Đốm lửa
Khả Vy thức dậy lúc 5:42 sáng.
Không phải vì báo thức. Cơ thể cô tự biết hôm nay là ngày gì.
Căn hộ vẫn tối. Ngoài cửa sổ, bầu trời chưa sáng hẳn. Cô nằm yên trên giường vài giây, nghe tiếng tim đập đều trong lồng ngực, rồi ngồi dậy.
Điện thoại trên bàn đầu giường sáng màn hình. 5:43.
Còn mười bảy phút.
Cô đứng lên, đi vào bếp, rót nước vào ấm đun. Tiếng nước sôi vang nhỏ trong không gian im lặng. Cô pha cà phê, cầm cốc ra phòng khách, ngồi xuống sofa, đặt laptop lên bàn thấp.
Mở trình duyệt. Ba tab đã chuẩn bị từ đêm qua.
VnExpress. Tuổi Trẻ Online. Thanh Niên.
Cô tải lại từng trang. Chưa có gì. Trang chủ vẫn là tin thời sự buổi sáng, tai nạn giao thông, thời tiết.
5:51.
Khả Vy nhấp vào tab thứ tư, một trang blog điều tra độc lập mà Minh Khang từng nhắc đến. Trang này không thuộc hệ thống truyền thông lớn, nhưng có uy tín trong giới phân tích tài chính.
Tải lại.
Chưa có.
Cô đặt cốc cà phê xuống, thở ra. Ngón tay gõ nhẹ lên mép bàn.
Điện thoại rung.
Một tin nhắn từ Trung.
Đúng 6 giờ. Đừng lo.
Khả Vy nhìn đồng hồ góc màn hình. 5:58.
Hai phút.
Cô tải lại lại ba trang báo lớn. Vẫn chưa.
5:59.
Tải lại.
6:00.
Tải lại.
Trang VnExpress nhảy. Một headline mới xuất hiện ở đầu mục Kinh tế.
"Bí mật tầng 47, Tập đoàn Aeternum và những cái chết bí ẩn"
Khả Vy nhấp vào.
Bài báo mở ra. Ảnh đầu tiên là tòa nhà Aeternum chụp từ xa, tầng 47 sáng đèn trong đêm. Dưới ảnh là dòng chữ nhỏ: "Tầng 47, nơi mọi quyết định thật sự được đưa ra."
Cô cuộn xuống.
Bài viết dài. Rất dài. Chia làm năm phần.
Phần 1: Những người biến mất.
Danh sách mười một cái tên. Mỗi tên đi kèm một đoạn ngắn: tuổi, chức vụ, ngày nghỉ việc, nguyên nhân được công bố. Tám người "tự nguyện nghỉ", hai người "tự tử", một người "tai nạn giao thông".
Không có exit interview. Không có thông báo nội bộ. Không có dấu vết trên mạng xã hội sau ngày họ rời công ty.
Phần 2: Hệ thống thanh trừng.
Trích đoạn từ email nội bộ. Không có tên người gửi, nhưng có dấu thời gian và dòng tiêu đề: "Vệ sinh nội bộ, hoàn tất xử lý đối tượng 07."
Bảng phân tích dòng tiền. Các khoản chuyển từ tài khoản công ty ra ngoài, qua ba lớp trung gian, biến mất ở công ty ma.
Hồ sơ CA-2025-0047. Danh sách mười bốn tên. Bài báo không công khai toàn bộ danh sách, chỉ nêu rõ: "Hệ thống này tồn tại song song với HR. Quyết định sa thải không qua quy trình thông thường."
Phần 3: Tầng 47.
Mô tả cấu trúc quyền lực. Hội đồng quản trị công khai chỉ là mặt tiền. Quyết định thật sự đến từ tầng 47, nơi không có tên trên sơ đồ tổ chức, không có danh sách nhân viên công khai.
Một đoạn trích từ biên bản họp HĐQT: "Chủ tịch Tạ Đình Viễn: 'Tầng 47 sẽ xử lý. Các vị không cần biết chi tiết.'"
Phần 4: Cái chết của Lâm Đức.
Tên cha cô xuất hiện ở giữa bài viết.
Khả Vy dừng lại. Ngón tay cô đặt yên trên touchpad.
Bài báo không nói cha cô bị giết. Chỉ nêu rõ: lệnh sa thải ba ngày trước khi chết, chữ ký Tạ Đình Viễn và Trần Quân Phong, cảnh sát kết luận tự tử nhưng không có điều tra sâu, hồ sơ nhân sự bị xóa sạch sau đó một tuần.
"Lâm Đức từng là trưởng phòng IT, người xây dựng toàn bộ hệ thống email nội bộ của Aeternum. Ông biết quá nhiều."
Phần 5: Câu hỏi còn lại.
Bài báo kết thúc bằng ba câu hỏi.
Ai ra lệnh thanh trừng? Tầng 47 hoạt động như thế nào? Còn bao nhiêu người đã chết?
Cuối bài là dòng chữ nhỏ: "Tòa soạn đã gửi yêu cầu phỏng vấn đến Aeternum Group. Chưa nhận được phản hồi."
Khả Vy cuộn lên đầu trang. Tải lại.
Bài viết vẫn còn đó.
Cô chuyển sang tab Tuổi Trẻ. Tải lại.
Headline xuất hiện.
"Tầng 47 của Aeternum, Đế chế được xây bằng sợ hãi"
Tab Thanh Niên. Tải lại.
"Điều tra: Hệ thống thanh trừng nội bộ tại tập đoàn hàng đầu Việt Nam"
Ba bài báo. Cùng lúc. Cùng nội dung cốt lõi.
Khả Vy đặt laptop xuống bàn, ngả lưng vào sofa.
Hai mươi năm bóng tối.
Giờ cả thành phố đều biết.
Điện thoại rung liên tục. Tin nhắn từ Trung.
Trending #1 trên Twitter: "Tầng 47". Trending #3: "Aeternum". Forum nội bộ công ty đã sập.
Rồi một tin nhắn nữa.
Xe tôi đang đến. 15 phút.
Khả Vy đứng dậy, đi vào phòng ngủ, thay quần áo. Áo sơ mi trắng, quần tây đen. Cô buộc tóc lại, nhìn mình trong gương vài giây.
Khuôn mặt trong gương không đổi. Nhưng có gì đó khác. Không phải ở mắt, không phải ở miệng.
Ở vai.
Nhẹ hơn.
Cô quay ra, cầm túi, bước ra cửa.
Trung đợi cô ở dưới sảnh. Anh ta đứng cạnh chiếc Camry xám, tay cầm điện thoại, mặt không có biểu cảm như mọi khi.
Nhưng khi Khả Vy bước ra, anh ta nhìn lên.
Và cười.
Lần đầu tiên cô thấy Nguyễn Đình Trung cười.
Không phải nụ cười lịch sự. Không phải nụ cười gượng. Đó là nụ cười của người vừa thắng một ván cờ dài hai mươi năm.
– Chị đã thấy chưa.
Anh ta nói.
Không phải hỏi. Chỉ là xác nhận.
– Tôi thấy rồi.
Khả Vy đáp.
Trung mở cửa xe cho cô. Cô ngồi vào ghế sau. Anh ta lên xe, khởi động, lái ra đường.
Trên đường đi, cô mở điện thoại, vào Twitter. Thẻ #Tầng47 đã có hơn hai mươi nghìn bài đăng. Cô cuộn qua các bình luận.
"Tôi từng làm ở Aeternum. Mọi thứ trong bài báo đều đúng."
"Cha tôi nghỉ việc ở đó năm 2019. Ông không bao giờ nói lý do. Giờ tôi hiểu rồi."
"Tầng 47 là real. Tôi từng thấy người lên đó. Họ không bao giờ xuống."
"Aeternum phải trả lời. Không thể im lặng được nữa."
Khả Vy tắt màn hình.
– Aeternum phản ứng chưa.
Cô hỏi.
– Chưa.
Trung đáp, mắt nhìn thẳng đường.
– Nhưng sẽ sớm thôi. Họ không thể để yên được.
Xe chạy qua ngã tư Bảy Hiền, rẽ vào đường Điện Biên Phủ. Sáng sớm thứ Sáu, đường vắng hơn mọi ngày. Trời đã sáng hẳn. Nắng vàng nhạt chiếu qua kính xe.
Điện thoại Khả Vy rung. Một cuộc gọi.
Số lạ.
Cô nhìn màn hình vài giây, rồi nhấc máy.
– A lô.
– Cô Lâm.
Giọng nam. Trung niên. Lịch sự nhưng căng.
– Tôi là Phạm Tuấn, trợ lý chủ tịch Aeternum. Chủ tịch Tạ muốn gặp cô. Hôm nay. 10 giờ sáng. Tầng 49.
Khả Vy im lặng.
– Cô Lâm vẫn còn đó chứ.
Tuấn nói, giọng nhẹ hơn một chút.
– Tôi biết cô nghe thấy.
– Tôi nghe thấy.
Cô đáp.
– Nhưng tôi không đến.
– Chủ tịch Tạ không hỏi ý kiến cô.
Tuấn nói, giọng lạnh lại.
– Nếu cô không đến, chúng tôi sẽ đến gặp cô.
Khả Vy nhìn ra ngoài cửa sổ. Xe đang chạy qua công viên Tao Đàn. Cây xanh. Người tập thể dục buổi sáng.
– Nếu ông Tạ muốn gặp tôi.
Cô nói.
– Ông ấy biết tôi ở đâu.
Cô cúp máy.
Trung nhìn cô qua gương chiếu hậu.
– Tuấn.
Anh ta nói.
Không phải hỏi. Chỉ là xác nhận.
– Đúng.
Khả Vy đáp.
– Đình Viễn biết rồi.
– Anh ta luôn biết.
Trung nói.
– Chỉ là giờ anh ta không thể làm gì được nữa.
Xe rẽ vào một con hẻm nhỏ ở quận 1, dừng trước một quán cà phê cũ. Bảng hiệu mờ nhạt. Cửa kính đóng kín.
Trung xuống xe, mở cửa cho Khả Vy.
– Vào đi.
Anh ta nói.
– An toàn hơn trong này.
Cô bước vào quán. Bên trong tối, mát. Không có ai khác.
Trung đi sau, đóng cửa, ngồi xuống bàn góc. Anh ta mở laptop, xoay màn hình sang phía cô.
Khả Vy ngồi xuống ghế đối diện.
– Aeternum vừa đăng thông cáo báo chí. Hai phút trước.
Khả Vy nhìn màn hình.
Thông cáo ngắn. Năm dòng.
"Aeternum Group bác bỏ hoàn toàn các thông tin sai lệch được đăng tải sáng nay. Chúng tôi sẽ làm việc với cơ quan chức năng để làm rõ nguồn gốc thông tin và khởi kiện các tờ báo đã đăng tải nội dung vu khống. Aeternum luôn tuân thủ pháp luật và đảm bảo quyền lợi cho nhân viên."
Dưới thông cáo là chữ ký: Tạ Đình Viễn, Chủ tịch HĐQT.
Khả Vy đọc xong, ngả lưng vào ghế.
– Nhanh.
Cô nói.
– Hai giờ từ khi bài báo đăng đến khi thông cáo ra. Anh ta đã chuẩn bị sẵn.
– Đình Viễn luôn chuẩn bị sẵn.
Trung nói.
– Nhưng lần này anh ta không thể kiểm soát được.
Trung chuyển sang tab khác.
– Thư nội bộ. Gửi lúc 6:15.
Khả Vy đọc.
"Gửi toàn thể nhân viên Aeternum,
Sáng nay có một số thông tin sai lệch về công ty được đăng tải trên báo chí. Ban lãnh đạo khẳng định: đây là hành vi vu khống có chủ đích. Chúng tôi yêu cầu toàn thể nhân viên:
1. Không trả lời bất kỳ câu hỏi nào từ báo chí. 2. Không chia sẻ thông tin nội bộ ra bên ngoài. 3. Tiếp tục làm việc bình thường.
Vi phạm sẽ bị xử lý kỷ luật nghiêm khắc.
Trân trọng, Ban Giám đốc Aeternum Group"
Khả Vy nhìn lên.
– Họ đang phong tỏa.
– Đúng.
Trung gật đầu.
– Nhưng không còn tác dụng nữa. Bài báo đã ra. Cả thành phố đều biết. Nhân viên trong công ty cũng đọc được.
Anh ta chuyển sang tab khác.
– Đây.
Một bài đăng từ tài khoản ẩn danh.
"Tôi đang làm ở Aeternum. Mọi thứ trong bài báo đều đúng. Tầng 47 là real. Chúng tôi sợ mỗi ngày."
Bài đăng đó đã có ba nghìn chia sẻ lại.
Dưới đó là hàng chục bài đăng khác. Cùng một quy luật. Tài khoản ẩn danh. Nhân viên hiện tại hoặc cũ. Xác nhận.
Trung nhìn Khả Vy.
– Bắt đầu rồi.
Anh ta nói.
– Không dừng được nữa.
Điện thoại Khả Vy rung. Một cuộc gọi.
Quân Phong.
Cô nhìn màn hình. Tên anh sáng lên. Rung lần thứ hai. Lần thứ ba.
Cô nhấc máy.
– Anh.
– Em ở đâu.
Giọng anh căng.
– Tôi ở ngoài. An toàn.
– Đình Viễn biết tôi phản.
Quân Phong nói.
– Tuấn báo anh ta từ đêm qua. Anh ta gọi tôi lên T49 lúc 7 giờ sáng.
Khả Vy siết chặt điện thoại.
– Anh còn an toàn không.
– Không.
Anh đáp, giọng bình thản.
– Nhưng tôi vẫn phải lên. Nếu tôi không lên, anh ta sẽ biết tôi đang trốn.
– Đừng lên.
Cô nói, giọng cứng hơn.
– Anh không cần phải lên nữa. Bài báo đã ra. Chúng ta thắng rồi.
– Chưa.
Quân Phong nói.
– Đình Viễn vẫn còn đó. Anh ta vẫn kiểm soát tầng 47. Nếu tôi không lên, anh ta sẽ biết tôi đã chuẩn bị chạy. Và anh ta sẽ tìm em.
Khả Vy im lặng.
– Tôi lên T49.
Anh nói.
– Nếu 10 giờ sáng tôi không gọi lại, em đừng lên công ty. Hiểu chưa.
– Anh...
– Hiểu chưa.
Giọng anh cứng hơn.
Khả Vy thở ra.
– Hiểu.
– Tốt.
Quân Phong im lặng vài giây.
– Nếu tôi không gọi lại.
Anh nói, giọng nhẹ hơn một chút.
– Em tiếp tục. Đừng dừng lại.
Cô không trả lời.
– Em hứa đi.
– Tôi hứa.
Cô nói.
Quân Phong cúp máy.
Khả Vy hạ điện thoại xuống, nhìn màn hình tối.
Trung nhìn cô.
– Quân Phong lên T49.
Cô nói.
– Đình Viễn gọi anh ta lên.
Trung gật đầu chậm.
– Anh ta sẽ không để Quân Phong ra khỏi tầng đó.
Khả Vy nhìn thẳng anh.
– Chúng ta phải làm gì.
Trung im lặng.
Rồi anh ta mở laptop, gõ vài dòng, quay màn hình sang cho cô.
– Đơn tố cáo.
Anh ta nói.
– Tôi đã chuẩn bị sẵn. Gửi đến cơ quan điều tra. Hôm nay.
Khả Vy nhìn màn hình. Đơn tố cáo dài mười hai trang. Danh sách mười một cái tên. Chứng cứ tài chính. Email nội bộ. Nhật ký truy cập. Tất cả những gì cô và Trung đã thu thập trong bảy tháng qua.
– Nếu gửi đơn này.
Cô nói.
– Cơ quan điều tra sẽ vào Aeternum trong vòng bao lâu.
– Hai đến ba ngày.
Trung đáp.
– Nếu nhanh, có thể hôm nay.
Khả Vy nhìn đồng hồ trên tường. 7:23.
Quân Phong sẽ lên T49 lúc 7 giờ. Giờ anh đã ở đó.
– Gửi đi.
Cô nói.
Trung gật đầu. Anh ta gõ phím. Enter.
Email gửi đi.
Khả Vy ngả lưng vào ghế, nhìm mắt lại.
Hai mươi năm.
Bảy tháng.
Giờ chỉ còn chờ.
Ngoài cửa sổ, Sài Gòn đã sáng hẳn. Xe cộ bắt đầu đông. Người đi làm. Người đi học. Cuộc sống bình thường.
Nhưng ở đâu đó trong thành phố này, trên tầng 49 của tòa nhà Aeternum, một cuộc chiến đang bắt đầu.
Và Khả Vy không biết Quân Phong có sống sót qua ngày hôm nay không.