KPI Tình Yêu
Chương 59: Đêm Chia Tay
Chương 59

Đêm Chia Tay

Thứ Hai, tuần 28. 9 giờ sáng. Phòng CEO.

– Vậy em từ chối?

– Vâng.

CEO, mắt nheo. Bút Mont Blanc xoay giữa 2 ngón. Kiểu xoay mà tôi đã học đọc: nhanh = ông ấy đang tính. Chậm = đã tính xong.

Chậm.

– An Hạ. Anh hỏi thẳng. – Ông ấy đặt bút. Ngả lưng. – Em chọn loyalty với Kha Minh over career?

"Loyalty." Ông ấy dùng từ "loyalty", kiểu CEO nói mọi thứ thành binary. Nhận = career. Từ chối = loyalty. Kiểu, không có option thứ 3.

– Tôi chọn integrity.

"Integrity." Từ tôi nghĩ cả đêm thứ Bảy. Từ tôi chọn, vì nó không phải "vì Kha Minh." Không phải "vì sợ." Vì, vì tôi không muốn ngồi ghế ai đó vì họ bị đẩy xuống. Dù họ bảo "nhận." Dù, CEO offer.

CEO cười nhẹ. Kiểu cười mà, không đến mắt.

– Integrity không trả lương, An Hạ.

– Tôi biết. – Đứng dậy. – Nhưng tôi vẫn ngồi bàn growth team. Vẫn làm. KPI tôi vẫn chạy. Anh, anh tuyển external cho ghế Product. Tôi không cản.

Đi ra. Cửa phòng CEO, nặng. Kiểu nặng mà lần nào vào cũng cảm thấy. Nhưng lần này, nhẹ hơn. Vì tôi không mang gì ra. Không title mới. Không offer. Chỉ, chính mình. Nguyên vẹn.


Thứ Tư, tuần 28. Slack #general:

> *[HR] Thông báo:* HyperMind chào đón Nguyễn Hải Đăng, Acting Head of Product. Anh Đăng có 8 năm kinh nghiệm product management tại FPT Software và VNG.

FPT. VNG. Kiểu CV đẹp trên LinkedIn mà, thực tế 8 năm đó ở division nào, product nào, ship được gì, không ai hỏi. CEO tuyển nhanh, 1 tuần. Kiểu tuyển "cho có người ngồi."

Kha Minh, Slack status vẫn "Senior AI Architect." Không react. Không comment. Tôi nhìn sang, bàn anh ta, 4 mét, cạnh cửa sổ. Anh ta đang code. Tai, AirPods. Mặt, stone.

Nhưng tay phải, ngón trỏ gõ bàn. Nhịp nhanh. Kiểu gõ mà, kiểu "tôi đang kiềm chế không nói gì."

Team product. 12 người. 6 năm anh ta build. Bây giờ, Hải Đăng. FPT. 8 năm kinh nghiệm. Và, không hiểu 1 dòng code AI core.

Anh ta biết. Tôi biết. Mọi người biết. Nhưng, đây là game CEO chơi. "Em không nhận? Để anh cho thấy alternative." Kiểu lesson. Kiểu phạt.

Minh Tú, Slack DM cho tôi 5 phút sau thông báo:

"Chị Hạ. Anh Đăng vừa meeting team product. Hỏi 'pipeline là gì.' Nghĩa đen. 'Pipeline là gì.'"

Trời ơi.


Thứ Sáu, tuần 28. 7 giờ tối. Bến Bạch Đằng.

Gió sông. Mặn. Ấm, kiểu ấm tháng 6 Sài Gòn, không mát nhưng có gió. Thuyền du lịch đậu dọc bờ, đèn LED xanh đỏ nhấp nháy. Tourist chụp ảnh. Đôi couple ngồi ghế đá.

Bến Bạch Đằng, nơi mà thứ Sáu tối nào cũng đông. Nơi mà, 2 người đi cạnh nhau giữa đám đông, không ai biết họ đang chia tay.

Kha Minh đi bên trái. Tôi bên phải. Khoảng cách, 30cm. Gần. Nhưng, không chạm.

Tôi nhắn anh ta 5 giờ chiều: "Cần gặp. Bến Bạch Đằng 7h." Anh ta reply 2 phút: "Ok." Không hỏi tại sao. Không hỏi, có gì. Vì, anh ta biết. Từ thứ Bảy ở The Marq. Từ "mình không biết." Anh ta biết, hôm nay sẽ đến.

Đi. Im. 5 phút. Ngang bến thuyền, Saigon Waterbus. Ngang quán cà phê trên sông, đèn vàng, nhạc acoustic xa xa. Ngang cầu Ba Son, xe cộ trên đầu, ánh đèn đường rải xuống mặt nước.

Đẹp. Sài Gòn đêm, luôn đẹp kiểu "mặc kệ chuyện của mày, tao vẫn sáng." Kiểu thành phố 10 triệu người, không ai dừng lại vì 2 đứa đang đi cạnh nhau mà không biết nói gì.

Tôi dừng. Chỗ ghế đá cạnh lan can, view sông, view Thủ Thiêm bên kia. Ngồi. Kha Minh, đứng. Nhìn sông. Rồi, ngồi. Cạnh. Vẫn 30cm.

Hít vào. Sâu. Gió sông, mặn, khét nhẹ, mùi phù sa.

– Kha Minh.

Anh ta quay. Mắt, nhìn. Đợi. Kiểu đợi mà anh ta giỏi: im, chờ, để tôi nói trước.

– Mình... mình cần đi riêng một đoạn.

Ra. Câu mà tôi viết đi viết lại trên Notes 3 ngày. Câu mà, mỗi version đều sai. "Mình cần break." Sai, vì break nghĩa có thứ để break. Chúng tôi, chưa bao giờ official. "Mình cần không gian." Sai, vì nghe giống lý do chia tay trên Tinder. "Mình cần thời gian.", đã nói rồi, Đồng Khởi tuần 21. Và anh ta đã "bao lâu cũng được."

Cuối cùng, "đi riêng một đoạn." Gần nhất với sự thật.

– Mình cần figure out mình. Trước khi, trước khi biết mình có xứng đáng với ai đó hay không.

Mắt anh ta, nhíu. 1mm. Kiểu nhíu mà, The Marq thứ Bảy. Kiểu "à."

Nhưng lần này, thêm gì đó. Mắt, mở nhẹ ra. Kiểu, kiểu hiểu. Không phải hiểu từ. Hiểu, ý. Hiểu: tôi không reject anh. Tôi reject chính mình. Reject, khả năng tin rằng mình đủ tốt để ai đó ở lại.

Im. 10 giây. Thuyền du lịch đi ngang, loa phát nhạc Trịnh, "Diễm xưa", méo vì loa rẻ. Rồi qua. Im lại.

Kha Minh quay nhìn sông. Giọng, nhẹ. Kiểu nhẹ mà tôi biết = anh ta đang cố giữ bình:

– Tôi sẽ không chờ.

Tim, nhảy. "Không chờ." Nghĩa, anh ta sẽ move on? Sẽ, quên? Sẽ,

– Vì tôi không giỏi chờ.

Beat.

– Nhưng tôi cũng sẽ không đi đâu.

...

"Không chờ. Nhưng không đi đâu."

Paradox. Kiểu paradox mà, kiểu Trần Kha Minh. Logic nhưng, không logic. Vì, "không chờ" = tôi sẽ sống, sẽ code, sẽ không đếm ngày. Nhưng "không đi đâu" = tôi vẫn ở đây. HyperMind. Tầng 19. Bàn IC. 4 mét.

Anh ta, sẽ ở đây. Không đợi tôi. Nhưng, nếu tôi quay lại, anh ta vẫn ở.

Kiểu, kiểu,

Tôi không xứng đáng với thứ đó.

Nước mắt. Rơi. Không muốn, nhưng rơi. Kiểu rơi mà, không sụp, không khóc to, không gục. Chỉ, nước mắt. Trên má. Rơi xuống tay đặt trên đùi.

Không lau. Vì, nếu lau = thừa nhận đang khóc. Và Lâm An Hạ, trước mặt Kha Minh, không muốn thừa nhận.

Nhưng anh ta thấy. Chắc chắn thấy. Vì, gió thổi. Và nước mắt, lấp lánh dưới đèn đường. Không giấu được.

Đứng dậy. Chân, hơi run. Kiểu run mà ai cũng biết vì gì nhưng không ai nói.

– Tôi đi.

Không quay. Bước. Dọc bến Bạch Đằng. Ngang ghế đá tiếp theo, có đôi đang selfie, flash sáng. Ngang xe bắp xào, mùi bơ, mùi ngọt. Ngang ông già bán kẹo kéo, xe đẩy nhỏ, đèn pin gắn trước.

Đi. Không quay. Vì, nếu quay, sẽ thấy anh ta. Vẫn ngồi. Vẫn nhìn. Và, nếu thấy, chân sẽ quay lại. Và mình, mình chưa sẵn sàng.

Nước mắt, vẫn rơi. Không lau. Kệ. Ai nhìn thì nhìn. Sài Gòn 10 triệu người, không ai care 1 đứa con gái khóc trên đường. Bình thường.

Bình thường.


Bến Bạch Đằng dài, 1.5km. Từ chỗ ngồi đến bến buýt sông, 8 phút đi bộ. 8 phút, không quay lại.

8 phút nghĩ:

Parking B2, anh ôm, tôi khóc, "đừng tự gánh một mình." Đồng Khởi, "cho mình thêm thời gian," anh "bao lâu cũng được." Mì Hải Nam, "đừng chạy," tay nắm trên bàn inox. The Marq, "mình không biết," 3 mét, ban công.

Và hôm nay, "không chờ. Nhưng không đi đâu."

6 tháng. Từ "đối thủ" đến, đến cái gì? Không phải người yêu. Không phải bạn. Không phải đồng nghiệp. Thứ gì đó, chưa có tên. Và giờ, đang kết thúc trước khi bắt đầu.

Sorry, Kha Minh. Sorry mình, mình là kiểu người mà NexaVN đã phá vỡ quá sâu. Kiểu phá mà, 1.5 năm chưa hàn được. Kiểu phá mà, dù anh tốt bao nhiêu, mình vẫn sợ.

Nhưng, "không đi đâu." Anh nói. Và, tôi tin câu đó. Lạ. Câu cuối cùng anh nói, tôi tin.

Có lẽ, có lẽ đó là đáp án cho "có từng tin không." Có. Ngay lúc này. Lúc anh nói "không đi đâu", tôi tin.

Muộn. Nhưng, có.

Bến buýt sông. Grab, 4 phút tới. Gọi. Chờ.

Phone, 1 notification. Slack DM. Vy Vy:

"Mày ổn không?"

Vy Vy. Bạn thân. Người duy nhất, lúc nào cũng hỏi đúng lúc. Như có GPS cảm xúc.

Reply:

"Không. Nhưng sẽ ổn."

"Cần tao qua không?"

"Không. Ngủ đi Vy."

"Ok. Yêu mày. Ship vẫn real nha. Tao vẫn tin."

Đặt phone xuống. Cười, kiểu cười nước mắt vẫn chưa khô.

Vy Vy. Trời ơi. "Ship vẫn real." Giữa lúc, giữa lúc mình vừa đi khỏi bến Bạch Đằng, mắt đỏ, tim đau, Tống Vy Vy vẫn ship.

Grab tới. Lên xe. Về Vinhomes.

Sài Gòn, đêm. Đèn đường. Xe máy. Tiếng còi. Bình thường.

Sẽ ổn. Chưa biết bao giờ. Nhưng, sẽ.

Ch.59/90
1.503 từ