KPI Tình Yêu
Chương 81: Cuộc Cãi Nhau Lớn Nhất
Chương 81

Cuộc Cãi Nhau Lớn Nhất

Thứ Hai, tuần 45. 4 giờ chiều. Phòng họp Apollo, tầng 19.

– Gấp ba. Revenue gấp ba trong 6 tháng.

An Hạ, đứng. Bảng trắng. Bút xanh. Viết con số: x3.

Kiểu, kiểu khi cô ấy viết lên bảng trắng = đã tính xong. Không phải đề xuất. Là kế hoạch. An Hạ không đề xuất, An Hạ trình bày kết luận rồi đợi người khác bắt kịp.

Phòng: 2 người. Cô và tôi. Cửa đóng. Kiểu, kiểu phòng họp Apollo lúc 4 giờ chiều thứ Hai = vắng. Vì, ai cũng sợ họp chiều thứ Hai. Trừ, 2 VP thích cãi nhau.

– VietCorp liên hệ sáng nay., Cô mở laptop. Slide 1: logo VietCorp, tập đoàn bán lẻ top 3 Việt Nam. Doanh thu 2025: 12.000 tỷ. 3.700 cửa hàng., Họ muốn tích hợp AI chatbot vào hệ thống chăm sóc khách hàng. 3.700 điểm bán. Hợp đồng 3 năm.

3.700 điểm bán. 3 năm. Kiểu con số mà, kiểu nếu là game thì đây là boss cuối rơi đồ huyền thoại.

– Giá trị hợp đồng?

– 18 tỷ. Năm đầu 6, năm hai 6, năm ba 6. Trả theo quý.

18 tỷ. HyperMind hiện tại: 7 tỷ doanh thu/năm. Thêm 6 tỷ = gần gấp đôi. Kiểu, kiểu Tiger Global nhìn thấy con số này sẽ khóc vì vui.

– Đẹp.

– Đẹp., Cô gật., Nhưng –

"Nhưng." Từ đó. Kiểu, kiểu khi An Hạ nói "nhưng" = phần khó bắt đầu.

–, họ có 1 yêu cầu.

Slide tiếp. Tôi đọc. Đọc lại. Đọc, lần 3.

Và, hết đẹp.


Yêu cầu kỹ thuật đặc biệt, Điều khoản 4.7:

"Bên B đồng ý cung cấp cho Bên A toàn quyền truy cập dữ liệu hội thoại khách hàng, bao gồm nhưng không giới hạn: lịch sử mua hàng, thông tin cá nhân, hành vi duyệt web, để phục vụ mô hình AI phân tích hành vi người tiêu dùng."

Toàn quyền truy cập. Dữ liệu hội thoại. Thông tin cá nhân. Hành vi duyệt web.

Kiểu, kiểu đọc xong mà muốn đóng laptop. Vì, vì đây không phải chatbot. Đây là, máy hút dữ liệu.

– Không.

1 từ. Nhanh. Kiểu, kiểu phản xạ. Kiểu tay chạm bếp nóng, rụt lại trước khi não kịp nghĩ.

An Hạ, nhìn. Mắt, kiểu mắt "tôi biết anh sẽ nói thế."

– Anh chưa đọc hết.

– Tôi đọc đủ. Điều khoản 4.7, vi phạm mọi nguyên tắc AI ethics mà HyperMind đã cam kết. Public. Trên website. Trong pitch deck. Trong bài keynote của chính tôi.

– Tôi biết. Nên, tôi đề xuất sửa điều khoản.

Slide tiếp. Phiên bản sửa. Cô, bôi vàng những chỗ thay đổi. Kiểu, kiểu An Hạ đã chuẩn bị cả phương án B trước khi tôi kịp phản đối phương án A.

Đọc. Sửa: "toàn quyền" → "quyền truy cập hạn chế, theo danh mục được HyperMind duyệt." "Thông tin cá nhân" → "dữ liệu ẩn danh hóa." "Hành vi duyệt web" → xóa.

Hơn, bản gốc. Nhưng –

– Vẫn không., Nói. Bình., "Dữ liệu hội thoại khách hàng" vẫn ở đó. Chatbot của mình ghi lại toàn bộ cuộc trò chuyện, và VietCorp sở hữu dữ liệu đó. Kiểu, kiểu khách hàng hỏi chatbot "mua thuốc hạ sốt cho con", VietCorp biết con họ bị sốt. Rồi, quảng cáo thuốc. Quảng cáo sữa. Quảng cáo bảo hiểm.

– Đó là cách mọi tập đoàn bán lẻ hoạt động. Shopee, Lazada, Tiki, tất cả đều dùng dữ liệu hội thoại. Anh đang sống trong thế giới nào?

Câu đó, đau. Không phải vì sai. Vì, đúng. Đúng mà vẫn đau.

– Thế giới mà mình đã hứa trước 800 người ở AI Summit Hà Nội., Nói. Nhẹ. Nhưng, mỗi từ = 1 viên gạch., "Ethical AI không phải slogan. Là lựa chọn hàng ngày." Trích dẫn, của chính tôi. 3 tuần trước.

An Hạ, đóng laptop. Chậm. Kiểu đóng mà, kiểu "tôi đang kiên nhẫn lắm."

– Anh muốn giữ nguyên tắc. Tốt. Đẹp. Nhưng, nguyên tắc không trả lương cho 83 người. Nguyên tắc không giữ Tiger Global. Nguyên tắc không –

– Mình từng từ chối MediaMax. 800 ngàn đô. Vì facial tracking.

– Và lúc đó công ty suýt chết., Cô nói. Nhanh. Sắc. Kiểu, kiểu An Hạ khi bắt đầu mất kiên nhẫn: từ từng chữ một → cả cụm., Anh từ chối 800K, rồi scandal nổ, rồi 3 tháng chạy vạy gọi vốn, rồi Demo Day, rồi Tiger Global cứu. Anh có muốn lặp lại vòng đó không?

Không. Không muốn. Vì, vì vòng đó gần giết cả hai.

Nhưng –

– Lặp lại vòng đó còn hơn, bán linh hồn.

Nói rồi. Và, biết. Biết câu đó quá nặng. "Bán linh hồn." Kiểu, kiểu đang nói An Hạ muốn bán linh hồn công ty. Không phải ý đó. Nhưng, khi cãi nhau, miệng nhanh hơn não.

An Hạ, dừng. Mắt, thay đổi. Từ "đang cãi" sang, gì đó. Kiểu, kiểu bị đấm. Không phải tay, từ. Bị đấm bằng từ.

"Bán linh hồn." Cô nghe = "em muốn bán linh hồn." Và, với An Hạ, với cô gái từng bị co-founder cướp hết rồi đuổi ra, "bán" = phản bội. = NexaVN. = Quang.

Sai. Tôi sai. Nhưng, ego. Ego không cho phép sửa ngay. Kiểu, kiểu code chạy lỗi mà dev nhấn deploy rồi, rollback cần thời gian.

– Anh nói tôi bán linh hồn.

Giọng, thấp. An Hạ giọng thấp = nguy hiểm hơn la. Kiểu, kiểu nước lặng sâu.

– Không phải ý –

– Ý nào? Ý nào khác?, Đứng. Ghế lùi., Tôi tìm deal 18 tỷ. Tôi sửa điều khoản 3 lần. Tôi chuẩn bị 12 slide. Tôi, tôi cố làm cho cả hai phía đều được. Và anh gọi đó là "bán linh hồn"?

Đúng. Cô cố. Cô sửa điều khoản. Cô không mang bản gốc đến, mang bản đã sửa. Kiểu, kiểu An Hạ luôn xử lý trước khi trình bày. Kiểu, kiểu cô đã nghĩ đến ethics. Đã sửa. Đã thử.

Và tôi, phủ nhận hết. Bằng 2 từ.

– An Hạ –

– Anh lúc nào cũng thế., Nói. Nhanh hơn., Đứng trên đỉnh nguyên tắc rồi nhìn xuống mọi người. "Mình là người có ethics." "Mình không thỏa hiệp." Nghe hay. Nhưng, anh biết ai trả giá cho cái "không thỏa hiệp" đó không? Team tôi. 83 người. Revenue target mà Long đặt. Investor expectation mà anh hứa.

Câu nào cũng đúng. Và, đau hơn vì đúng.

– Em, em đang nói tôi ích kỷ?

– Tôi đang nói anh chọn idealism over everything., Chậm. Từng từ., Giống, giống hệt lúc xưa. Giống hệt cách anh chọn công việc thay vì Gia Hân. Giống hệt cách anh từ chối DeepMind rồi không nói ai lý do. Giống, anh luôn chọn thứ "đúng" theo tiêu chuẩn của anh, rồi bỏ mặc người xung quanh gánh hậu quả.

Gia Hân.

Cô, nhắc Gia Hân. Và, đúng. Đúng đến mức, kiểu bị mở source code ra trước mặt. Kiểu, kiểu ai đó chạy debug vào đúng bug mà mình dấu 5 năm.

"Chọn thứ đúng rồi bỏ mặc người xung quanh." Ba, cũng nói thế. Kiểu khác. "Con giỏi nhưng con lạnh." Mẹ, không nói. Nhìn. Và, đó đau hơn.

Im. 3 giây. Phòng Apollo, kiếng trong, ai đi ngang cũng thấy. Nhưng, 4 giờ chiều, hành lang vắng. May.

– Em biết tôi cãi vì gì., Nói. Cố, bình., Tôi cãi vì, vì nếu mình thỏa hiệp lần này, lần sau dễ hơn. Rồi lần sau nữa. Rồi, 1 năm sau, HyperMind giống y hệt những công ty mình ghét.

– Và anh biết tôi cãi vì gì?, Cô nói. Nhanh., Vì, vì nếu không có revenue, không có HyperMind để mà giữ ethics. Chết rồi thì nguyên tắc để làm gì?

"Chết rồi thì nguyên tắc để làm gì."

Câu đó, kiểu câu mà, kiểu không trả lời được. Vì, cả hai đều đúng. Cô đúng: công ty cần sống. Tôi đúng: sống mà mất bản sắc thì cũng chết. Kiểu paradox mà, kiểu không có lời giải. Chỉ có, thỏa hiệp. Mà, cả hai đều ghét từ đó.

– Vậy, em muốn gì? Ký deal nguyên bản? Cho VietCorp hút hết dữ liệu khách hàng?

– Anh lại đang strawman. Tôi nói sửa điều khoản, anh nghe thành "ký nguyên bản." Tôi nói cân bằng, anh nghe thành "đầu hàng."

Đúng. Strawman. Kiểu, kiểu debate 101: bóp méo luận điểm đối phương rồi phản bác bản bóp méo. Biết. Mà vẫn làm. Vì, vì ego.

– Em, em giống hệt lúc xưa., Nói. Chậm. Và, biết. Biết nên dừng. Nhưng, miệng., Chạy theo con số. Quên ý nghĩa. Revenue tăng 340%, nhưng, để làm gì? Để VietCorp dùng AI của mình spy khách hàng?

"Giống hệt lúc xưa." = NexaVN. = thời cô chạy growth mù quáng rồi bị phản bội.

Câu đó, vũ khí. Vũ khí mà, kiểu chỉ dùng được vì tôi biết cô. Biết vết thương. Biết chỗ đau. Và, dùng.

Sai. Sai hơn cả "bán linh hồn." Vì, cái này, cố tình.

An Hạ, mắt. Đỏ. 0.5 giây. Rồi, không đỏ nữa. Kiểu, kiểu cô ấy nuốt nước mắt bằng ý chí. Kiểu, 27 tuổi, 5 năm startup, 1 lần bị phản bội, học được cách khóc mà không để ai thấy.

Và, tôi. Là người làm cô phải dùng kỹ năng đó.

– Được., Cô nói. Gọn., Tôi đi.

Lấy laptop. Đóng. Bỏ vào túi. Xoay. Bước.

– An Hạ –

– Đừng., Không quay., Bây giờ thì đừng.

Cửa. Mở. Đóng. Kiếng rung nhẹ, kiểu cửa Apollo rung mỗi khi ai đó đóng hơi mạnh. Bình thường, không ai để ý. Hôm nay, nghe như, kiểu tiếng gì đó vỡ.

Không phải kiếng. Kiểu, kiểu thứ khác.


Phòng Apollo. 1 người. 4 giờ 23 phút.

Ngồi. Bảng trắng, vẫn sáng. x3. Chữ viết tay An Hạ. Bút xanh. Kiểu, kiểu bằng chứng của cuộc cãi nhau nằm trên bảng trắng.

Sai. Tôi biết. Biết từ phút thứ 3. "Bán linh hồn", sai. "Giống hệt lúc xưa", sai hơn. Kiểu, kiểu deploy 2 bug liên tiếp rồi ngồi nhìn production cháy.

Nhưng, không rút lại được. Code thì rollback. Lời nói, không.

Phone rung. Slack. Vy Vy.

"Anh chị cãi nhau hả? AH vừa đi ngang mặt lạnh hơn máy lạnh tầng 19. 🥶"

VV biết. VV luôn biết. Kiểu, kiểu hệ thống cảnh báo sớm của HyperMind = VV. Trước cả bảng theo dõi.

Không trả lời. Tắt phone.

Ngồi. Nhìn bảng trắng. 18 tỷ. 3.700 điểm bán. VietCorp. Con số, đẹp. Ethics, quan trọng. Cả hai, đúng.

Và, cả hai, đã nói thứ không nên nói. Vì, vì biết nhau quá rõ. Hồi cãi nhau trong phòng kính, tuần 10, cãi nhau vì chưa hiểu nhau. Đau kiểu, kiểu bề mặt. Hôm nay, cãi vì hiểu nhau. Đau kiểu, kiểu sâu. Kiểu biết chính xác chỗ nào mềm, rồi đấm vào đó.

Kiểu, kiểu người lạ cãi nhau = đụng tường. Người yêu cãi nhau = đụng gương. Nhìn vào, thấy chính mình. Xấu.

Đứng dậy. Xóa bảng trắng. x3, mất. Kiểu, kiểu xóa dấu vết. Nhưng, trong đầu, con số vẫn sáng.

18 tỷ. Và, mắt đỏ 0.5 giây.


9 giờ tối. The Marq, tầng 15.

Căn hộ, im. Kiểu im mà, kiểu khác hôm qua. Hôm qua, im 2 người. Im ấm. Cơm gà. Ban công. "Mẹ muốn gặp." Hôm nay, im 1 người. Im lạnh. Kiểu, kiểu căn hộ quay lại đúng bản chất: 60 mét vuông, 0 ảnh cá nhân, sofa xám, bếp sạch kiểu "ít dùng."

Nấu mì. Hảo Hảo tôm chua cay. Kiểu, kiểu bữa ăn của đàn ông sau cãi nhau: nhanh, rẻ, không cần nghĩ. Kiểu, kiểu Grab xếp hạng bữa ăn theo tâm trạng: hạnh phúc = Cơm Tấm Bụi Sài Gòn, buồn = Hảo Hảo, tức = không ăn.

Ăn. Nhạt. Không phải mì nhạt, kiểu, kiểu gì cũng nhạt khi đang nghĩ đến ánh mắt đỏ 0.5 giây.

Phone, trên bàn. Zalo. 0 tin nhắn từ An Hạ. Kiểu, kiểu 0 đau hơn 1. Vì 1 = cô đang nghĩ đến mình. 0 = cô đang, gì? Khóc? Ngủ? Gọi VV? Gọi, mẹ Cần Thơ?

Kiểu, kiểu trước khi yêu: 0 tin nhắn = bình thường. Sau khi yêu: 0 tin nhắn = thế giới đang sập.

Mở Notion. Nhật ký. Viết:

"Ngày 3/11. Cãi nhau. Không phải cãi kiểu công ty, cãi kiểu người yêu. Khác. Đau hơn. Vì, biết đau ở đâu. Và, đấm vào đó.

An Hạ đúng 60%. Tôi đúng 60%. Tổng 120%, thừa 20%, 20% đó = ego.

Tự nhắc: 'bán linh hồn' = sai. 'Giống hệt lúc xưa' = tệ hơn sai. Cần xin lỗi. Không phải vì thua, vì sai."

Đóng Notion. Mở, slide An Hạ. Cô gửi vào Slack trước cuộc họp. 12 slide. Đọc lại. Lần này, không đọc kiểu VP Product. Đọc kiểu, kiểu người yêu.

Slide 3: phân tích rủi ro ethics. Cô liệt kê. Tự liệt kê. Trước khi tôi nói. Kiểu, kiểu cô biết tôi sẽ phản đối, nên chuẩn bị luôn phương án sửa.

Slide 7: điều khoản sửa phiên bản 3, tức là 2 phiên bản trước đó cô tự bác. Tự sửa. 3 lần. Trước khi gặp tôi.

Slide 11: ghi chú nhỏ ở góc, "Kiểm tra lại với KM trước khi gửi VietCorp."

"Kiểm tra lại với KM." Kiểu, kiểu cô không bao giờ định ký mà không hỏi tôi. Cô, đến đây, để hỏi. Để thảo luận. Để, cùng quyết.

Và, tôi, nói "bán linh hồn" ở phút thứ 5.

Kiểu, kiểu cô mang bản vẽ đến, tôi xé trước khi nhìn.


11 giờ đêm. Nằm. Trần nhà.

Không ngủ. Vì, kiểu, kiểu não chạy vòng lặp. While (true) { replay("giống hệt lúc xưa"); guilt++; }. Không có break condition.

Kiểu, kiểu bác sĩ Minh Tâm nói: "Kha Minh à, khi anh sợ mất kiểm soát, anh tấn công. Không phải vì muốn thắng. Vì, sợ thua = sợ mất." Buổi 2. Tháng 9. Therapy cặp đôi, cô đề xuất, tôi đồng ý, 2 buổi rồi.

Đúng. Tôi tấn công. Vì, VietCorp deal = thỏa hiệp ethics = mất bản sắc = mất kiểm soát = sợ. Và, khi sợ, tôi đấm. Đấm người gần nhất. Người gần nhất = An Hạ.

Kiểu, kiểu ba. "Con giỏi nhưng con lạnh." Kiểu, kiểu gen di truyền. Kiểu, kiểu 30 năm mã nguồn.

Nhưng, khác. Vì, ba không nhận ra. Tôi, nhận ra. Nhận ra mà chưa sửa, kiểu biết bug mà chưa fix. Nhưng, biết > không biết.

Phone. 1 giờ 47 phút sáng. Không ngủ.

Mở Zalo. Nhìn chat An Hạ. Tin nhắn cuối: "Mẹ muốn gặp", hôm qua. Hôm qua, cười. Hôm nay, trống.

Gõ. Xóa. Gõ. Xóa. 3 lần. Kiểu, kiểu viết code sai syntax, compiler trả về error, viết lại.

"Xin lỗi", xóa. Nghe giả. Kiểu, kiểu xin lỗi qua Zalo = thiếu.

"Mình sai", xóa. Đúng nhưng chưa đủ.

"Mình nhớ em", xóa. Đúng nhưng, kiểu, kiểu trốn. Nhớ = cảm xúc. Chưa giải quyết vấn đề.

2 giờ 3 phút.

Zalo rung.

An Hạ: "Mình ghét cãi nhau với anh."

Thở. Ra. Kiểu, kiểu nín thở từ 4 giờ chiều đến giờ, 10 tiếng, rồi, thở. Vì, vì cô nhắn. Cô nhắn = cô đang thức. Cô đang thức = cô đang nghĩ đến mình. Cô đang nghĩ đến mình = chưa mất.

Gõ. Lần này, không xóa.

Kha Minh: "Tôi cũng. Nhưng tôi thà cãi nhau với em hơn đồng ý với người khác."

Gửi. Và, chờ. 30 giây. Dài hơn Demo Day. Dài hơn Tiger Global trả lời. Dài hơn, mọi thứ.

An Hạ: "Corny."

Kha Minh: "True though."

20 giây.

An Hạ: "...True."

3 dấu chấm trước "True." Kiểu, kiểu An Hạ cần 3 dấu chấm để thừa nhận. Vì, thừa nhận = mềm. Và An Hạ ghét mềm. Nhưng, 3 dấu chấm + "True" = "em đang mềm nhưng em cho phép mình mềm với anh."

Kiểu, kiểu 3 dấu chấm = 3 giây An Hạ tự cho phép. Tôi đọc được hết. Vì, vì biết cô. Biết mỗi dấu chấm là gì.

Và, biết: mai phải xin lỗi. Thật. Mặt đối mặt. Không phải vì thua. Vì, vì cô sửa 3 phiên bản trước khi gặp tôi. Vì, cô ghi "kiểm tra lại với KM" ở slide 11. Vì, cô đã nghĩ đến tôi trước khi tôi nghĩ đến cô.

Và, vì cô đúng. Không phải 100%. Nhưng, đủ. Đủ để tôi cần học 1 thứ mà code không dạy:

Thỏa hiệp không phải đầu hàng. Thỏa hiệp là, 2 người cùng đứng ở giữa. Thay vì, mỗi người đứng ở rìa mà hét sang.

Phone, sáng. An Hạ đang gõ.

An Hạ: "Mai nói chuyện."

Kha Minh: "Ở đâu?"

An Hạ: "Bún bò bà Năm."

Bún bò bà Năm. Hẻm Tôn Thất Đạm. Chỗ của chúng tôi. Kiểu, kiểu khi An Hạ chọn bún bò bà Năm = cô muốn nói thật. Vì, chỗ đó = an toàn. Chỗ đó = của 2 đứa. Từ tuần 2.

Kha Minh: "Được."

1 từ. Kiểu ba. "Được." "Tốt." Kiểu, kiểu đàn ông nhà họ Trần: 1 từ/lượt. Nhưng, mỗi từ = thật.

Tắt phone. Nằm. Trần nhà. Sông Sài Gòn, bên ngoài, đen, đèn tàu lấp lánh.

Mai. Bún bò bà Năm. Xin lỗi. Và, nghe. Nghe slide 3. Nghe slide 7. Nghe slide 11. Nghe, những gì cô đã cố làm trước khi tôi phá.

Kiểu, kiểu yêu = học. Học mỗi ngày. Và, hôm nay, bài học: đừng xé bản vẽ của người đã vẽ 3 lần vì mình.

Ch.81/90
2.972 từ