KPI Tình Yêu
Chương 82: Người Luôn Đứng Sau Em
Chương 82

Người Luôn Đứng Sau Em

Thứ Sáu, tuần 45. 6 giờ chiều. Bến xe Miền Tây.

– Một vé Cần Thơ. Chuyến gần nhất.

6 giờ 15. Phương Trang. Ghế giường nằm. 3 tiếng rưỡi. Kiểu, kiểu quyết định về quê trong 20 phút: tắt laptop, nhắn VV "em nghỉ mai", book vé trên app, Grab đến bến xe. Không mang gì ngoài ba lô và cái mệt.

Kiểu, kiểu chạy trốn. Không phải chạy trốn Kha Minh. Chạy trốn, chính mình. Chính mình lúc mắt đỏ 0.5 giây trong phòng Apollo. Chính mình lúc nuốt nước mắt bằng ý chí. Chính mình lúc, lúc nghe "giống hệt lúc xưa" mà không biết trả lời sao.

Vì, vì đúng. Một phần. 40% đúng. Và 40% đúng đau hơn 100% sai.

Xe chạy. Sài Gòn lùi dần qua cửa kính. Quận 1 → Quận 8 → Bình Chánh → đồng lúa. Kiểu, kiểu thành phố tan dần. Bitexco nhỏ lại. HyperMind nhỏ lại. Phòng Apollo nhỏ lại.

Nhưng, câu "bán linh hồn", không nhỏ lại.

Phone rung. Zalo. VV.

"Mày đi đâu??? KM hỏi tao AH có ở không. Tao nói 'nghỉ phép.' Mặt ổng kiểu, kiểu cá bị tát nước. 🐟"

VV. Kiểu, kiểu VV luôn biết mọi thứ trước khi nó xảy ra, nhưng khi nó xảy ra vẫn hỏi han kiểu hốt hoảng. Kiểu, kiểu coi phim biết trước kết mà vẫn la ở rạp.

"Về Cần Thơ. Cần mẹ."

"OK. Đi cẩn thận. Có gì gọi tao."

Và, 3 giây sau:

"P/S: Ổng sai. Nhưng mày cũng nên nghe ổng nói xong rồi hãy giận."

VV. Kiểu, kiểu bạn thân là người duy nhất có quyền nói cả hai sai mà không ai ghét.

Tắt phone. Nhắm mắt. Tiếng máy xe Phương Trang ù, đều, kiểu ru ngủ. Nhưng, không ngủ. Vì, trong đầu, vẫn replay. "Bán linh hồn." "Giống hệt lúc xưa." Và, mắt anh ta khi nói xong. Kiểu mắt mà, kiểu biết sai. Biết sai ngay khi nói. Nhưng, không rút lại được.

Kiểu, kiểu tôi cũng. "Chọn idealism over everything." "Giống hệt cách anh chọn công việc thay vì Gia Hân." Tôi, cũng đấm. Đấm vào chỗ mềm. Vì, vì biết chỗ đó ở đâu.

Kiểu, kiểu 2 người cùng giỏi đánh, và cùng giỏi đau.


9 giờ 40 tối. Cần Thơ.

Xe dừng. Bến xe Cần Thơ, mùi khói xe, mùi bắp nướng, mùi sông. Kiểu, kiểu Cần Thơ luôn có mùi sông. Sài Gòn cũng có sông, nhưng Sài Gòn không ngửi được. Cần Thơ, ngửi được. Kiểu, kiểu sông chảy vào mũi.

Grab về nhà. 15 phút. Con hẻm nhỏ đường Mậu Thân, kiểu hẻm Cần Thơ: vừa 1 xe máy, 2 bên nhà sát nhau, dây phơi đồ giăng ngang, mùi cơm chiều muộn. Nhà, 1 trệt 1 lầu. Cửa sắt xanh. Chậu mai trước nhà, ba trồng hồi tôi 10 tuổi.

Nhà. Kiểu nhà mà, kiểu mỗi lần về đều thấy nhỏ hơn. Hoặc, tôi lớn hơn. Kiểu, kiểu 27 tuổi đứng trước nhà thời 7 tuổi, mọi thứ thấp hơn ký ức.

Gõ cửa.

Mẹ, mở. Đồ bộ hoa, tóc kẹp gọn, mắt, 1 giây, scan từ đầu đến chân. Kiểu mẹ Việt Nam: không cần hỏi, nhìn là biết.

– Con.

– Mẹ.

– Sao về không nói trước?

– Con nhớ mẹ.

Nói. Và, thật. Nhưng, không phải toàn bộ sự thật. Sự thật toàn bộ = "con nhớ mẹ + con cãi nhau với người yêu + con muốn khóc mà không biết khóc ở đâu." Nhưng, 2 từ "nhớ mẹ" = đủ. Mẹ hiểu phần còn lại.

Vào. Nhà, mùi nhang. Ba. Bàn thờ góc phòng, ảnh ba cười, hoa vạn thọ, chén nước trong. 5 năm. Kiểu, kiểu 5 năm mà mỗi lần về vẫn nhìn cái ghế ba hay ngồi.

"Ba ơi, con có người yêu." Nói. Trong đầu. Không ra tiếng. Kiểu, kiểu những thứ quan trọng nhất thì nói với người không còn nghe.

Mẹ, bếp. Tiếng xoong chạm bếp. Kiểu, kiểu mẹ Việt Nam yêu = nấu. Buồn = nấu. Lo = nấu. Mọi cảm xúc đều quy về bếp.

– Mẹ nấu gì vậy?

– Bún riêu. Hồi trưa mẹ mua cua đồng ở chợ. Bây giờ nấu cho con.

Bún riêu. Kiểu, kiểu mẹ biết. Mẹ không cần tôi nói, mẹ nấu bún riêu. Bún riêu = thuốc. Bún riêu = "mẹ ở đây." Bún riêu = hồi bé mỗi lần khóc đều được 1 tô bún riêu.

Kiểu, kiểu hồi tháng 7 tôi nấu bún riêu lần đầu ở Sài Gòn. Gọi mẹ hỏi công thức. Post story "Nấu cho bằng mẹ." Và, Kha Minh xem trong 2 giây.

Bây giờ, ngồi bếp mẹ, mùi cua đồng, mùi cà chua, mùi rau muống, và, nhớ anh ta.

Kiểu, kiểu cãi nhau rồi vẫn nhớ. Ghét nhớ. Nhưng, nhớ.


10 giờ đêm. Bàn ăn. Bún riêu.

Tô, đầy. Cua đồng xay nhuyễn nổi trên mặt, vàng, xốp. Cà chua đỏ. Đậu hũ chiên. Rau muống. Mắm tôm. Kiểu, kiểu bún riêu mẹ nấu: không đẹp, không sắp xếp, nhưng, ngon. Ngon kiểu, kiểu không nhà hàng nào bắt chước được. Vì, vì thiếu 1 nguyên liệu: 27 năm nấu cho con.

Ăn. Im. Mẹ, đối diện. Nhìn. Kiểu nhìn mà, kiểu X-quang. Kiểu, kiểu bác sĩ Minh Tâm nhìn tôi 850K/buổi, mẹ nhìn miễn phí nhưng chính xác hơn.

– Con cãi nhau với ai mà mặt vậy?

Đó. 12 từ. Mẹ cần 12 từ. Bác sĩ Minh Tâm cần 3 buổi để tôi tự nói ra. Mẹ, 12 từ.

– Con, con có người yêu., Nói. Nhỏ. Kiểu, kiểu An Hạ VP Growth trình bày trước 30 người không run, nhưng nói "người yêu" với mẹ thì run.

Mẹ, đặt đũa. Chậm. Mắt, gì đó. Không ngạc nhiên. Kiểu, kiểu "tôi biết từ lâu, chờ con nói."

– Tên gì?

– Kha Minh. Trần Kha Minh.

– Làm gì?

– VP Product. Cùng công ty.

– Người đâu?

– Hà Nội. Ba là giáo sư Bách Khoa.

Mẹ, gật. Kiểu gật mà, kiểu đang xếp hình. "Hà Nội" = xa. "Giáo sư" = khác mình. "Cùng công ty" = phức tạp. Mẹ, xếp hình nhanh. Kiểu, kiểu tôi giỏi phân tích = gen mẹ. Mẹ phân tích bằng mắt, tôi phân tích bằng dữ liệu. Cùng kỹ năng, khác công cụ.

– Cãi nhau vì gì?

– Vì, vì công việc. Con tìm được hợp đồng lớn. Anh ấy phản đối vì, vì nguyên tắc. Con nói anh ấy cứng đầu. Anh ấy nói con, con "giống hệt lúc xưa."

"Giống hệt lúc xưa." Nói ra, đau lại. Kiểu, kiểu vết thương khô rồi mà cậy ra.

Mẹ, im. 5 giây. Rồi:

– "Lúc xưa" là sao?

– Là, lúc ở NexaVN. Lúc con bị Quang, mẹ biết mà.

– Ừ., Mẹ gật., Anh đó nói con giống lúc bị lừa?

– Không phải giống bị lừa. Giống, giống lúc con chạy theo con số mà quên hết. Kiểu, kiểu anh ấy nói con chỉ biết doanh thu mà quên ý nghĩa.

Im. Mẹ, nhìn tô bún riêu. Kiểu nhìn mà, kiểu đang nghĩ. Mẹ nghĩ = im. Giống ba. Giống, giống Kha Minh.

Kiểu, kiểu 3 người quan trọng nhất đời tôi đều im khi nghĩ. Và, tôi, nói khi nghĩ. Ngược. Bổ sung.

– Con à., Mẹ nói. Nhẹ. Giọng Cần Thơ, trầm, ấm, kiểu nước sông Hậu chảy chậm., Người tốt không phải người không bao giờ cãi nhau với mình. Mà là, người cãi xong vẫn ở lại.

Câu đó.

Câu đó, đơn giản. 20 từ. Mẹ không đọc sách tâm lý. Mẹ không biết bác sĩ Minh Tâm là ai. Mẹ biết, vì 30 năm sống với ba. Ba, cứng đầu. Thợ điện, cuối tuần bán kèo kéo ở chợ, không bao giờ nói "anh yêu em." Nhưng, mỗi sáng, pha cà phê cho mẹ trước khi đi làm. 25 năm. Đến khi, đến khi không pha được nữa.

Cãi xong vẫn ở lại.

Kha Minh, 2 giờ sáng, "Tôi cũng. Nhưng tôi thà cãi nhau với em hơn đồng ý với người khác."

Ở lại. Kiểu, kiểu ở lại.

– Mẹ., Nói. Nhỏ hơn., Anh ấy, anh ấy nói con "bán linh hồn."

– Anh ấy nói thiệt vậy?

– Dạ., Cúi. Tô bún riêu, mờ. Vì, mắt., Rồi anh ấy nói "giống hệt lúc xưa."

– Rồi con nói gì?

– Con nói, anh ấy chọn lý tưởng bỏ hết người xung quanh. Giống cách anh ấy bỏ bạn gái cũ.

Mẹ, nhìn. Mắt, kiểu "à, vậy cả hai cùng sai."

– Con à. Hai đứa cãi nhau kiểu gì mà, kiểu đào mồ nhau lên vậy?

"Đào mồ nhau lên." Kiểu, kiểu mẹ Cần Thơ nói: thẳng, hình ảnh, đau. Và, đúng. Đào mồ. Đúng từ đó.

– Vì, vì biết nhau quá rõ.

– Biết nhau rõ mà đánh chỗ đau, là yêu thiệt đó con.

"Yêu thiệt." Kiểu, kiểu nghe lạ. "Đánh chỗ đau = yêu thiệt." Nhưng, đúng. Vì, người lạ không biết chỗ đau. Chỉ người gần nhất, mới biết. Và, chọn đánh vào đó, sai. Nhưng, biết chỗ đó ở đâu, là vì gần.

– Nhưng, yêu thiệt thì phải biết dừng. Biết đau rồi thì, lần sau, đừng đánh chỗ đó nữa. Đó mới là, lớn.

Mẹ. 52 tuổi. Bán vải ở chợ Cần Thơ. Không có bằng đại học. Nhưng, nói 1 câu = 3 buổi therapy.

Kiểu, kiểu bác sĩ Minh Tâm tính 850K/buổi. Mẹ tính = 1 tô bún riêu. Hiệu quả hơn.


Thứ Bảy, tuần 46. 9 giờ sáng. Phòng cũ.

Phòng, nhỏ. 12 mét vuông. Giường đơn. Bàn học gỗ, vẫn dán sticker Hello Kitty từ lớp 5. Tường, ảnh bằng khen "học sinh giỏi" đến lớp 12. Kiểu, kiểu phòng của đứa con gái Cần Thơ lên Sài Gòn: đóng băng ở tuổi 18, không ai sửa, không ai xóa.

Nằm. Trần nhà, quạt trần. Quay. Chậm. Kiểu, kiểu Cần Thơ không cần vội. Sài Gòn = chạy. Cần Thơ = trôi.

Mở laptop. Kiểu, kiểu VP Growth không nghỉ được. Não = máy chạy. Slack, mở. 47 tin nhắn. Bỏ qua.

Email, 1 cái từ VietCorp. CC: kha.minh@hypermind.ai.

Kha Minh. Trong CC.

Mở.


"Kính gửi chị An Hạ,

Cảm ơn buổi trao đổi chiều qua với anh Kha Minh. Chúng tôi rất ấn tượng với đề xuất sửa đổi Điều khoản 4.7, đặc biệt là phương án 'data sandbox' cho phép HyperMind kiểm soát loại dữ liệu nào được phân tích, và cơ chế 'opt-in consent' yêu cầu khách hàng đồng ý trước khi dữ liệu được thu thập.

Phía VietCorp đồng ý với phiên bản sửa đổi này. Đề nghị HyperMind gửi hợp đồng chính thức để chúng tôi ký.

Trân trọng,

Nguyễn Thanh Bình, Phó Tổng Giám Đốc VietCorp"


Đọc. Đọc lại. Đọc, lần 3.

"Buổi trao đổi chiều qua với anh Kha Minh."

Chiều qua. Thứ Sáu. Lúc tôi, lúc tôi đang trên xe Phương Trang về Cần Thơ.

Anh ta, gọi VietCorp. Chiều thứ Sáu. Sau khi tôi đi. Sau khi, "bán linh hồn." Sau khi, "giống hệt lúc xưa." Sau tất cả –

Anh ta, sửa deal.

"Data sandbox." "Opt-in consent." Kiểu, kiểu giải pháp kỹ thuật mà, kiểu đúng. Đúng cả ethics lẫn revenue. VietCorp vẫn có AI chatbot. Khách hàng tự chọn chia sẻ dữ liệu. HyperMind kiểm soát. Không ai bị "hút dữ liệu."

Anh ta, tìm ra cách. Cách mà, kiểu cách mà tôi cố tìm 3 phiên bản mà chưa tìm đúng. Vì, vì tôi sửa từ phía business. Anh ta sửa từ phía kỹ thuật. Và, phía kỹ thuật, mới là nơi giải pháp nằm.

Kiểu, kiểu cả 2 cãi nhau 23 phút trong phòng Apollo, mà đáp án = cả 2 cùng sửa, mỗi người từ phía mình.

Và, anh ta làm. Im. Không nói. Không nhắn "tôi sửa rồi." Không nhắn "tôi thỏa hiệp vì em." Chỉ, làm. Rồi, CC tôi trong email.

CC. Không TO. CC. Kiểu, kiểu "đây là deal của em, tôi chỉ hỗ trợ kỹ thuật." Kiểu, kiểu Trần Kha Minh: hy sinh mà gọi bằng tên khác. "Hỗ trợ kỹ thuật" = "tôi sai, tôi sửa, tôi, cho em."

Mắt, ướt. Lần này, không phải 0.5 giây. Lâu hơn. Vì, vì ở Cần Thơ. Vì, phòng cũ. Vì, quạt trần quay chậm. Vì, không ai nhìn. Được phép.

Lấy phone. Gọi.

3 hồi chuông.

– An Hạ?

Giọng anh ta. Kiểu giọng mà, kiểu "tôi không ngủ đêm qua." Khàn nhẹ. 0.5 tone thấp hơn bình thường.

– Anh, anh sửa deal.

Im. 2 giây.

– Deal tốt cho công ty. Tôi chỉ thêm giải pháp kỹ thuật mà VietCorp chấp nhận được.

Đó. Kiểu đó. "Deal tốt cho công ty." Không phải "tôi làm vì em." Kiểu, kiểu anh ta code: commit message viết "fix bug", nhưng 80% commit = vì team, không phải vì bug.

– Anh làm vì mình., Nói. Nhỏ. Giọng, run. 1mm. Kiểu run mà, kiểu chỉ anh ta nghe thấy.

Im. 3 giây. Dài.

– Tôi làm vì đúng.

Dừng. 1 giây.

– Mà, có lẽ, em cũng là "đúng."

Câu đó. "Em cũng là đúng." Kiểu, kiểu Trần Kha Minh nói "tôi yêu em" bằng ngôn ngữ lập trình: if (right == true) { an_ha = right; }. Kiểu, kiểu anh ta gộp cô vào hệ giá trị. Không phải "tôi yêu em nên tôi làm." Mà, "em là phần của 'đúng', nên tôi làm."

Kiểu, kiểu đẹp hơn "tôi yêu em." Vì, vì tôi biết: với Kha Minh, "đúng" thiêng liêng hơn "yêu." Anh ta bỏ Google DeepMind vì "đúng." Bỏ $800K MediaMax vì "đúng." Nhận lỗi trước board vì "đúng."

Và, bây giờ, "em cũng là đúng."

Kiểu, kiểu lời tỏ tình đắt nhất Kha Minh có.

– Anh., Nói. Nhẹ., Mình sai. Hôm qua. "Giống cách anh chọn công việc thay vì Gia Hân", sai. Đánh chỗ đau. Cố tình.

– Tôi cũng sai. "Bán linh hồn." "Giống hệt lúc xưa.", sai cả hai. Kiểu, kiểu deploy 2 bug liên tiếp.

Cười. Nhỏ. Vì, vì anh ta dùng từ "deploy bug" để xin lỗi. Kiểu, kiểu chỉ Trần Kha Minh mới xin lỗi bằng thuật ngữ kỹ thuật mà vẫn chân thành.

– Mẹ nói, "Người cãi xong vẫn ở lại."

– Mẹ em nói?

– Dạ. Em, em kể mẹ về anh rồi.

Im. 3 giây. Kiểu im mà, kiểu "thật à?"

– Em kể gì?

– Kể, anh cứng đầu. Anh ghét hành. Anh từ chối $180K Google. Và, anh sửa deal 18 tỷ vì nguyên tắc.

Im. 2 giây.

– Em không kể tôi nói "bán linh hồn"?

– Kể. Mẹ nói, "hai đứa đào mồ nhau lên."

Tiếng cười. Nhỏ. Bên kia phone. Kiểu cười Kha Minh: hơi thở ra mạnh hơn bình thường, 1mm miệng nhếch. Kiểu, kiểu anh ta cười = sự kiện hiếm. Và, cười vì mẹ tôi = hiếm hơn.

– Mẹ em, nghe hay.

– Mẹ em nấu bún riêu ngon hơn nói hay. Để, lần sau, em nấu cho anh.

"Lần sau." "Nấu cho anh." Kiểu, kiểu câu mà, kiểu hứa. Hứa nhỏ. Nhưng, hứa.

Và, từ bếp, giọng mẹ:

– An Hạ ơi! Nói chuyện gì mà cười hoài vậy? Anh nào vậy? Khi nào dẫn về cho mẹ gặp?

3 câu. Liên tiếp. Kiểu mẹ Cần Thơ: không cần nghe rõ, nghe tiếng con cười = biết. Và, hỏi luôn. Không chờ. Không tế nhị.

Mặt, nóng. Đỏ. Kiểu đỏ mà, kiểu nếu VV thấy sẽ chụp rồi lưu vào thư mục "bằng chứng An Hạ có cảm xúc."

– MẸ!

– Mẹ hỏi thiệt mà!

Bên kia phone, Kha Minh. Im. Nhưng, tôi nghe. Nghe tiếng thở. Kiểu thở mà, kiểu đang cười mà không ra tiếng. Kiểu, kiểu Kha Minh cười với mẹ tôi = happy.

– Mẹ em muốn gặp tôi.

– Ừ., Nhỏ., Mẹ anh cũng muốn gặp em.

2 bà mẹ. 2 thành phố. Cùng 1 câu: "Khi nào dẫn về?" Kiểu, kiểu quy luật vũ trụ. Áp dụng cho mọi bà mẹ Việt Nam. Từ Hà Nội đến Cần Thơ.

– Anh., Nói. Nhẹ., Cảm ơn. Vì, vì sửa deal. Vì, không nói. Vì, CC thay vì TO.

– Em để ý cả CC?

– Em để ý hết., Nói. Thật., Em, em xin lỗi đi mà không nói. Sáng thứ Hai em về. Bún bò bà Năm, vẫn đúng hẹn.

– Được.

1 từ. Kiểu ba anh ta. Kiểu, kiểu đàn ông nhà họ Trần: "Được" = "Anh chờ. Anh luôn chờ."


5 giờ chiều. Bờ sông Cần Thơ.

Ngồi. Bến Ninh Kiều. Kiểu, kiểu du khách ngồi đây chụp ảnh. Tôi, ngồi đây nghĩ.

Sông Hậu, rộng. Nước nâu. Tàu chở cát. Bên kia, Cái Răng. Kiểu, kiểu sông Cần Thơ khác sông Sài Gòn. Sài Gòn, sông chảy giữa nhà cao tầng, đèn LED, kiểu sông bị giam. Cần Thơ, sông chảy giữa ruộng, kiểu sông tự do.

Anh ta, bây giờ, đang nhìn sông Sài Gòn. Từ ban công The Marq tầng 15. Kiểu, kiểu 2 người nhìn 2 con sông. Cùng nước. Cùng về biển. Khác, đường.

Nhưng, về cùng chỗ.

Phone, tin nhắn VV.

"KM vừa đăng ảnh sông Sài Gòn lên story. Caption: '...' Không có chữ. Chỉ 3 dấu chấm. Kiểu, kiểu đúng giọng KM. 🙄"

3 dấu chấm. Kiểu, kiểu anh ta cũng, đang nhìn sông. Đang, nghĩ đến tôi? Hoặc, đang, cũng ngồi 1 mình?

Kiểu, kiểu 2 con sông chảy song song. Sẽ gặp. Ở biển. Hoặc, ở bún bò bà Năm, sáng thứ Hai.

Mẹ, gọi từ xa. "An Hạ ơi! Về ăn cơm!"

Đứng. Nhìn sông lần cuối. Và, biết.

Anh ta, luôn đứng sau tôi. Khi tôi ngã, anh đỡ. Khi tôi giận, anh chờ. Khi tôi sai, anh sửa. Không phải vì yếu. Không phải vì thua. Vì, vì yêu. Kiểu yêu mà, kiểu không cần nói. Kiểu yêu mà, CC thay vì TO. Kiểu yêu mà, sửa deal lúc 5 giờ chiều thứ Sáu khi người yêu đang trên xe Phương Trang về Cần Thơ.

Và, tôi. Muốn là người đó. Cho anh. Không chỉ, người đứng trước. Mà, người đứng sau. Khi anh sợ, tôi ở đây. Khi anh sai, tôi sửa cùng. Khi anh im, tôi chờ.

Kiểu, kiểu "complementary" mà Long nói. Không phải, ai giỏi hơn. Mà, ai đứng đâu. Khi cần.

Sông Cần Thơ, chảy. Sông Sài Gòn, chảy. Cùng về biển. Cùng, về nhà.

"Nhà không có địa chỉ. Nhà có người."

Anh ta nói câu đó. Trong đầu. Hôm trước. Ở The Marq. Và, bây giờ, ở Cần Thơ, tôi hiểu.

Nhà = nơi mà, khi cãi nhau, vẫn muốn về.

Ch.82/90
3.141 từ