KPI Tình Yêu
Chương 78: HR Muốn Điều Tra
Chương 78

HR Muốn Điều Tra

Thứ Hai, tuần 43. 10 giờ sáng. Phòng họp Mercury, tầng 19.

– Điều tra nội bộ.

2 từ. Chị Hương nói 2 từ. Và, phòng im.

Chị Hương đứng. Bảng trắng. Viết: "Internal Review, VP Growth x VP Product." Bút đỏ. Kiểu viết bảng đỏ mà nhìn giống bản án.

Điều tra nội bộ. Kiểu đọc trên VnExpress về mấy tập đoàn bê bối: "Công ty X tiến hành điều tra nội bộ." Kiểu headline mà đọc xong nghĩ "chắc ai đó làm gì sai lắm." Và bây giờ, ai đó là tôi.

Tôi. Lâm An Hạ. 27 tuổi. VP Growth. Đang bị điều tra vì, vì yêu ai đó.

Chị Hương quay lại:

– Board yêu cầu. Không phải CEO, không phải HR. Board. – Nhìn tôi. Nhìn Kha Minh ngồi đối diện. – Cụ thể: sau khi biết chuyện quan hệ tình cảm giữa 2 VP, board muốn đảm bảo không có quyết định kinh doanh nào trong 10 tháng qua bị ảnh hưởng bởi mối quan hệ này.

10 tháng. Từ tháng 1 đến giờ. Mọi thứ, KPI war, deal SaigonBank, scandal, Demo Day, fundraising. Mọi quyết định. Mọi con số. Phải mổ xẻ lại hết.

– Quy trình: phỏng vấn riêng từng người. Tôi sẽ hỏi. CEO sẽ ở đây nhưng không tham gia, chỉ quan sát. Sau phỏng vấn, tôi review tài liệu: email, Slack, Notion, biên bản họp. Kết quả trình board trước cuộc họp tháng sau.

CEO, góc phòng. Lại. Tay khoanh. Lại. Kiểu CEO đã đặt ghế ở góc phòng luôn cho tiện.

Kha Minh nhìn tôi. 0.5 giây. Mắt, kiểu mắt "mình sẽ ổn." Rồi quay.

– Ai trước? – Anh ta hỏi. Bình.

– An Hạ trước. Kha Minh chờ ngoài.

Kha Minh đứng. Gật. Đi ra. Cửa đóng.

Và, 1 mình. Với chị Hương. Với CEO im lặng ở góc. Với bảng trắng viết "Internal Review" bằng bút đỏ.

Kiểu phòng thẩm vấn mà không phải phòng thẩm vấn. Kiểu có nước, có điều hòa, có đèn neon, có poster "Core Values", nhưng cảm giác thì giống.

Chị Hương mở laptop. Bật ghi âm, phone đặt giữa bàn:

– Ghi âm để có biên bản. An Hạ đồng ý?

– Đồng ý.

Đồng ý. Vì, vì tôi không có gì phải giấu. Kiểu growth strategist: data sạch thì không sợ ai kiểm tra.

– Câu đầu tiên: mối quan hệ với Trần Kha Minh bắt đầu từ bao giờ?

Bắt đầu. "Bắt đầu", từ lúc nào? Từ lúc hôn trong phòng máy chủ? Từ lúc suýt hôn trên sân thượng? Từ lúc tôi nhận ra? Từ lúc, lần đầu đi ăn bún bò bà Năm?

– Chính thức, tuần 40. Tháng 10. – Nói. Thẳng. – Trước đó, tình cảm phát triển dần từ khoảng tháng 4-5. Nhưng không có bất kỳ hành vi nào vượt ranh giới đồng nghiệp cho đến tuần 40.

Ranh giới đồng nghiệp. Kiểu nói với HR thì phải dùng từ HR.

– Trong giai đoạn tình cảm phát triển, tháng 4 đến tháng 10, có quyết định kinh doanh nào bạn đưa ra vì Kha Minh thay vì vì công ty?

Câu hỏi. Câu hỏi mà, kiểu câu hỏi mà nếu tôi không phải tôi, nếu tôi không phải Lâm An Hạ, nếu tôi không phải đứa ghi chép mọi thứ, thì sẽ khó.

Nhưng tôi là tôi.

Mở laptop. Notion. Trang: "Decision Log, Growth Team 2026."

– Tôi có nhật ký quyết định. – Nói. – Từ tháng 1. Mỗi quyết định lớn, ai đề xuất, dựa trên dữ liệu nào, kết quả dự kiến, kết quả thực tế. 43 mục từ tháng 1 đến nay.

Chị Hương ngẩng. Nhìn. Kiểu nhìn mà, kiểu "43 mục?"

– 43?

– 43. – Xoay màn hình. – Mục 1: chiến dịch Growth Q1, tháng 1. Đề xuất: influencer marketing kết hợp AI content. Dữ liệu: CAC benchmark ngành $2.50, mục tiêu $1.80. Kết quả: $1.62. Người duyệt: CEO.

Chị Hương ghi.

– Mục 17: quyết định dùng SaigonBank pilot thay vì Vietcombank. Tháng 4. Dữ liệu: SaigonBank API sẵn sàng, đội IT hợp tác, CMO Thanh Hà là contact cũ. Kết quả: pilot thành công, mở rộng $200K. Người duyệt: CEO.

Tiếp.

– Mục 31: chiến dịch "HyperMind Truth", tháng 8. Tôi đề xuất công khai scandal thay vì chối bỏ. CEO phản đối lần đầu. Tôi trình dữ liệu: 3 trường hợp tương tự, Uber 2017, WeWork 2019, FTX 2023, che giấu tệ hơn công khai. CEO duyệt. Kết quả: 87K lượt xem, 20 bài báo, 5 khách quay lại.

Chị Hương ngừng ghi. Nhìn lên.

– Quyết định nào trong 43 mục này, bất kỳ cái nào, có liên quan đến mối quan hệ với Kha Minh?

Im. 2 giây. Nhìn chị Hương thẳng.

– Không.

1 từ. Kiểu Lâm An Hạ: khi chắc thì nói 1 từ. Khi không chắc thì nói dài. Tôi chắc.

– Nhưng, – tiếp – – tôi sẽ trung thực. Tháng 8, sau scandal, tôi viết đơn xin nghỉ. Nháp. Chưa gửi. Kha Minh tìm thấy, nói chuyện với tôi. Tôi ở lại. Quyết định ở lại, có liên quan đến anh ta? Có. Nhưng, quyết định ở lại KHÔNG phải quyết định kinh doanh. Đó là quyết định cá nhân. Và, sau khi ở lại, mọi quyết định kinh doanh tiếp theo đều dựa trên dữ liệu. Notion đây. Kiểm tra được.

Chị Hương nhìn. 3 giây. Gật.

– Giai đoạn tháng 6-9, sau scandal, hiệu suất công việc của bạn thay đổi thế nào?

Câu hỏi hay. Kiểu câu hỏi mà HR giỏi sẽ hỏi: không hỏi "có ảnh hưởng không" mà hỏi "thay đổi thế nào." Khác.

– Tăng.

Chị Hương dừng.

– Tăng?

– Tháng 6-9, giai đoạn tôi và Kha Minh "đi riêng." – Dùng từ đúng. Không nói "chia tay." Không nói "cold war." Nói "đi riêng." – Revenue Growth tôi phụ trách tăng 340% so với Q2. Pipeline mới: 12 khách. Chiến dịch "HyperMind Truth" đạt 87K lượt xem. 5 khách cũ quay lại. AH dẫn đầu. Không có Kha Minh trong bất kỳ quyết định nào.

Dừng. Thở.

– Nếu chị muốn, tôi có thể trình bày rằng giai đoạn khó nhất trong mối quan hệ cá nhân, lại là giai đoạn tôi làm việc tốt nhất. Vì, vì khi không có anh ta ở cạnh, tôi dồn hết vào công việc. – Nhìn chị Hương. – Đó có phải bằng chứng "mối quan hệ ảnh hưởng công việc" không? Có. Nhưng, ảnh hưởng tích cực.

Im. Phòng. Tiếng điều hòa. Tiếng bút chị Hương chạm giấy.

CEO, góc phòng, nhìn. Không nói. Nhưng, tay. Tay không khoanh nữa. Bỏ xuống.

Kiểu CEO khi hết cảnh giác. Kiểu "đủ rồi."

11 giờ 30. Hành lang. Ra ngoài.

Kha Minh đứng. Dựa tường đối diện phòng Mercury. Phone tay, nhưng không nhìn phone. Nhìn cửa.

Chờ. Anh ta chờ. Kiểu chờ mà, kiểu đứng ngoài phòng mổ. Mặt bình nhưng đứng thẳng hơn bình thường 2 centimet.

Thấy tôi. Mắt hỏi. Không nói.

– Ổn. – Nói. Ngắn. – 43 mục. Không có mục nào vì anh.

Anh ta, mắt. Hơi giãn. Kiểu relief nhỏ mà chỉ tôi thấy. Rồi, gật.

– Mình vào.

– Ừ. – Dừng. – Anh, nói thật đi. Đừng nói cái HR muốn nghe. Nói cái đúng.

Anh ta nhìn. 1 giây. Miệng, 1mm.

– Mình luôn nói cái đúng. Cái muốn nghe, là việc của họ.

Kiểu Trần Kha Minh. Kiểu câu mà nếu ai khác nói thì kiêu. Anh ta nói, thật. Vì, anh ta đúng là vậy.

Đi vào. Cửa đóng. Và, tôi. Ngoài. Chờ.

Kiểu đổi vai. 30 phút trước tôi ngồi trong, anh ta chờ ngoài. Bây giờ ngược.

Ngồi. Ghế ngoài hành lang. Cứng. Kiểu ghế HyperMind: mua bulk từ Lazada, giao trong ngày, lắp trong 10 phút, ngồi đau lưng sau 20 phút. Kiểu startup: tiết kiệm mọi thứ trừ máy pha cà phê.

Đợi.

Và, nghĩ.

Nghĩ: 10 tháng. 43 quyết định. Không quyết định nào vì Kha Minh.

Đúng. Nói thật. Không quyết định kinh doanh nào.

Nhưng, có bao giờ tôi ở lại muộn hơn vì biết anh ta cũng ở? Có. Có bao giờ tôi chuẩn bị kỹ hơn vì biết anh ta sẽ ở cuộc họp? Có. Có bao giờ tôi cố gắng hơn, vì muốn anh ta thấy? Có.

Nhưng, đó không phải "ảnh hưởng xấu." Đó là, đó là kiểu tôi muốn là phiên bản tốt nhất. Không phải vì anh ta ép. Vì muốn.

Bác sĩ Minh Tâm gọi đó là "healthy attachment." "Khi người bên cạnh khiến bạn muốn tốt hơn, đó không phải phụ thuộc. Đó là tình yêu lành mạnh."

Tình yêu lành mạnh. 5 buổi. 4.250.000 đồng. Để, để ngồi đây, ngoài phòng điều tra, và biết: tôi không sai.

12 giờ 15. Cửa mở.

Kha Minh ra. Mặt, bình. Kiểu bình Trần Kha Minh: không đọc được gì. Có thể vừa bị đuổi việc mà mặt vẫn vậy.

Nhưng, tay. Tay phải cầm phone. Ngón cái, gõ nhẹ vào cạnh phone. 2 lần. Nhịp đều. Kiểu anh ta vừa nói gì đó mà anh ta tự hào.

Đi ngang. Không dừng. Ghé tai:

– Git, Jira, bảng kiểm duyệt code. 847 commit. 0 có tên An Hạ.

847 commit. Anh ta đếm.

Cười. Nhỏ. Vì, kiểu đó. Kiểu Trần Kha Minh chứng minh tình yêu không ảnh hưởng công việc: đếm commit.

3 giờ chiều. Phòng CEO.

CEO gọi. Riêng. Chỉ tôi.

Kiểu CEO gọi riêng 1 người = hoặc tin tốt hoặc tin rất xấu. Không có giữa.

Ngồi. CEO, bàn. Cà phê đen. 2 ly. 1 cho tôi.

Cà phê. Kiểu CEO mời cà phê = tin tốt? Hoặc, "cho mày uống trước khi nói tin xấu."

– Kết quả sơ bộ. – CEO mở. Bình. Kiểu CEO bình, luôn bình. – Chị Hương vừa gửi anh. Không có bằng chứng thiên vị hoặc xung đột lợi ích. – Dừng. – Thực tế, trong giai đoạn hai đứa "đi riêng", hiệu suất cả 2 tăng. Growth revenue 340%. Product V2 hoàn thành trước hạn 1 tuần.

Tăng. Cả hai tăng. Kiểu khi đau, làm nhiều hơn. Kiểu cách tự vệ. Kiểu "nếu không thể yêu thì ít nhất thắng."

– Anh đã nói chuyện với Long.

Long. Nguyễn Bảo Long. Tiger Global. Người vừa bỏ $15 triệu vào công ty.

– Long nói gì?

CEO nhìn. 2 giây. Rồi, cười. Nhẹ. Kiểu cười CEO hiếm: không phải cười chiến lược. Cười thật.

– Long nói: "These two are your best assets. You really want to lose them over a policy written on paper?"

Tiếng Anh. Long nói tiếng Anh. Kiểu Việt kiều Mỹ: nói tiếng Anh khi nói thật, tiếng Việt khi lịch sự.

Và, đúng. "Best assets." Kiểu investor nhìn công ty: người = tài sản. Lạnh, nhưng đúng. Và, lạnh mà cứu.

– Anh Dương. – Nhìn CEO. – Vậy, kết luận?

CEO uống cà phê. Chậm. Đặt ly. Nhìn tôi, kiểu nhìn mà, kiểu anh ta đang đọc, đang cân, đang tính 5 bước tiếp.

– Board sẽ nhận kết quả điều tra tuần tới. Sạch. – Dừng. – Nhưng, chính sách vẫn tồn tại. Vy Vy đang soạn đề xuất sửa đổi, anh biết. Nếu đề xuất đủ tốt, anh sẽ trình board cùng kết quả điều tra. Gói chung.

Gói chung. Kiểu CEO: không bao giờ trình 1 thứ, trình gói. "Điều tra sạch + đề xuất sửa chính sách + case study quốc tế" = gói hoàn chỉnh. Board khó từ chối gói hơn từ chối 1 tờ giấy.

CEO thông minh. Kiểu thông minh mà đôi khi quên mình thông minh vì bận lo.

– Cảm ơn anh Dương.

– Đừng cảm ơn. – CEO đặt ly. – Hai đứa giỏi thì anh giữ. Hai đứa dở thì chính sách nào cũng không cứu. Đơn giản.

Đơn giản. Kiểu CEO: nói câu thâm sâu mà nghe như bình thường.

5 giờ chiều. Hành lang tầng 20.

Ra khỏi phòng CEO. Hành lang vắng. 5 giờ, mọi người bắt đầu thu xếp. Tiếng bàn phím thưa dần. Tiếng Grab notification từ phone ai đó.

Kha Minh đứng. Cửa phòng VP Product. Tay cầm 2 lon Coca.

Coca. Kiểu ngôn ngữ tình yêu Trần Kha Minh: không nói "anh lo cho em", nói bằng Coca lạnh.

– Ổn không?

2 từ. Giống hồi parking B2. Giống hồi bến Bạch Đằng. Giống mỗi lần anh ta thấy tôi mệt. 2 từ. Cùng 2 từ. Kiểu routine mà không nhàm. Kiểu mỗi lần nghe đều thấy, thấy "à, có người hỏi."

Nhận Coca. Mở. Uống. Lạnh.

– Mình ổn. – Nói. Thật. – Mình chỉ mệt.

– Mệt vì,?

– Mệt phải chứng minh.

Im. 1 giây. Anh ta nhìn. Kiểu nhìn mà, kiểu hiểu. Không cần giải thích thêm.

– 43 quyết định. 847 commit. – Nói. Nhỏ. – 10 tháng. Để chứng minh rằng 2 người yêu nhau mà vẫn làm tốt. Kiểu thế giới này vận hành bằng giả định: nếu yêu thì không chuyên nghiệp. Nếu có cảm xúc thì không khách quan. Nếu, nếu là phụ nữ yêu đồng nghiệp thì chắc cô ta leo bằng quan hệ.

Im. Vì, vì đó là thật. Đó là cái tôi nghĩ khi ngồi trong phòng HR. Không phải sợ kết quả, biết kết quả sạch. Sợ, sợ việc phải ngồi đó. Phải chứng minh. Phải mở Notion, mở email, mở dữ liệu, để nói "không, tôi không leo bằng tình cảm."

Kiểu NexaVN. Kiểu Quang nói với board: "Cô ấy nghỉ tự nguyện." Và, 50 người tin. Không ai hỏi tôi. Không ai kiểm tra dữ liệu.

Khác. Lần này, họ kiểm tra. Tốt. Nhưng, tức. Vì, vì tại sao phải kiểm tra? Tại sao, 2 VP nam hẹn hò thì không ai hỏi "anh có thiên vị không?" Nhưng 1 nữ 1 nam, thì kiểm tra?

Có thể sai. Có thể, chỉ là quy trình. Có thể, board sẽ hỏi dù 2 nam. Không biết. Nhưng, cảm giác thì có.

Kha Minh, im. Nghe. Không nói "đừng nghĩ vậy." Không nói "không phải vì giới tính." Không giải thích. Chỉ nghe.

Rồi:

– Lần cuối.

2 từ.

– Lần cuối? – Nhìn.

– Lần cuối phải chứng minh. – Anh ta nói. Nhẹ. Nhưng, mắt. Mắt, kiểu mắt Trần Kha Minh khi quyết: không phải bình, sắc. – Board sẽ nhận kết quả sạch. VV sẽ sửa chính sách. Và, sau đó, không ai được hỏi lại.

"Không ai được hỏi lại." Kiểu anh ta đang nói cho tôi. Nhưng cũng, nói cho anh ta. Vì anh ta cũng mệt. Cũng ngồi trong phòng 45 phút. Cũng bị hỏi. Cũng phải đếm 847 commit để chứng minh.

Mệt. Cả hai.

– Mình muốn tin. – Nhỏ.

– Thì tin đi. – Anh ta đáp. Đơn giản. Kiểu Trần Kha Minh đơn giản: nếu dữ liệu đúng thì kết luận đúng. Không cần lo.

Nhưng, tôi không phải Trần Kha Minh. Tôi là Lâm An Hạ. Đứa con gái Cần Thơ bị phản bội 1 lần, mất 2 năm để tin lại, mất 5 buổi therapy để nói "em", và bây giờ, mệt vì phải chứng minh mình xứng đáng yêu.

Mệt.

Nhưng, Coca lạnh. Và, anh ta đứng đây. Không đi đâu. Kiểu "không chờ, nhưng không đi đâu", mà bây giờ, "chờ, và không đi đâu."

Uống. Coca ngọt. Lạnh. Kim loại.

– Cảm ơn.

– Vì Coca?

– Vì đứng đây.

Anh ta, mắt. Mềm. 0.5mm. Kiểu mềm mà chỉ tôi thấy. Kiểu Trần Kha Minh không mềm trước mặt ai. Trừ tôi.

– Mình luôn đứng đây.

4 từ. Và, đủ.

Tầng 20. Hành lang. 5 giờ chiều. Sài Gòn ngoài cửa kính, nắng cuối ngày vàng nhạt. Bitexco, bóng dài. Và, 2 lon Coca. 2 người mệt. Nhưng, cùng mệt.

Lần cuối, anh ta nói.

Mình muốn tin.

Ch.78/90
2.678 từ