 chỗ sai. Từ tuần đầu tiên. Cô nói "tôi thấy 3 chỗ sai" rồi chưa bao giờ chứng minh. Và tôi, 4 tháng sau, vẫn muốn biết 3 chỗ nào.
– Cảm ơn Gia Hân. – Tôi nói. – Tôi biết.
– Anh không biết. – Cô lắc đầu nhẹ, cười buồn. – Anh chưa bao giờ biết, lúc yêu. Anh giỏi mọi thứ trừ biết mình đang yêu.
Câu đó đau. Không vì Gia Hân nói sai. Vì cô ấy nói đúng. 2 năm Singapore, tôi yêu Gia Hân mà không biết cách yêu. Cô ấy rời đi vì tôi đặt cô vào spreadsheet thay vì đặt cô vào ưu tiên.
Bây giờ tôi đang lặp lại? Đang đặt An Hạ vào spreadsheet 8 nhà hàng thay vì nói thẳng?
– Em chúc anh. Thật lòng. – Gia Hân quay đi, mở cửa xe. Dừng. – Và Minh, nếu lần này anh không chọn cô ấy, đừng để cô ấy phải tự rời đi như em.
Cửa xe đóng. BMW trắng lùi, quẹo, đi.
"Đừng để cô ấy phải tự rời đi như em." Gia Hân vừa cho tôi bài học $0 nhưng đáng hơn MBA. Bài học: nếu yêu, nói. Đừng optimize. Đừng lên kế hoạch. Nói.
Tôi, Trần Kha Minh, vẫn chưa nói.
12 giờ trưa. Tầng 19.
Đi ngang Growth team, nghe giọng An Hạ qua cửa kính phòng họp nhỏ.
– ...Tôi nói thẳng. Tập trung vào KPI. Đừng soi đời tư sếp. – Giọng sắc. Giọng 245-điểm. Giọng mà ai nghe đều biết: cuộc thảo luận này kết thúc rồi.
Trúc, 23 tuổi, dũng cảm hoặc liều, hỏi thêm:
– Nhưng chị ơi, ảnh Singapore—
– Trúc. – An Hạ cắt. – Ảnh background selfie du khách. Tôi và anh Kha Minh đi bộ sau hội nghị. Đi bộ. Hai đồng nghiệp đi bộ. Không phải content cho channel ship. Còn câu hỏi nào không?
Im lặng. Tôi đứng ngoài cửa kính, giả vờ đọc điện thoại. Thấy qua kính: An Hạ đứng đầu bàn, 5 nhân viên Growth ngồi, ai cũng cúi. Trúc xoay bút.
Cô xử lý tin đồn kiểu An Hạ: cắt, clean, done. Không giải thích dài. Không biện hộ. Không để lộ.
Nhưng khi cô quay lại laptop, 0.5 giây, tôi thấy cô gõ gì đó trên Chrome rồi xóa ngay. Nhanh. Kiểu xóa của người vừa Google thứ không nên Google ở công ty.
Tôi không đọc được. Nhưng tôi đoán: "dating coworker" hoặc "office relationship policy." Vì tôi cũng Google cái đó tối qua.
Cả hai đang Google cùng một câu hỏi. Ở 2 tầng khác nhau. Không ai biết.
2 giờ chiều. Pantry tầng 19.
An Hạ đứng pha cà phê. Tóc buộc. Áo blouse trắng. Mắt hơi quầng, chắc cũng đọc 247 messages.
Tôi bước vào. Cô quay lại. Nhìn tôi. 0.5 giây mềm, rồi sắc.
0.5 giây. Ngày càng nhanh. Cô practice.
– Mọi người nói nhiều. – Tôi nói, lấy ly, pha đen không đường.
– Ừ. – Cô gật. Không elaboration.
– Làm phiền cô không?
An Hạ nhìn tôi. Im. Máy cà phê kêu "tít" — ly tôi đầy. Cô đặt ly của cô xuống.
– Không. – Giọng nhẹ. Nhưng tai cô đỏ. – Anh?
– Không.
Cả hai nói dối. Cả hai biết cả hai nói dối. Nhưng đây là pantry tầng 19, 2 giờ chiều, có 3 intern đang ăn trưa muộn ở góc bàn và 1 camera an ninh góc trần. Đây không phải bãi cỏ Gardens by the Bay.
Ở đây, "không" an toàn hơn bất kỳ sự thật nào.
Im lặng. 5 giây. Dài hơn bình thường. Dài hơn cần thiết cho 2 đồng nghiệp đang pha cà phê.
An Hạ cầm ly, bước đi. Ngang qua, gần, mùi chanh và vetiver, rồi dừng.
– Kha Minh.
– Gì?
– Paper NUS 2023. 3 chỗ sai. Anh vẫn chưa hỏi tôi là chỗ nào.
Paper. 3 chỗ sai. Từ tuần 1. 4 tháng trước. Cô nhớ.
– Vì tôi biết cô sẽ nói khi cô muốn.
An Hạ nhếch miệng. Kiểu nhếch mà trước Singapore tôi gọi là "mỉa." Bây giờ tôi gọi là "thích."
– Chỗ sai thứ nhất: anh assume sample size 10K đủ cho Southeast Asian market. Sai. Cần ít nhất 50K vì variance cao gấp 3 lần Western market.
– Tôi biết. Đó là limitation section.
– Limitation section ghi "may need larger sample." "May." Anh dùng "may" khi anh biết chắc. Đó là chỗ sai, không phải sai data, sai honest.
Cô phân tích paper tôi. Cô tìm chỗ tôi không honest, không sai về khoa học, sai về thái độ. Ai mà phân tích paper tìm thái độ?
Lâm An Hạ. Người đọc paper như đọc người.
– Chỗ thứ hai?
– Để dành. – Cô cười. – Cho lần sau.
Bước đi. Tóc đuôi ngựa đung đưa. Mùi chanh.
"Để dành." Cô chia 3 chỗ sai thành 3 lần. Rationing. Kiểu growth strategist, release nội dung từ từ để giữ retention.
Cô đang giữ retention tôi.
...Và nó đang work.
11 giờ đêm. The Marq. Giường.
Không ngủ được.
Mở Zalo. Chat history: "Lâm An Hạ."
Scroll lên. Từ đầu.
Message đầu tiên, tuần 1: "Paper của tôi bạn trích ở cuộc họp, bạn đọc bản gốc hay bản dịch?" Cô reply: "Bản gốc. Và tôi thấy 3 chỗ sai."
"Bạn." "Tôi." Formal. Xa. 2 người lạ trong cùng công ty.
Scroll. Tuần 3: "File spec SaigonBank gửi bạn rồi." "Cảm ơn. Nhưng lần sau đừng mong tôi nợ anh."
"Anh." Lần đầu cô gọi "anh" — mỉa mai, nhưng "anh."
Scroll. Tuần 5: "Anh ở pantry?" "Ừ." "Đừng uống cà phê thứ 5." "Cô đếm?" "Data nói cô uống quá nhiều."
"Data nói." Cô dùng dữ liệu để quan tâm. Kiểu An Hạ.
Scroll. Tuần 8: "Mì 4h sáng?" "Đi." 2 chữ mỗi người. Không cần hơn.
Scroll. Tuần 13, sau cãi nhau phòng kính: "An Hạ. Tôi xin lỗi." 5 phút. "Tôi cũng xin lỗi. Tiệm mì 10h." "Đi."
Scroll. Tuần 14, Singapore: "Lobby 7:30?" "Ok." "Present xong nhớ uống nước." "Cuộc họp 8h. FYI." "Steak ngon."
Messages ngắn dần. Từ câu dài sang câu ngắn. Từ formal sang intimate. Từ "bạn" sang "anh" sang "Kha Minh." Từ giải thích sang ngầm hiểu.
Và bây giờ, message cuối, 2 ngày trước — "Steak ở Noir bình thường thôi. FYI." "Mì 4h sáng không thua ai."
Scroll từ đầu đến cuối = 4 tháng. 4 tháng messages. Bằng chứng rõ hơn bất kỳ tập dữ liệu nào, sắc nét hơn bất kỳ mô hình nào, thuyết phục hơn bất kỳ paper nào, kể cả paper NUS 2023 mà cô tìm ra 3 chỗ sai.
Bằng chứng: tôi đang yêu Lâm An Hạ.
Không phải "may." Không phải limitation. Không phải "chưa đặt tên."
Yêu. Chắc chắn. Dữ liệu đủ.
Đóng Zalo. Nằm xuống. Nhìn trần The Marq, trần trắng, đèn tắt, bóng tối.
Gia Hân nói: "Anh chưa bao giờ biết, lúc yêu." Sai. Lần này tôi biết. Tôi biết rõ ràng, sắc nét, như đọc paper peer-reviewed.
Nhưng biết và làm gì với nó, 2 chuyện khác nhau.
CEO cảnh báo. Tin đồn lan. KPI war đang giữa chừng. Series C đang vào. 200 nhân viên nhìn vào bảng KPI.
Và tôi, người optimize mọi thứ, không tìm được equation nào mà cả "yêu An Hạ" lẫn "thắng KPI" đều có nghiệm.
Trừ khi...
Trừ khi equation sai từ đầu. Trừ khi "thắng" không phải variable cần maximize.
Nhưng đó là câu hỏi cho mai. Hôm nay, bằng chứng đủ. Kết luận rõ.
Trần Kha Minh. 30 tuổi. Head of AI Product. KPI #1.
Đang yêu đối thủ.