KPI Tình Yêu
Chương 55: An Hạ Chọn Tin Ai
Chương 55

An Hạ Chọn Tin Ai

Thứ Hai, tuần 26. 8 giờ sáng. Bàn làm việc, tầng 19.

1 tuần kể từ Kha Minh dọn bàn.

1 tuần. Bàn mới của anh ta cách bàn tôi 4 mét, open space, tầng 19, gần cửa sổ. Gần hơn lúc anh ta ở tầng 20. Nhưng xa hơn, kiểu xa không đo bằng mét.

Trước kia: pantry 2h sáng, bún bò bà Năm, mì Hải Nam thứ Hai thứ Năm. Bây giờ: anh ta đến 8h, code, đi 6h. Không pantry. Không mì. Không, không gì.

Không phải vì giận tôi. Vì, anh ta đang adjust. Từ Head xuống IC. Từ người quyết xuống người làm. Từ 279 xuống 0. Kiểu adjust mà, nếu là tôi, tôi sẽ cần 2 tuần không nhìn ai.

Slack channel #general, narrative mới:

> "KM negligent." "Để breach xảy ra." "6 năm mà không audit." "Chắc bận thứ khác nên quên."

"Bận thứ khác." Ám chỉ. Ám chỉ tôi. Ám chỉ "bận yêu nên quên bảo mật." Kiểu gossip mà, nếu tháng 2 channel #ship-KhaMinhxAnHa dễ thương thì tháng 6 channel #general toxic.

Và tôi, tôi ngồi đây. Biết sự thật: anh ta KHÔNG negligent theo nghĩa xấu. Anh ta build AI core, present Singapore, refuse $800K vì ethics. Security oversight là systemic, CEO cũng có trách nhiệm, IT cũng có, HR cũng có (không deactivate account khi employee exit). Nhưng, ai đó phải chịu. Và anh ta chọn.

Anh ta CHỌN. Kiểu chọn mà, Gia Hân nói: "Anh ấy LUÔN chọn công ty."

Nhưng lần này, lần này anh ta nhắn "vì cô." Lần này anh ta chọn công ty VÌ tôi. Vì nếu công ty chết, tôi mất.

Tin? Không tin? Kiểu lưỡng nan mà não tôi loop từ thứ Sáu tuần trước, lúc anh ta dọn bàn, lúc mắt anh ta nhìn tôi 2 giây, lúc nước mắt tôi chảy mà tôi giả vờ do gió.

· · ·

12 giờ trưa. Highland Coffee, tầng 2. Với Vy Vy.

2 ly: trà sữa oolong (Vy Vy), cà phê đen đá (tôi). Bàn quen, góc cửa sổ.

– Mày. – Vy Vy nhìn tôi. Mắt, kiểu mắt HR đọc người. – Mày ổn không?

– Ổn.

– Đừng xạo.

Đừng xạo. Vy Vy, người duy nhất ở HyperMind nói "đừng xạo" với tôi mà tôi không muốn đánh.

– Tao... đang xử lý.

– Xử lý gì? KM bị giảm chức? Hay KM bị giảm chức VÀ mày đang tự hỏi đó có phải lỗi mày?

Lỗi tôi? Không. Tại sao lỗi tôi?

...Vì nếu không có tôi, Kha Minh focus hơn. Không mất thời gian ở Highland 6 giờ giải thích scandal cho tôi. Không mất đêm nhắn "vì cô." Không mất 2 giây nhìn tôi cuối hành lang thay vì code.

Không. Đó không phải lỗi tôi. Security failure xảy ra tháng 10, trước khi có "chúng ta." Trước bún bò bà Năm. Trước pantry 2h sáng.

Nhưng, nhưng nếu không có tôi, anh ta có chọn nhận trách nhiệm không? Hay anh ta sẽ fight CEO? Sẽ expose? Sẽ bảo vệ MÌ̀NH thay vì bảo vệ "200 người và cô"?

– Tao không biết. – Tôi nói. – Tao tin anh ấy giỏi. Tin anh ấy không cố ý. Nhưng tao không biết tao có tin anh ấy đủ để...

– Để gì?

– Để stake everything on him.

Vy Vy im. Uống trà sữa. Đặt xuống.

– Mày biết tao ship hai đứa mày từ tháng 1 không?

– Biết. Cả công ty biết.

– Nhưng mày biết tại sao tao ship không? – Vy Vy nghiêng đầu. – Không phải vì hai đứa cute. Vì, hai đứa giống nhau. Cùng workaholic. Cùng trust issues. Cùng kiểu "nếu tao giỏi đủ thì không cần ai." Và cùng, cùng sai.

Sai. "Không cần ai" là sai. Tôi biết. Tôi đã biết từ parking lot B2. Từ "mình mệt vì phải mạnh hoài." Từ lúc anh ta ôm, và tôi khóc, và thế giới không sụp.

– Tao biết.

– Vậy thì, đừng chạy. – Vy Vy nắm tay tôi qua bàn. – Anh ấy vừa mất mọi thứ, title, team, KPI. Thứ duy nhất anh ấy còn, là mày. Nếu mày cũng rút—

Nếu tao cũng rút. Anh ta, senior architect không team, không title, bị cả công ty narrative "negligent" — mất nốt người duy nhất.

Kiểu mất. Kiểu, NexaVN. Tôi mất Quang, mất công ty, mất team. Và không ai ở lại.

Nếu tôi là người ở lại, cho Kha Minh, thì tôi đang làm thứ mà không ai làm cho tôi lúc NexaVN.

– Tao không chạy. – Tôi nói. – Nhưng tao cần thời gian.

Vy Vy gật. Uống hết trà sữa, nghe tiếng ống hút hút trống, kiểu "kết thúc hội thoại" của Vy Vy.

– Mày biết không, – cô ấy nói, đặt ly xuống, – tao ship hai đứa mày từ đầu. Tao biết mày sẽ khó. Biết anh ấy sẽ ngu. Nhưng, tao cũng biết hai đứa mày là kiểu "nếu vượt qua, sẽ rất bền." Kiểu couple mà, qua được bão rồi thì mưa bình thường kệ.

Kiểu couple. "Bền." — Vy Vy nói như hai đứa đã official. Chưa. Chúng tôi, chúng tôi là gì? Đồng nghiệp từng suýt hôn? Người yêu chưa công bố? Hai đứa nắm tay ở quán mì mà không ai dùng từ "yêu"?

Chưa biết. Nhưng, đang tìm.

· · ·

Thứ Tư, tuần 26. 6 giờ chiều. Bàn tôi.

Kha Minh đến mượn laptop — "check email PwC nhanh, máy anh đang build." 2 phút. Tôi đưa. Quay đi pha cà phê.

Quay lại, anh ta đóng laptop. Mặt, biến đổi. 0.5 giây. Từ "bình thường" sang thứ gì đó tôi chưa thấy. Không giận. Không buồn. Kiểu, kiểu biết thêm thứ mà không muốn biết.

Notes. File "Nếu phải đi." Tôi để mở. Và anh ta, anh ta thấy.

Anh ta đứng dậy. Trả laptop. Nói "cảm ơn" — giọng bình. Đi.

Không hỏi. Không nói. Chỉ, đi. Nhưng mắt. Mắt nói: "Tôi thấy. Và tôi hiểu." Kiểu hiểu mà, đau. Vì hiểu = biết cô đã chuẩn bị rời.

2 ngày. Anh ta giữ 2 ngày. Không nhắc. Đến thứ Năm, mì Hải Nam, mới nói.

Kiểu giữ mà, nếu là tôi, tôi sẽ hỏi ngay. Nhưng anh ta, anh ta cho tôi 2 ngày. Để tôi tự nói trước. Khi tôi không, anh ta mới.

· · ·

Thứ Năm, tuần 26. 7 giờ tối. Tiệm mì Hải Nam, hẻm Pasteur.

Thứ Năm. Mì. Ritual. Thứ Hai + thứ Năm 7h tối, bàn trong cùng. Từ tuần 5, 21 tuần liên tục. Trừ 2 tuần scandal, skip.

Hôm nay, trở lại. Kha Minh nhắn 5h chiều: "Mì?" Một chữ. Kiểu nhắn mà, nếu trước scandal, tôi sẽ reply "7h" trong 3 giây. Hôm nay, tôi reply sau 20 phút: "Ok."

4 bàn inox. Quạt công nghiệp. Mì khô xá xíu. Bàn trong cùng, 2 tô. Anh ta đã gọi cho tôi: mì khô trứng lòng đào. Anh ta gọi: mì khô thêm ớt.

Biết tôi ăn gì. Vẫn biết. Kiểu biết mà, không mất vì demotion.

Ngồi. Ăn. Im lặng, 5 phút. Tiếng quạt. Tiếng xào mì trong bếp. Tiếng xe máy ngoài hẻm.

Rồi, Kha Minh đặt đũa.

– An Hạ.

Giọng. Nghiêm. Kiểu nghiêm mà, tôi biết, sắp nói thứ gì đó quan trọng.

– Tôi thấy cái gì đó. Trên laptop cô. Thứ Hai.

Thứ Hai. Laptop. Tôi cho anh ta mượn check email PwC nhanh, 2 phút, laptop tôi gần hơn. Và, Notes. File "Nếu phải đi."

Resignation letter.

Anh ta thấy.

Tim tôi, nhảy. Kiểu nhảy mà không phải vì KPI.

– Cô viết resignation letter.

Không phải câu hỏi. Statement. Kiểu KM nói: data, fact, đặt trên bàn.

– Dự phòng thôi. – Tôi nói. Nhanh hơn bình thường. – Tuần đó scandal đang cháy. Tôi viết để—

– Dự phòng nghĩa là cô nghĩ chúng ta sẽ chìm.

"Chúng ta." Không phải "công ty." "Chúng ta." Anh ta dùng "chúng ta" — bao gồm mình, tôi, mọi thứ giữa.

Im lặng. 5 giây. Tô mì nguội dần.

– Tôi hiểu. – Anh ta nói. Giọng nhẹ hơn, kiểu nhẹ mà không phải resign, mà là chấp nhận. – Cô đã từng bị bỏ rơi. Cô không muốn lần nữa.

NexaVN. Quang. "Không cần em nữa." Và tôi, bước ra với thùng carton (giống Kiến Phong, giống Kha Minh bàn mới). Không ai báo trước. Không ai cho cơ hội chuẩn bị.

Resignation letter = chuẩn bị. Chuẩn bị để MÌNH đi, thay vì bị đuổi. Chuẩn bị để, nếu phải mất, mất theo cách mình chọn.

Nhưng, anh ta đọc khác. Anh ta đọc: "cô đã chuẩn bị rời tôi." Không phải rời công ty. Rời, tất cả.

– Kha Minh. – Tôi nhìn xuống tô mì. Trứng lòng đào, vỡ, chảy vàng trên mì. Đẹp. Kiểu đẹp mà bình thường tôi sẽ chụp ảnh. Hôm nay, không. – Tôi muốn tin anh. Nhưng, mỗi lần tôi tin ai... tôi mất hết.

Nói ra. Thật. Kiểu thật mà, 6 tháng trước tôi không nói với ai ngoài Vy Vy. Kiểu thật mà, chỉ nói được lúc tô mì đang nguội, đèn vàng, không ai nhìn.

– Tôi còn bao nhiêu lần nữa để mất?

Câu hỏi. Câu thật nhất tôi hỏi ai, kể cả mình.

Kha Minh im. 3 giây. Rồi, tay anh ta đặt trên bàn inox. Lật ngửa. Mở.

Mời. Kiểu mời mà, không kéo. Không nắm. Chỉ, đặt đó. Để tôi chọn.

Tôi nhìn tay anh ta. Ngón dài, kiểu ngón code, ngón gõ terminal, ngón từng nâng cằm tôi trên rooftop, ngón từng chạm 1 giây ở hẻm Lý Tự Trọng.

Chọn. Lâm An Hạ, luôn muốn chọn. Luôn muốn tự quyết. Không để ai quyết thay.

Và bây giờ, anh ta đặt tay mở trên bàn. Không kéo. Để tôi chọn.

Tôi đặt tay lên tay anh ta. Nhẹ. Ngón tay, lạnh (mì nóng nhưng tay lạnh, kiểu tay Lâm An Hạ khi sợ). Ngón anh ta, ấm. Khép lại quanh tay tôi. Nhẹ. Không siết.

Lần thứ 2 nắm tay. Lần đầu, Đồng Khởi, tôi chủ động, 5 giây. Lần này, anh ta mời, tôi chọn.

– Cô không cần tin tôi ngay. – Anh ta nói. Mắt, nhìn thẳng. Kiểu nhìn mà tôi biết = thật. Luôn biết. – Nhưng đừng chạy. Chưa. Cho tôi cơ hội chứng minh.

"Chứng minh." Bằng gì? Bằng lời? Lời, Quang cũng nói lời. "Tin anh, An Hạ." Lời rẻ.

Nhưng, nhưng Kha Minh không phải Quang. Kha Minh, người refuse $800K vì ethics. Người nhận demotion để protect 200 người. Người gọi lúc 5 giờ chiều bằng giọng run. Người, đặt tay mở trên bàn inox, để tôi chọn có nắm hay không.

Khác. Khác. Data khác. Pattern khác.

Và tôi, Lâm An Hạ, người tin data, phải tin data mình thấy.

– Tôi không chạy. – Tôi nói. Ngón tay siết nhẹ lại. – Nhưng Kha Minh, nếu anh giấu tôi lần nữa. Nếu anh chọn "công ty yêu cầu" thay vì nói thẳng lần nữa. Tôi sẽ đi. Và lần đó, không quay lại.

Ultimatum. Kiểu Lâm An Hạ. Rõ ràng. Ranh giới. Không vòng vo.

Anh ta gật. Chậm. Mắt, nghiêm.

– Không giấu. Không "CEO yêu cầu." – Anh ta nói. – Cô trước. Luôn.

"Cô trước. Luôn." Lần thứ 3 anh ta nói. Lần 1, pantry, sau lời nói dối. Lần 2, Highland, giữa bão. Lần 3, mì Hải Nam, sau demotion.

3 lần. Nếu lần thứ 4 anh ta break, tôi đi.

Nhưng hôm nay, hôm nay tôi chọn ở lại. Không phải vì tin hoàn toàn. Vì, vì muốn tin. Và muốn, đó đã là rất nhiều từ Lâm An Hạ.

Ăn mì. Nguội rồi, nhưng vẫn ngon. Kiểu ngon mà 4 bàn inox, quạt công nghiệp, tiếng xào bếp, không thay đổi. Dù scandal. Dù demotion. Dù resignation letter.

Mì Hải Nam hẻm Pasteur. Thứ Hai + thứ Năm. 7 giờ. Bàn trong cùng.

Vẫn ở đây. Cả hai.

Và đó, đó là đáp án.

Ch.55/55
2.036 từ