KPI Tình Yêu
Chương 81: Chọn
Chương 81

Chọn

Thứ Ba. Tuần mười chín.

Khả Vy đến công ty sớm hơn mười lăm phút. Bảy giờ hai mươi lăm. Sảnh Aeternum còn thưa người, quầy lễ tân sáng đèn trắng, mặt đá phản chiếu những bước chân đầu ngày. Cô quẹt thẻ, cửa kính mở, rồi khép lại sau lưng như một cơ chế quen thuộc đang tiếp tục vận hành. Không có gì trong tòa nhà này cho thấy đêm qua Quân Phong đã đứng trong phòng chứng cứ đối diện người giết Minh Khang. Không có gì cho thấy một hệ thống có thể sinh ra hai con dao giống nhau, chỉ khác năm tháng.

Thang máy lên tầng 22. Thành kim loại phản chiếu khuôn mặt cô nhợt hơn bình thường một chút. Không mất ngủ. Chỉ là đầu óc hoạt động liên tục từ đêm qua đến giờ, như một bảng tính mở quá nhiều cột.

Bỏ đi.

Một phương án.

Phá nó.

Một phương án khác.

Hai phương án, giống hai đường song song trên màn hình. Một đường dẫn tới sống sót. Một đường dẫn tới chiến tranh. Vấn đề là, dữ liệu thật chưa bao giờ cho cô một tập mẫu sạch.

Tầng 22.

Cửa mở. Dãy bàn làm việc còn tối một nửa. Máy lạnh chạy nhẹ. Trung đã ở đó.

Nguyễn Đình Trung ngồi bàn cuối, áo sơ mi xám, tay áo xắn lên đúng hai nếp. Màn hình trước mặt mở một bảng báo cáo quý, nhưng mắt anh không nằm trên con số. Anh nhìn cô bước vào. Không gật đầu. Không hỏi. Kiểu nhìn của người thấy một sự thay đổi nhỏ và ghi nhận nó như ghi một dòng vào sổ vận hành.

Khả Vy đặt túi xuống bàn.

– Anh đến sớm.

– Em cũng vậy.

Giọng Trung đều. Không xã giao.

Cô bật máy. Màn hình sáng lên, hàng biểu tượng quen thuộc hiện ra. Thư nội bộ. Bảng phân tích BI. Hai thư nhắc họp. Một thông báo bảo trì hệ thống lúc rạng sáng. Một thông báo chia buồn chính thức từ phòng Truyền thông nội bộ.

Trưởng ban Pháp chế Vũ Minh Khang qua đời do tai nạn ngã tại khu vực kỹ thuật trong đêm sự cố điện.

Dưới dòng tiêu đề là ba đoạn văn ngắn, sạch sẽ, chuẩn mực, vô trùng. Không có từ “máu.” Không có từ “đánh sau gáy.” Không có từ “thanh nhớ LC-47-006.” Không có từ “bị giết.”

Khả Vy đọc hết. Không vì cần. Vì muốn biết hệ thống chọn ngôn ngữ nào để chôn một cái xác vào buổi sáng.

– Truyền thông nhanh.

Cô nói.

Trung nhìn màn hình mình.

– Tòa nhà này luôn nhanh khi cần quên một người.

Khả Vy không trả lời. Câu đó đúng đến mức không cần bình luận.

Điện thoại rung.

Một tin nhắn.

T46. 07:40.

Không tên. Không dấu chấm. Nhưng cô biết là ai.

07:39, cô đứng dậy. Trung nhìn thấy, không hỏi. Cô đi qua hành lang sáng nửa phần, qua khu pantry nhỏ, rẽ vào lối phụ dẫn lên tầng 46 bằng cầu thang ngắn nội bộ. Ở đây yên hơn tầng 22. Mùi cà phê cũ còn trong không khí. Bếp nhỏ T46 sáng một bóng đèn vàng, như mọi lần.

Quân Phong đứng cạnh quầy inox, lưng quay về phía cửa. Vest đen. Cà vạt thẳng. Tay phải đặt trên mép quầy. Không có cốc trà. Không có bất cứ dấu hiệu nào của một đêm dài ngoài quầng nhạt dưới mắt.

Anh quay lại khi cô đóng cửa.

– Tuấn nhận.

Anh đi thẳng vào việc.

Khả Vy đứng cách anh hai bước.

– Tôi đoán vậy.

– Cậu ấy giết Khang theo lệnh. Và vì cậu ấy muốn.

Giọng anh đều, nhưng chữ cuối thấp hơn nửa tông.

– Anh nói với tôi chuyện đó để làm gì?

– Để em có đủ dữ kiện trước khi chọn.

Khả Vy nhìn anh. Một giây. Hai giây.

– Chọn gì.

Anh im lặng ngắn, như sắp xếp câu chữ không phải để thuyết phục cô, mà để không nói sai.

– Đi. Hoặc ở lại.

Bốn từ. Sạch như một bảng quyết định.

– Nếu đi, em rời Aeternum hôm nay. Tôi xóa dấu, thu dọn phần còn lại, lấy những gì còn dùng được. Em biến mất. Tôi cũng biến mất sau. Đình Viễn sẽ mất một thời gian để truy ra. Không nhiều, nhưng đủ.

Khả Vy nghe. Không chen.

– Nếu ở lại.

Anh nói tiếp.

– Chúng ta không đánh vào đại hội nữa. Đại hội chỉ là sân khấu. Chúng ta đánh vào cơ quan điều tra. Hồ sơ, lời khai, dòng tiền, nhân chứng. Khi đó, dù Đình Viễn muốn dọn bao nhiêu cũng không dọn sạch được.

Khả Vy tựa lưng vào bàn inox. Mép bàn lạnh qua lớp sơ mi.

– Cái giá.

– Nếu ở lại, em có thể chết.

Anh nói.

– Tôi cũng vậy.

Không có sự kịch tính nào trong cách anh phát âm. Chỉ là một điều kiện vận hành.

– Nếu đi?

– Em sống.

Dừng một nhịp.

– Khả năng rất cao.

– Còn anh?

Quân Phong nhìn cô. Không né.

– Tôi quen với xác suất thấp.

Cô cười rất nhẹ. Không vui.

– Đó không phải câu trả lời.

– Không.

Anh thừa nhận ngay.

– Nhưng là câu thật.

Im lặng đổ xuống giữa hai người. Ở khoảng cách này, cô thấy rõ cổ tay anh đặt trên quầy. Sạch. Tĩnh. Là bàn tay tối qua đã tắt camera, đã đứng trước Tuấn, đã đề nghị một con dao khác buông tay cầm.

– Tuấn chọn chưa?

– Chưa.

– Anh tin cậu ta sẽ chọn chúng ta?

– Không.

– Anh tin cậu ta sẽ phản chúng ta?

– Không.

Khả Vy nhìn anh lâu hơn.

– Anh không biết.

– Đúng.

Một câu trả lời hiếm khi anh cho người khác: tôi không biết.

Cô cúi đầu, nhìn một vệt sáng vàng trên mặt bàn.

– Hôm qua anh nói gì với cậu ta?

– Tôi nói Đình Viễn sẽ dùng cậu ấy giết tôi, hoặc dùng tôi giết cậu ấy.

Anh dừng.

– Hoặc cả hai dao bỏ tay cầm.

Khả Vy nhắm mắt một giây. Khi mở ra, cô hỏi:

– Anh nghĩ một người như Tuấn có thể bỏ được không?

Quân Phong không trả lời ngay.

– Mười năm trước, nếu có người hỏi tôi câu đó, tôi sẽ nói không.

Cô ngẩng lên.

– Bây giờ?

– Bây giờ tôi đang đứng ở đây.

Một câu, không dài, nhưng đủ mang theo mọi phần còn lại. Đủ cho trại mồ côi, cho T47, cho mảnh giấy của cha cô, cho đêm mất điện, cho căn công viên sáng nắng hôm qua.

Khả Vy hít vào chậm.

– Anh muốn đi.

Anh nhìn cô.

– Tôi muốn em sống.

– Khác nhau.

– Đúng.

– Trả lời lại.

Lần này anh im lâu hơn. Quạt hút mùi chạy rất khẽ phía trên đầu. Xa xa có tiếng thang máy mở rồi đóng. Một tòa nhà lớn đang bắt đầu ngày làm việc như không có gì thay đổi.

– Tôi muốn đi.

Cuối cùng anh nói.

– Lần đầu tiên trong mười ba năm, tôi muốn bỏ lại tất cả. Không phải vì tôi sợ chết. Vì tôi biết nếu em ở lại, tôi sẽ không còn chọn bằng lý trí nữa.

Khả Vy nghe câu đó mà không cắt ngang.

– Nhưng nếu em nói ở lại.

Anh nói tiếp, giọng thấp hơn.

– Tôi ở lại.

Cô nhìn anh rất lâu. Đôi khi thứ nguy hiểm nhất ở một người không phải là họ sẵn sàng làm gì cho mình. Mà là họ đặt quyền quyết định vào tay mình, khi mình biết cái quyết định đó có thể hủy họ.

– Mười năm anh ở lại vì cha tôi.

Cô nói.

– Bây giờ thì sao?

– Bây giờ tôi ở lại vì em.

Không thêm chữ nào. Không giải thích. Không né sang chỗ khác. Một dữ kiện được đặt lên bàn như tất cả các dữ kiện khác.

Khả Vy quay mặt đi một chút. Qua ô cửa kính nhỏ cuối bếp, bầu trời buổi sáng màu trắng đục. Thành phố bên ngoài bắt đầu đông lên. Người ta đi làm, gọi xe, mua cà phê, sống những ngày không có tầng 47.

– Nếu chúng ta đi.

Cô nói chậm.

– Đình Viễn sẽ làm gì?

Quân Phong trả lời ngay, như đây là câu anh đã chuẩn bị từ lâu.

– Dọn sạch phần hở. Thay người. Siết lại hệ thống. Có thể tạm im một thời gian. Rồi tiếp tục.

– Với ai?

– Một Tuấn khác.

Ba chữ rơi xuống đúng điểm cô đang nghĩ tới.

Cô xoay lại nhìn anh.

– Không phải “có thể”.

Giọng cô lạnh hơn.

– Chắc chắn.

Anh không phản bác.

– Đúng.

Khả Vy đặt hai tay lên mép bàn, đầu ngón tay chạm mặt inox lạnh. Cô nhìn xuống những khớp tay mình, rất trắng.

– Nếu mình đi, Đình Viễn tạo ra một Tuấn mới. Rồi Tuấn mới giết một người mới. Rồi lại có một người con gái khác đi tìm sự thật. Rồi lại có một Quân Phong khác đứng trong phòng chứng cứ nói với cậu ta bỏ dao xuống.

Cô ngẩng lên.

– Không có gì kết thúc.

Quân Phong không nói gì. Nhưng trong mắt anh, có một cái gì đó giống như mệt. Không phải mệt thể chất. Mệt vì nghe một người khác nói ra đúng kết luận mà anh đã tránh chạm đến.

– Em không muốn chết vì tập đoàn này.

Khả Vy nói.

– Cũng không muốn sống cả đời với việc biết mình đã bỏ đi để hệ thống tiếp tục.

Anh nhìn cô.

– Khả Vy.

Đó không phải một lời ngăn cản. Chỉ là anh gọi tên cô, rất khẽ.

– Tôi biết.

Cô đáp.

– Tôi biết ở lại nghĩa là gì.

Im lặng.

Rồi cô nói, từng chữ rõ ràng:

– Tôi chọn phá nó.

Quân Phong đứng yên. Một nhịp. Hai nhịp. Anh không tỏ ra ngạc nhiên. Có lẽ vì anh đã biết. Có lẽ vì anh hiểu cô đủ để biết dữ liệu này chỉ có một kết luận.

– Được.

Anh nói.

Không “đừng.” Không “nghĩ lại.” Chỉ một từ nhận lệnh, nhưng lần này không phải lệnh của Đình Viễn.

– Vậy chúng ta cần gì?

Khả Vy hỏi.

Quân Phong trả lời như bước vào một mô hình tác chiến đã mở sẵn trong đầu.

– Chứng cứ vật lý: em có ổ cứng backup của Khang, USB thư Đức, bản ghi analog B2. Chứng cứ vận hành: tôi có cấu trúc dòng tiền, quy trình xử lý mã SP, cơ chế phân quyền T47. Chứng cứ con người: Phúc. Và nếu được – Tuấn.

– “Nếu được” nghĩa là chưa tính.

– Đúng.

– Còn Trung?

Lần đầu tiên sáng nay, ánh mắt Quân Phong thay đổi rõ một nấc.

– Em tin Trung?

– Tôi không biết.

Cô lặp lại câu của anh lúc nãy.

– Nhưng tôi biết một chuyện.

– Gì.

– Anh ấy biết quá nhiều để chỉ là người ngồi nhìn.

Quân Phong nghe, rồi gật rất nhẹ.

– Tôi cũng nghĩ vậy.

Khả Vy đẩy người khỏi mép bàn.

– Tôi sẽ hỏi anh ấy.

– Một mình?

– Phải.

– Nguy hiểm.

– Không hơn những gì chúng ta đã làm.

Quân Phong im lặng. Rồi anh gật đầu.

– Nếu có gì sai, nhắn một chữ.

– Chữ gì?

Anh nhìn cô.

– “Không.”

Cô hiểu ngay. Không cần mã phức tạp. Không cần câu đầy đủ. Một chữ là đủ cho anh biết cô cần anh xuất hiện.

– Được.

Cô quay ra cửa. Bàn tay vừa chạm nắm cửa thì giọng anh gọi lại.

– Khả Vy.

Cô quay đầu.

Anh đứng nguyên chỗ cũ, nhưng ánh mắt không còn là ánh mắt của người vừa bàn chiến lược.

– Nếu em đổi ý, tôi vẫn đưa em đi.

Khả Vy nhìn anh vài giây.

– Nếu tôi đổi ý, tôi sẽ tự nói.

Rồi cô mở cửa bước ra.

Tầng 22 lúc tám giờ mười đã sáng gần hết. Tiếng bàn phím. Tiếng máy in. Tiếng ai đó chào buổi sáng ở đầu hành lang. Minh Khang chết chưa đến bốn mươi tám tiếng, nhưng công ty vẫn chạy. Dòng người, dòng điện, dòng dữ liệu. Một cỗ máy lớn không dừng vì một thi thể.

Trung vẫn ngồi chỗ cũ.

Khả Vy đi thẳng đến bàn anh.

– Anh rảnh năm phút không?

Trung ngẩng lên.

– Không.

Anh đáp.

Rồi tắt màn hình.

– Nhưng tôi có thể dành mười.

Khả Vy nhìn anh một giây. Kiểu hài khô hiếm hoi này ở Trung luôn đến không báo trước. Cô không cười.

– Ra ngoài.

– Ở đâu?

– Quán cà phê dưới tầng trệt phía sau. Không camera góc chết, nhưng ít người công ty.

Trung đứng dậy. Cầm điện thoại. Không hỏi vì sao. Chỉ nhìn cô một cái, đủ để cho thấy anh hiểu đây không phải một cuộc nói chuyện về báo cáo quý.

Bảy phút sau, họ ngồi ở quán cà phê nhỏ phía sau tòa nhà. Không gian hẹp, tường xi măng sơn xám, điều hòa lạnh quá mức. Giờ này khách thưa, chủ yếu là người giao hàng và vài nhân viên văn phòng chưa đến giờ đăng ký. Máy xay cà phê ồn mỗi ba phút một lần. Cửa kính nhìn ra con hẻm bên cạnh bãi xe.

Khả Vy ngồi đối diện Trung. Cốc americano của cô chưa động tới. Trung gọi trà nóng. Anh luôn gọi trà ở những nơi bán cà phê. Một chi tiết nhỏ, nhưng ổn định đến mức thành thói quen.

Cô đi thẳng vào việc.

– Anh biết tầng 47 bao lâu rồi?

Trung nhìn cô, không hề bất ngờ.

– Tám năm.

– Anh biết từ đầu tôi vào đây để làm gì?

– Khoảng tuần hai.

– Anh biết cha tôi không tự tử?

– Không chắc vào lúc đó. Chỉ nghi.

– Anh biết Phúc còn sống?

– Có.

Khả Vy gật đầu rất chậm. Từng câu trả lời rơi vào đúng chỗ cô đoán, nhưng việc nghe xác nhận trực tiếp vẫn tạo ra một loại lạnh khác.

– Anh chưa từng nói.

Trung cầm cốc trà, nhưng chưa uống.

– Em cũng chưa từng hỏi đúng câu.

Cô nhìn anh. Câu đó không vô lý. Nhưng cũng không đủ.

– Tôi hỏi bây giờ.

– Ừ.

Một âm đơn, không phòng thủ.

– Tại sao anh luôn đứng ngoài?

Tiếng máy xay cà phê lại rít lên phía quầy. Trung chờ nó dừng hẳn rồi mới nói.

– Vì tôi thấy quá nhiều người nghĩ mình có thể sửa hệ thống từ bên trong.

Anh nhìn lớp hơi mỏng bốc lên từ cốc trà.

– Và tôi thấy họ biến mất.

Khả Vy không chớp mắt.

– Phúc.

– Phúc.

– Khang.

– Khang.

– Cha tôi.

Lần này Trung dừng lâu hơn một nhịp.

– Cả cha em, nếu tính rộng.

Khả Vy tựa lưng vào ghế. Không phải vì bất ngờ. Vì cô cần một khoảng cách vật lý nhỏ để nghe nốt.

– Anh nhìn mọi thứ xảy ra tám năm rồi không làm gì.

Trung ngẩng lên. Ánh mắt anh không tránh.

– Đúng.

– Vì sợ?

– Một phần.

– Phần còn lại?

– Vì chờ.

Khả Vy nhíu mày.

– Chờ cái gì.

– Chờ một người không còn gì để mất nhưng vẫn còn đủ tỉnh để không đâm vào tường trước khi kéo được tường xuống.

Khả Vy không nói.

Trung tiếp:

– Phúc quá sớm. Khang quá tin mình kiểm soát được nhiều phe. Quân Phong thì ở quá sâu trong hệ thống để ra tay công khai. Còn em.

Anh dừng.

– Em vừa đủ ở trong, vừa đủ ở ngoài.

Cô nhìn anh.

– Anh đặt cược vào tôi.

– Không.

Trung lắc đầu nhẹ.

– Tôi quan sát em. Đó là hai việc khác nhau.

Khả Vy nghe và hiểu. Đặt cược là muốn kết quả. Quan sát là chờ xem dữ liệu tự chứng minh điều gì. Kiểu suy nghĩ của một người làm phân tích, nhưng được dùng trên con người nhiều năm đến mức lạnh.

– Nếu tôi thất bại?

– Thì tôi tiếp tục ngồi nhìn.

Câu trả lời đến nhanh, không màu mè. Một cách thành thật tàn nhẫn.

– Anh không thấy có vấn đề gì với chuyện đó?

– Có.

Trung nói.

– Nhưng thấy có vấn đề và hành động là hai việc khác nhau.

Khả Vy nhìn anh rất lâu. Rồi hỏi câu quan trọng nhất:

– Còn bây giờ?

Trung đặt cốc trà xuống. Lần đầu tiên từ lúc vào quán, anh ngồi thẳng hơn một chút. Không nhiều, chỉ đủ để cho thấy đây là phần anh đã nghĩ trước.

– Bây giờ tôi có thể làm chứng.

Không gian giữa họ yên đi. Câu đó không lớn. Nhưng khối lượng của nó đủ làm thay đổi toàn bộ bàn cờ.

– Làm chứng cái gì.

– Tôi đã thấy hồ sơ bị sửa. Thấy người biến mất khỏi hệ thống. Thấy lệnh từ T49 đi qua những tầng không ai được phép biết. Thấy camera đổi góc trước khi có tai nạn. Thấy báo cáo thật bị thay bằng báo cáo sạch.

Anh nhìn thẳng cô.

– Tôi không có tất cả bằng chứng vật lý. Nhưng tôi có tám năm quan sát, mốc thời gian, pattern, và ký ức đủ nhất quán để không tự mâu thuẫn khi ra trước điều tra viên.

Khả Vy ngồi yên. Trong đầu cô, các cột dữ liệu tự sắp hàng lại.

Chứng cứ.

Thông tin nội bộ.

Nhân chứng.

Một hệ thống muốn tồn tại cần người im lặng. Chỉ cần một người nói đúng chỗ, cấu trúc chịu lực của nó sẽ thay đổi.

– Tại sao bây giờ?

Cô hỏi.

– Vì Minh Khang chết.

Trung trả lời ngay.

– Và vì Tuấn.

Tên đó làm ánh mắt Khả Vy khựng lại nửa giây.

– Anh biết chuyện Tuấn?

– Tôi không biết chi tiết như em. Nhưng tôi đủ biết cậu ta là phiên bản tiếp theo của một thứ cũ.

Trung nhìn ra cửa kính, nơi bóng vài người đi qua lướt trên mặt kính rồi mất.

– Một hệ thống không chỉ giết người. Nó tái sản xuất cách giết người. Nếu lần này mình vẫn không làm gì, vài năm nữa sẽ có một cậu khác, trẻ hơn, sạch hơn, tin rằng mình làm điều cần thiết để giữ ai đó sống.

Khả Vy nghe câu đó, và nhận ra lý do khiến cô đã chọn ngay cả trước khi gặp Quân Phong sáng nay không nằm ở cha cô. Cũng không nằm ở Minh Khang. Nó nằm ở việc vòng lặp này sẽ tiếp tục tự viết lại chính nó, nếu không có ai đập vào trung tâm.

– Quân Phong biết anh có thể làm chứng không?

– Không.

– Anh tin anh ấy?

Trung hơi nhếch môi, một chuyển động nhỏ gần như không tính là cười.

– Tôi tin anh ta đang mệt mỏi đến mức nguy hiểm.

– Không phải câu tôi hỏi.

– Tôi biết.

Anh nhấc cốc trà lên, uống một ngụm rất nhỏ.

– Tôi không cần tin hoàn toàn. Tôi chỉ cần biết lần này lợi ích của anh ta trùng với sự thật.

Khả Vy gật đầu. Đó cũng là cách cô đã đi cùng Quân Phong suốt nhiều tuần qua. Không phải tin mù quáng. Là đối chiếu động cơ, đối chiếu rủi ro, đối chiếu hành vi.

– Nếu chúng ta làm chuyện này.

Cô nói.

– Không phải đại hội. Không phải HĐQT. Mà là cơ quan điều tra.

– Ừ.

– Anh biết mình sẽ mất việc, có thể bị truy, có thể bị thủ tiêu.

– Biết.

– Anh vẫn làm?

Trung đặt cốc xuống lần nữa.

– Tôi ngồi nhìn tám năm rồi.

Anh nói.

– Nếu còn ngồi nhìn tiếp, sau này tôi sẽ không còn cách nào giải thích với chính mình là tôi khác họ.

Khả Vy cúi mắt xuống cốc americano lạnh dần trước mặt. Mặt cà phê đen phản chiếu mờ khuôn mặt cô. Không còn là cô gái chỉ đi tìm người giết cha. Không còn là nhân viên dữ liệu cố gắng giữ mình ở ngoài mọi thứ. Từ lâu rồi, nhưng có lẽ đến bây giờ cô mới thật sự chấp nhận điều đó.

Cô ngẩng lên.

– Đủ rồi.

Trung nhìn cô.

– Gì đủ?

– Ba người.

Cô nói.

– Tôi có chứng cứ. Quân Phong có kiến thức bên trong. Anh có lời khai.

Dừng một nhịp.

– Không cần đợi đại hội nữa.

Trung không phản ứng ngay. Rồi anh gật đầu, rất khẽ.

– Tôi cũng nghĩ vậy.

Khả Vy lấy điện thoại ra. Mở khung chat với Quân Phong. Ngón tay dừng trên màn hình một giây, rồi gõ.

Đủ rồi. Không cần đại hội. Cần cơ quan điều tra.

Cô bấm gửi.

Ba giây sau, điện thoại rung.

Tối nay. Gặp Phúc. Tôi sắp xếp luật sư.

Khả Vy nhìn dòng chữ đó. Không hỏi anh lấy luật sư ở đâu. Không hỏi anh định dùng kênh nào. Có những phần của một kế hoạch chỉ cần biết tồn tại.

Cô tắt màn hình.

Ngoài cửa kính, nắng bắt đầu rơi xuống đầu con hẻm phía sau tòa nhà. Không mạnh. Chỉ là một dải sáng mỏng trườn qua nền xi măng ướt nước lau sàn. Thành phố vẫn tiếp tục buổi sáng của nó. Aeternum vẫn sừng sững phía trước như chưa từng lung lay.

Nhưng lần đầu tiên sau mười chín tuần, Khả Vy nhìn tòa nhà đó mà không nghĩ đến đại hội, không nghĩ đến HĐQT, không nghĩ đến cuộc chiến cổ phần.

Cô nghĩ đến biên bản lấy lời khai.

Nghĩ đến điều tra viên.

Nghĩ đến một căn phòng không thuộc về tầng 47, nơi ngôn ngữ của tập đoàn không còn là ngôn ngữ duy nhất được phép tồn tại.

Trung đứng dậy trước.

– Tôi về trước năm phút.

– Được.

– Nếu có chuyện gì, đừng nhắn mail công ty.

– Tôi biết.

Anh gật đầu. Trả tiền trà rồi đi ra cửa sau, không quay lại.

Khả Vy ngồi thêm đúng một phút. Một phút để hoàn tất một phép tính mà thật ra đã xong từ lúc cô nói “tôi chọn phá nó.”

Cha cô không trở lại.

Minh Khang không sống lại.

Quân Phong không thể trở thành một người khác chỉ vì cô muốn.

Nhưng hệ thống này có thể bị kéo ra ánh sáng.

Và một khi bị kéo ra, nó sẽ không còn quyền tự viết báo cáo tử vong cho chính nạn nhân của mình nữa.

Khả Vy đứng dậy, cầm túi, bước ra ngoài nắng muộn của đầu giờ sáng.

Điện thoại trong tay cô lại rung.

Tin nhắn mới từ số không tên.

Tối nay 20:30. Bãi xe cũ quận 7. Phúc sẽ đến. Đi một mình.

Cô đọc xong. Chưa kịp khóa màn hình, một tin nữa đến.

Lần này từ Quân Phong.

Không đi một mình. Chỉ để họ nghĩ như vậy.

Khả Vy đứng dưới mái hiên quán cà phê, nhìn hai dòng tin nhắn nằm cách nhau chưa đến mười giây. Một từ người trốn ba năm. Một từ người sống mười ba năm trong bóng tối. Cả hai đều đang học cách tồn tại ngoài luật của tầng 47.

Cô tắt màn hình. Bước về phía tòa nhà.

Tối nay, họ sẽ bắt đầu bằng một cuộc gặp.

Sau đó là đơn tố cáo.

Sau đó, hoặc Aeternum sụp.

Hoặc tất cả bọn họ.

Ch.81/110
4.066 từ