Cả Công Ty Theo Dõi Hai Người
Email. Formal. CC 3 người.
"Kính gửi chị Lâm An Hạ, liên quan đến resource allocation DevOps cho Q2 sprint, tôi đề xuất phương án chia sẻ bandwidth theo lịch biểu đính kèm. Vui lòng review và phản hồi. Trân trọng, Trần Kha Minh."
"Kính gửi." "Trân trọng." CC anh Hải, Vy Vy, và CEO.
Thứ Hai, tuần 13. Ba ngày sau phòng kính. Và Kha Minh giao tiếp với tôi bằng email format như gửi vendor.
Tôi đọc email. Đọc lại. Mắt dừng ở chữ "Trân trọng." Hai chữ lạnh hơn máy lạnh tầng 19.
Trước thứ Sáu, anh ta gọi tôi "An Hạ." DM Slack lúc 11 giờ đêm. Pha cà phê cho tôi. Debug code cùng tôi. Nói "tôi thích An Hạ lúc khuya hơn."
Bây giờ — "Kính gửi chị Lâm An Hạ." CC 3 người.
Tôi xứng đáng. Tôi biết tôi xứng đáng.
Reply: "Đã nhận. Sẽ review. Trân trọng, Lâm An Hạ."
"Trân trọng" gửi "Trân trọng." Hai con robot email nhau.
Thứ Hai. 10 giờ sáng.
Tôi đi pantry lấy cà phê. Kha Minh đang ở đó, tay cầm ly, mắt nhìn máy pha. Thấy tôi, anh ta gật đầu nhẹ, kiểu gật đầu cho bảo vệ tòa nhà. Rồi bước đi. Không "chào." Không "cà phê hả." Không gì.
Gật đầu. Kiểu người xử lý đồng nghiệp mà không có gì cần nói.
Mà đúng. Chúng tôi là đồng nghiệp. Chỉ là đồng nghiệp. Tôi là người so anh ta với kẻ phản bội. Anh ta là người bị so sánh. Đồng nghiệp gật đầu là... đúng mực.
Vậy tại sao nó đau?
11 giờ. Vy Vy kéo ghế ngồi cạnh bàn tôi.
– Mày. – Cô nói, giọng nghiêm. Không "ê mày ơi." Không emoji bằng miệng. Nghiêm.
– Gì?
– Hai đứa không nói chuyện từ thứ Sáu.
– Chúng tôi email.
– Email CC 3 người. Đó không phải nói chuyện. Đó là giao tiếp pháp lý.
Giao tiếp pháp lý. Cô đúng.
– Mày biết cả công ty đang xem không? – Vy Vy hạ giọng. – Channel #totally-not-shipping đổi mood. Không còn ship. Bây giờ là "recovery watch." Có bạn team Data làm biểu đồ "An Hạ, Kha Minh interaction frequency" — tuần trước 14 lần, tuần này: 1 (cái email sáng nay).
Cả công ty đang theo dõi chúng tôi không nói chuyện. Cả công ty đang lo. Cả công ty, 200 người, invested vào mối quan hệ không tồn tại giữa tôi và Trần Kha Minh.
– Vy, tao không muốn nói chuyện này.
– Tao biết. Nhưng tao là HR. Và HR nói: hai team lead cold war ảnh hưởng morale cả công ty. Slack engagement giảm 30% từ thứ Sáu. Cuộc họp nào có cả hai người thì không ai dám phát biểu vì sợ chọn phe.
30% tương tác giảm. Vì tôi cãi nhau với Kha Minh. Vì 8 chữ tôi nói trong phòng kính.
– Mày cần nói chuyện với anh ấy. – Vy Vy nắm tay tôi. – Không phải vì công ty. Vì mày. Mày trông như chưa ngủ 3 đêm.
Đúng. 3 đêm. Không phải vì refresh bảng KPI lần này. Vì replay cuộc cãi nhau trong đầu, mỗi đêm, mỗi câu, mỗi biểu cảm trên mặt anh ta khi tôi nói "NexaVN."
– Tao biết. – Tôi nói nhỏ. – Nhưng tao chưa biết nói gì.
– Nói "xin lỗi"?
– Mày biết tao không giỏi cái đó.
– Tao biết. – Vy Vy siết tay tôi. – Vì vậy tao mới ngồi đây.
Thứ Ba. Vy Vy thử setup "cuộc gặp tình cờ."
11 giờ 30, cô nhắn tôi: "Ê mày ơi, xuống nhà ăn đi, tao mua phở." Cùng lúc nhắn Kha Minh: "Anh Minh, em mua phở cho anh, xuống nhà ăn nha."
Tôi xuống nhà ăn. Thấy Kha Minh ngồi cuối bàn. Quay đầu. Đi lên.
Vy Vy nhắn: "MÀY QUAY LẠI."
"Không."
"HAI NGƯỜI TRẺ CON QUÁ TRỜI."
Trẻ con. Vy Vy gọi hai team lead, tổng tuổi 57, tổng KPI chiếm 60% công ty, là trẻ con. Và cô đúng.
Thứ Ba chiều. Kiến Phong ghé bàn tôi.
Kiến Phong. Sau khi bị expose, bị trừ 50% KPI, anh ta vẫn ở đây. Vẫn cười. Vẫn vest. Vẫn nước hoa đậm. Như không có gì xảy ra.
– Em An Hạ. – Anh ta kéo ghế, ngồi xuống không hỏi. – Anh thấy thứ Sáu em cãi Kha Minh khá lắm.
"Khá lắm." Anh ta khen tôi cãi nhau. Kiểu người xem bạo lực là thể thao.
– Anh muốn gì?
– Anh chỉ muốn nói: nếu em cần đồng minh chống Kha Minh, anh ở đây. Team Sales luôn support team Growth.
Đồng minh. Kiến Phong, người leak dữ liệu, phá deal, poach team, muốn làm đồng minh. Kiểu đồng minh thời Tam Quốc: liên minh hôm nay, đâm sau lưng ngày mai.
– Cảm ơn anh Phong. Nhưng tôi không cần đồng minh. Tôi cần DevOps bandwidth.
– À, chuyện DevOps à? Anh có thể nói CEO ưu tiên cho Growth nếu em muốn. Anh có quan hệ—
– Anh có quan hệ với anh Phước CEO SaigonBank. – Tôi cắt ngang, giọng đều. – Anh dùng quan hệ đó để giới thiệu NovaTech cho họ. Tôi biết rồi.
Kiến Phong im. 2 giây. Rồi cười, kiểu cười mỏng, kiểu cười "cô biết à, nhưng cô không làm gì được."
– Em hiểu lầm rồi. – Anh ta đứng lên. – Anh chỉ giúp thôi. Đồng nghiệp mà.
Bước đi. Mùi nước hoa đọng lại.
Kiến Phong tận dụng rift. Tất nhiên. Kẻ thù chia rẽ thì ngư ông đắc lợi. Anh ta không cần thắng, anh ta chỉ cần tôi và Kha Minh thua nhau.
Và tôi suýt để anh ta thắng. Suýt.
Thứ Tư. 12 giờ trưa.
Tôi đang ngồi ở Highland tầng trệt Saigon Centre, trốn văn phòng, trốn Vy Vy, trốn cái ghế trống bên cạnh ở pantry nơi Kha Minh không còn ngồi nữa.
Điện thoại rung. Không phải Slack. Notification Zalo group "NexaVN Alumni" — group cũ, 12 người, tôi mute từ ngày ra đi nhưng không rời.
Ai đó share link: bài phỏng vấn Quang trên Forbes Vietnam. Tiêu đề: "CEO NexaVN: Bí Quyết Xây Startup 15 Triệu USD Từ Zero."
Từ zero. Anh ta nói "từ zero." 2 triệu user tôi xây, zero.
Tôi tắt điện thoại. Uống cà phê. Đắng.
NexaVN không buông tôi. Quang không buông tôi. Vết thương đó, mỗi khi ai đó chạm đúng chỗ, vẫn chảy máu. Thứ Sáu trong phòng kính, Kha Minh chạm đúng chỗ. Không phải vì anh ta tấn công, vì anh ta đúng. Và khi anh ta đúng, tôi rút NexaVN ra như vũ khí.
Vũ khí tự sát. Vì câu "anh giống founder NexaVN" không đâm anh ta, nó đâm tôi. Nó nói với cả thế giới: Lâm An Hạ vẫn chưa qua được NexaVN. Vẫn bị quá khứ kiểm soát. Vẫn sợ bị phản bội đến mức tấn công người tốt.
Kha Minh là người tốt. Tôi biết. Tôi biết từ cái chăn lúc 10 giờ đêm, từ tô mì bỏ hành, từ "tôi thích An Hạ lúc khuya hơn." Tôi biết và tôi vẫn nói câu đó.
Thứ Tư. Cùng lúc. Nhà ăn tầng 17.
(POV chuyển sang Kha Minh, cùng khung thời gian)
Gia Hân ngồi đối diện tôi. Hai tô phở. Cô gọi tái nạm, tôi gọi tái nạm bỏ hành, thói quen cũ, cô biết.
– Minh, anh trông tệ.
– Cảm ơn.
– Nghiêm túc. Mắt thâm. Râu chưa cạo. Và anh không comment gì khi em nói "anh trông tệ" — bình thường anh sẽ nói "tôi ổn" bằng giọng robot. Hôm nay anh nói "cảm ơn." Tức là anh biết mình tệ.
Gia Hân vẫn đọc tôi như đọc báo cáo tài chính, chính xác, chi tiết, không bỏ sót dòng nào. 2 năm yêu, 14 tháng xa, cô vẫn biết.
– Lại chuyện cô Growth Lead?
– Không liên quan.
– Minh ơi. – Gia Hân đặt đũa xuống. Mắt cô nhìn tôi, không phải mắt ex, mắt người quen biết anh 5 năm. – Em biết anh 5 năm. Hai năm yêu. Một năm chia tay. Chưa bao giờ thấy anh thế này.
– Thế nào?
– Mất tập trung. Hôm qua meeting investor, anh nhìn điện thoại 4 lần. Anh không bao giờ nhìn điện thoại trong meeting. – Cô nhấp nước. – Anh chưa bao giờ bị ai affect kiểu này.
Im lặng. Phở bốc khói. Nhà ăn trưa đông, tiếng đũa, tiếng cười, tiếng ai đó gọi "thêm tương ớt."
– Hồi yêu em, em nói "anh đặt công việc lên trên em." – Gia Hân nói, giọng nhẹ, không buồn. Mô tả, không phàn nàn. – Em đúng. Anh luôn đặt công việc lên trên tất cả. Nhưng cô Lâm An Hạ, lần đầu tiên em thấy anh đặt ai đó ngang hàng với công việc.
"Ngang hàng." Gia Hân, người biết tôi hơn tôi biết mình, vừa nói An Hạ ngang hàng với công việc trong đầu tôi.
Tôi muốn phản bác. Tôi muốn nói "cô ấy là đồng nghiệp, tôi chỉ respect năng lực." Nhưng...
Nhưng tôi nhìn điện thoại 4 lần trong buổi họp investor, 4 lần kiểm tra xem An Hạ có nhắn gì không. Cô không nhắn. Và mỗi lần "không notification" đau hơn bug production.
– Em nói vậy nghĩa là gì? – Tôi hỏi.
– Nghĩa là anh nên nói chuyện với cô ấy. – Gia Hân cười. – Trước khi cả công ty lập quỹ cứu trợ tình cảm cho hai người.
Gia Hân. Ex. Ngồi đây khuyên tôi nói chuyện với người cô biết tôi đang có cảm xúc. Kiểu maturity mà không nhiều người có.
– Gia Hân.
– Gì?
– Cảm ơn.
– Lần thứ hai anh nói cảm ơn trong tháng này. – Cô nheo mắt. – Lần trước là ai?
Lần trước là An Hạ. Sau demo fail. "Cảm ơn" — hai chữ mà Vy Vy nói tôi chưa bao giờ nói.
Tôi không trả lời. Gia Hân cười, biết rồi.
Thứ Tư tối. 8 giờ.
Văn phòng gần vắng. Tôi ở lại, không phải code, không phải sprint. Ở lại vì... vì nếu về The Marq, căn hộ tầng 15, 60 mét vuông, sẽ quá im. Im đến mức nghe thấy suy nghĩ.
Đi xuống tầng 19. Bước qua khu Growth. Bàn An Hạ, cô đã về, laptop đóng, ghế kéo vào. Trên bàn, mọi thứ gọn gàng, cô luôn gọn gàng. Ly cà phê rửa sạch úp trên khăn. Cuốn sổ Notion bìa da đen.
Và một tờ giấy nhớ.
Dán ở góc màn hình. Nhỏ. Chữ viết tay, bút đen, nét gọn:
"Không ai được phép quyết định giá trị của mình ngoài mình."
Tôi đứng trước bàn cô. Đọc. Đọc lại.
"Không ai được phép quyết định giá trị của mình ngoài mình."
Cô viết câu này. Dán lên màn hình. Nhìn mỗi ngày. Đây là anchor của cô, thứ giữ cô đứng vững sau NexaVN, sau Quang, sau 15 triệu đô mà lẽ ra có phần của cô.
Và khi tôi, trong phòng kính, nói retention 45% là vanity metrics, nói campaign của cô là thiếu depth... tôi đang "quyết định giá trị" của cô. Tôi đang làm thứ mà tờ giấy nhớ này nói "không ai được phép."
Cô công kích vì tôi chạm vào điều cô sợ nhất: bị ai đó phủ nhận giá trị. NexaVN đã làm vậy. Quang đã làm vậy. Và thứ Sáu, trong phòng kính, tôi, người cô tin, đang đi cùng hướng.
Tôi không giống Quang. Nhưng khoảnh khắc đó, từ góc nhìn của cô, tôi trông giống.
Cô sai khi nói câu đó. Nhưng tôi hiểu tại sao cô nói.
Tôi đứng trước bàn An Hạ, tay chạm nhẹ mép tờ giấy nhớ. Giấy hơi cong, cô dán lâu rồi, mực không còn mới.
Tôi không bớt đau. Câu "anh giống founder NexaVN" vẫn nằm đâu đó trong ngực, như bug chưa fix. Nhưng tôi bớt giận.
Vì tôi hiểu.
Và hiểu, dù không đủ để tha thứ, là bước đầu.
Quay đi. Thang máy. Tầng trệt. Ra đường.
Sài Gòn thứ Tư tối. Ít đông hơn thứ Sáu. Đèn vàng đường Hàm Nghi. Mấy con mèo hoang chạy qua hẻm. Tiếng nhạc từ quán bar xa xa.
Đi bộ về The Marq. 10 phút. Gió đêm.
An Hạ. Tờ giấy nhớ. "Không ai được phép quyết định giá trị của mình ngoài mình."
Tôi sẽ nhớ câu đó. Không phải vì nó hay. Mà vì nó giải thích cô. Và tôi muốn hiểu cô, nhiều hơn tôi muốn thắng cô.
Đó có lẽ là dấu hiệu rõ ràng nhất rằng tôi đã thua. Không phải thua KPI. Thua thứ khác.
Thứ mà nhật ký kỹ thuật không có column để ghi.