Báo Chí Bùng Nổ
Thứ Hai, tuần 23. 8 giờ sáng. Sảnh HyperMind.
Bình thường thứ Hai là tiếng cười, tiếng "ê cuối tuần đi đâu," tiếng máy pha cà phê xay hạt. Bình thường bảo vệ Tuấn chào "chào chị An Hạ" rồi cười.
Hôm nay Tuấn không cười. Mắt anh ta nhìn tôi ki���u, kiểu "chị biết chưa?"
Biết. Tôi biết từ thứ Sáu tối. 9 giờ 15, trên rooftop, 3 phút sau khi suýt được hôn. VnExpress. Twitter. Slack cháy. Tôi biết.
Nhưng thứ Bảy tôi nhắn Kha Minh: "CEO gọi vì đây đúng không?" Anh ta trả lời 5 giờ sáng: "Không có gì nghiêm trọng."
Không. Có. Gì. Nghiêm trọng.
Và hôm nay, hôm nay mọi thứ nổ.
Thang máy tầng 19. C��a mở. Đập vào mặt: mọi người đứng cụm. 5-6 nhóm. Điện thoại. Laptop. Nói nhỏ. Nhìn ngang. Kiểu kh��ng khí mà tôi chỉ thấy 2 lần: lần NexaVN sập, và lần này.
Vy Vy chặn tôi trước khi kịp đến bàn.
– Mày. – Mắt tròn to hơn bình thường. Không cư���i. – Mày đọc hết chưa?
– VnExpress thứ Sáu. Thêm gì nữa?
– Thêm TechInAsia sáng nay. The Ken. CafeF. Tuổi Trẻ Online. TikTok. – Vy Vy đưa điện thoại. – #HyperMindScandal trending số 1 từ 6 giờ sáng. 50 nghìn tweet. Facebook có bài 12 nghìn share — "Startup Việt đạo data: kỳ lân hay kỳ đà?"
"Kỳ lân hay kỳ đà." Headline bẩn. Kiểu headline Zing News 2019, viral vì ghét, không vì thật.
– CEO nói gì?
– 9 giờ all-hands. Bắt buộc. Toàn bộ 200 người.
All-hands. Lần cuối CEO triệu tập toàn bộ là khi công bố Operation Ascend. Tháng 1. 5 tháng trước. Lúc đó, phấn khích. Bây giờ, hoảng.
· · ·
8 giờ 20. Bàn tôi. Tầng 19.
Mở laptop. Slack: 847 tin chưa đọc. Email: 23, 15 từ clients hỏi "chuyện gì đang xảy ra?" 3 từ partners. 2 từ báo chí xin bình luận. 3 nội bộ.
Clients hỏi. Partners hỏi. Báo chí hỏi. Cả thế giới hỏi.
Và tôi, Senior Growth Strategist, 275 điểm KPI, người build toàn bộ organic growth strategy, không biết trả lời gì. Vì tôi không biết sự thật.
Vì người duy nhất có thể cho tôi sự thật, nói "không có gì nghiêm trọng" lúc 5 giờ sáng thứ Bảy.
Nhìn sang tầng 20. Qua tường kính, phòng CEO đóng cửa. Rèm kéo. Đèn sáng. Ai đó đi lại bên trong.
Kha Minh ở trên đó. Từ thứ Sáu tối. 3 ngày. Tôi biết vì anh ta online Slack liên tục, xanh suốt đêm thứ Bảy, Chủ Nhật, sáng nay. Nhưng không nhắn tôi.
3 ngày trước cô nói "sợ không thử hơn." 3 ngày trước anh ta nâng cằm cô, 5 giây nữa là hôn. Và 3 ngày sau, im lặng.
"Không có gì nghiêm trọng." Anh ta nói dối. T��i biết anh ta nói dối vì tôi biết cách anh ta nhắn khi thật, cụ thể, rõ, không vòng vo. "Không có gì nghiêm trọng" — câu nào của Kha Minh cũng có data trừ câu này.
Gõ Slack DM:
"Anh biết từ bao giờ?"
Gửi. Đợi.
Online. Đang gõ. Dừng. Đang gõ. Gửi:
"Thứ Bảy."
Thứ Bảy. Ngay sau rooftop. Ngay sau "sợ không thử hơn." Ngay sau 5 giây nữa.
Và anh ta nói dối tôi.
Gõ:
"Và anh nói 'không có gì nghiêm trọng.'"
Anh ta:
"CEO yêu cầu giữ nội bộ. Tôi xin lỗi."
"CEO yêu cầu." Lý do. Hợp lý. Nếu tôi là HR, tôi sẽ hiểu. Nếu tôi là đồng nghiệp, tôi sẽ gật.
Nhưng tôi không phải chỉ đồng nghiệp. 3 ngày trước tôi nói "sợ không thử hơn." 3 ngày trước tôi cho phép mình vulnerable, lần đầu kể từ NexaVN. Và thứ đầu tiên tôi nhận lại: lời nói dối.
Gõ:
"Xin lỗi không đủ."
Gửi. Đóng Slack. Mở email. Trả lời clients: "Chúng tôi đang xác minh thông tin. Sẽ có thông cáo chính thức trong 48 giờ." Copy-paste 15 lần. Tay gõ bình thường. Tim, không bình thường.
· · ·
9 giờ. Phòng Athena. All-hands.
200 người. Đứng. Ngồi. Tựa tường. Không đủ ghế. Không khí, kiểu không khí trong phòng bệnh khi bác sĩ chưa nói kết quả xét nghiệm.
CEO bước lên. Áo polo đen. Mắt quầng. Nhưng lưng thẳng. Giọng, giọng TED talk, ki��u giọng ông ấy dùng khi muốn 200 người tin.
– Mọi ngư���i. Anh biết mọi người đã đọc tin. Anh sẽ nói thẳng.
"Nói thẳng." Lần nào CEO cũng mở bằng "nói thẳng." Nhưng tôi đã ở đây đủ lâu để biết: "nói thẳng" là phần mở đầu cho thứ gì đó cong.
– HyperMind KHÔNG đạo dữ liệu. – CEO nhìn quanh phòng. Dừng lại ở team Product. Ở team Data. Ở tôi. – Đây là cáo buộc vô căn cứ từ đối thủ cạnh tranh. SynAI, công ty Singapore mà nhiều bạn biết, đang dùng pháp lý như vũ khí thương mại. Chiến thuật FUD: Fear, Uncertainty, Doubt. Kinh điển.
FUD. Thuật ngữ đúng. Chiến thuật đúng. Nhưng, 87.3% pattern matching. Đó không phải FUD. Đó là con số.
– Ch��ng ta đang làm việc với đội ngũ pháp lý hàng đầu. Mọi data source đều được kiểm toán. Chúng ta sẽ chứng minh sự vô tội trong thời gian ngắn nhất. – CEO nâng giọng. – Nhiệm vụ của các bạn: TIẾP TỤC LÀM VIỆC. Đừng trả lời báo chí. Đừng comment mạng xã hội. Đừng panic. Trust the process.
"Trust the process." Câu cửa miệng. Nhưng hôm nay, hôm nay nó nghe rỗng. Kiểu loa phát "xin quý khách bình tĩnh" khi máy bay rung, ai cũng biết câu đó nghĩa là có vấn đề.
Quanh phòng: nhân viên im lặng. Team Design cắn môi. Team Engineering nhìn nhau, họ quản lý data, họ biết pipeline. Team Sales, Kiến Phong đứng sau cùng, mặt bình thản quá mức. Kiểu bình thản của người biết trước.
Kiến Phong. Anh ta không hoảng. 200 người trong phòng, ai cũng sốc, ai cũng sợ. Trừ anh ta. Kiến Phong đứng tựa tường, tay khoanh, miệng hơi cong, không hẳn cười, nhưng gần.
Tại sao anh ta không sợ?
NovaTech. SynAI. Singapore. Kiến Phong gọi NovaTech 3 cuộc. NovaTech và SynAI cùng hệ sinh thái. Kiến Phong bị loại khỏi Ascend. Kiến Phong có lý do—
Đừng. Đừng đoán. Chưa có data. Lâm An Hạ, chỉ tin data.
Tôi nhìn Kha Minh. Anh ta đứng góc phòng, cạnh cửa thoát hiểm. Tay trong túi. Mặt, bình tĩnh. Quá bình tĩnh. Kiểu bình tĩnh của người đã thức 3 đêm và đã biết thứ mà 200 người trong phòng chưa biết.
Anh ta biết. Anh ta biết nhiều hơn CEO vừa nói. Và anh ta, nhìn tôi. 0.5 giây. Mắt — "xin lỗi." Lại. Mắt xin lỗi mà tôi đã thấy trên rooftop khi điện thoại rung.
Anh ta chọn im. Chọn CEO. Chọn công ty.
Gia Hân nói: "Anh ấy LUÔN chọn công ty."
Và tôi, người phản biện "KM incomplete cho GH, có th��� complete cho AH" — đang đứng đ��y, nhận lời nói dối, và tự hỏi: mình sai?
· · ·
11 giờ. Phúc Long, hẻm sau Nguyễn Huệ.
Không ở được trong văn phòng. Mọi người nhìn tôi — "chị Growth biết gì không?" "HyperMind có sao không?" "Khách hủy hợp đồng chưa?" Tôi không biết. Tôi không biết gì. Và đó, đó mới đau.
Ly trà sen nóng. Quán vắng, giờ này dân văn phòng ở trong meeting hoặc trên Twitter. Tôi ngồi góc trong, ghế gỗ cứng, quạt trần cũ. Cạnh bàn có cặp đôi chụp ảnh đồ uống đăng Instagram, cuộc sống bình thường, kiểu cuộc sống mà 3 ngày trước tôi cũng có.
3 ngày trước tôi có: KPI 275, suýt-hôn, "sợ không thử hơn." 3 ngày trước công ty đẹp, tương lai rõ, người đàn ông tôi thích nâng cằm tôi dưới trời Sài Gòn.
Bây giờ tôi có: scandal trending, lời nói dối, và Singtel email hỏi "hợp đồng pilot còn hiệu lực không nếu cáo buộc xác thực?" 3 partnership leads tôi close ở AI Summit, có thể thành 0.
Mọi thứ tôi build. 5 tháng. Growth organic tăng gấp đôi. Gojek conversion 28%. Singtel signed. FinPay counter-offer. Tất cả, có thể mất. Không phải vì tôi kém. Vì ai đó, ai đó trong chính công ty tôi, có thể đã phá.
Phân tích. Kiểu Lâm An Hạ xử lý mọi khủng hoảng, không bằng cảm xúc, bằng logic.
Kịch bản 1: Cáo buộc sai. SynAI chơi bẩn. HyperMind trong sạch. → KM giữ nội bộ vì CEO đúng, 72 giờ rồi mọi thứ ổn. Lời nói dối = bảo vệ cô khỏi lo. Acceptable.
Kịch bản 2: Cáo buộc đúng. HyperMind DID dùng data bất hợp pháp. → KM biết và giấu. CEO biết và che. Công ty đang nói dối 200 người. Tôi, đang build growth trên nền móng ăn cắp.
Kịch bản 3: Một phần đúng. Ai ��ó trong công ty, không phải KM, không phải CEO, đã inject data. CEO nghi nhưng chưa chắc. KM đang tìm.
Kịch bản 3 hợp lý nhất. Vì KM, nếu anh ta biết chắc HyperMind có lỗi, anh ta sẽ không giấu. Anh ta refuse $800K MediaMax vì ethics. Anh ta publish corrigendum khi paper sai. Anh ta không phải người che.
Nhưng anh ta IM. Vì CEO bảo im. Và đó, đó là vấn đề. Anh ta chọn nghe CEO trước khi chọn nói thật với tôi.
"CEO yêu cầu. Tôi xin lỗi."
NexaVN. Quang cũng bảo "công ty yêu cầu" khi lấy pitch deck. "Không phải anh muốn, nh��ng board quyết." Lý do khác. Pattern giống.
Không. Kha Minh không phải Quang. KHÔNG PHẢI. Vy Vy nói. Tôi biết. Não biết.
Nhưng tim, tim mới vừa mở 3 ngày. Tim chưa kịp tin thì đã bị đánh.
Điện thoại rung. Slack. Kha Minh:
"An Hạ. Cần gặp. 5 phút. Pantry tầng 20."
Tầng 20. Lãnh thổ anh ta. Nơi có cà phê 2 giờ sáng, nơi có rooftop suýt-hôn, nơi có "chúc ngủ ngon đối thủ."
Gõ: "Ok."
· · ·
11 giờ 40. Pantry tầng 20.
Kha Minh đứng ở cửa sổ. Quay lưng. Áo sơ mi nhăn, cùng cái từ thứ Sáu? Tóc không vuốt gọn như mọi ngày. Tay cầm ly nước, trống. Quên rót.
3 đêm không ngủ. Tôi thấy. Quầng mắt, xương hàm cứng hơn, vai căng. Kiểu Kha Minh khi stress: không nói, chỉ giữ.
– Kha Minh.
Quay lại. Mắt, mệt. Và thứ gì đó khác. Thứ gì đó giống, tội lỗi.
– An Hạ. – Giọng khàn. – Tôi owe cô sự thật.
– Ừ. Anh owe.
Lạnh. Giọng tôi lạnh. Lạnh hơn tôi muốn. Nhưng, 3 ngày. "Không có gì nghiêm trọng." Tôi có quy���n lạnh.
– Tôi không biết chắc HyperMind có đạo data hay không. – Anh ta nói. Chậm. Mắt nhìn thẳng, kiểu KM khi nói thật, luôn nhìn thẳng. – Nhưng tôi đang tìm. Có anomaly trong pipeline, ai đó inject 12GB data 6 tháng trước qua tài khoản chung. Tôi chưa biết ai. Và CEO, CEO yêu cầu giữ kín cho đến khi có đáp án.
12GB. 6 tháng trước. Tài khoản chung. Cụ thể. Data. Kiểu KM nói thật, có số, có chi tiết, không vòng vo.
– Tại sao anh không nói từ thứ Bảy?
– Vì CEO—
– Tôi không hỏi CEO. Tôi hỏi ANH. – Bước tới. Nhìn lên, 15cm chênh lệch, phải ngẩng, nhưng giọng tôi không ngẩng. – Thứ Sáu anh suýt hôn tôi. Thứ Bảy anh nói dối. Anh thấy cái timing đó như thế nào?
Timing. 5 giây giữa suýt-hôn và lời nói dối. 5 giây giữa "bắt đầu" và "đổ vỡ." Anh ta biết. Tôi thấy anh ta biết.
Kha Minh im. 5 giây. Dài nhất tôi từng chờ câu trả lời của anh ta.
– Tôi... không biết chắc. – Anh ta nói. – Nhưng tôi đang tìm.
"Không biết chắc." Honest. Nhưng—
– Đó không phải câu trả lời khiến tôi yên tâm hơn.
– Tôi biết.
Im lặng. Quạt trần. Tiếng ai đó đi ngoài hành lang. Xa xa, tiếng Slack notification từ máy ai đó.
– Tin tôi. – Anh ta nói. Nhẹ. Mắt, không phải mắt The Machine. Mắt Kha Minh. Mắt parking lot B2. Mắt "bao lâu cũng được."
"Tin tôi." 2 chữ. Từ người mà 3 ngày trước tôi quyết định tin. Từ người mà tôi n��i "sợ không thử hơn."
Tin. Động từ khó nhất tiếng Việt. Khó hơn "yêu." Vì yêu thì cảm, tin thì chọn.
– Tôi đang cố.
"Đang cố." Thật nhất tôi có thể cho anh ta bây giờ. Không ph��i "tin" — nhưng không phải "không." "Đang cố" — kiểu đáp án mà 8 ngày trước tôi cho anh ta trên Đồng Khởi: "cho mình thêm thời gian."
Nhưng lần trước, thời gian cho tình yêu. Lần này, thời gian cho niềm tin.
Và tôi không biết cái n��o khó hơn.
Quay đi. Ra cửa. Dừng.
– Kha Minh. – Không quay lại. – Lần sau. Nếu có "lần sau." Nói tôi trước. Trước CEO. Trước legal. Trước bất kỳ ai. N���u anh mu���n, nếu anh thực sự muốn "chúng ta không phải chỉ đồng nghiệp" — thì tôi phải là người đầu tiên anh nói thật.
Im lặng. Rồi:
– Được. – Giọng anh ta. Nhẹ. Chắc. – Lần sau. Cô trước.
Đi. Thang máy. Tầng 19. Bàn làm việc. Laptop. 847 Slack messages.
"Cô trước."
Lời hứa. Giữa bão. Giữa scandal. Giữa 200 người hoảng.
Tôi chưa biết lời hứa đó sẽ giữ được bao lâu. Nhưng hôm nay, hôm nay tôi chọn "đang cố."
Và "đang cố" — với Lâm An Hạ, đã là rất nhiều.