Công Ty Tăng Trưởng Chậm
Doanh thu tháng 3: 42 triệu. Tháng 4: 48 triệu. Tháng 5 (đang giữa tháng): dự kiến 55 triệu.
Tăng trưởng: 15-20% mỗi tháng. Chậm. Nếu tôi đang pitch investor, tôi sẽ bị hỏi: "Growth rate chỉ 20%? Thị trường thủ công mỹ nghệ TAM bao nhiêu? Khi nào hit inflection point?" Và tôi sẽ trả lời: "Bao giờ cũng được. Tôi đang bận đóng gói."
20% tăng trưởng từ doanh thu thật. Không phải 20% từ số lượt tải (mà 95% xóa). Không phải 20% từ traffic (mà 99% bounce). 20% từ tiền. Tiền vào tài khoản. Tiền trả lương. Tiền mua nguyên liệu. 20% chậm. Nhưng 20% thật thì chậm mà chắc.
Xưởng mở rộng. Thuê thêm 2 thợ nữa: chị Tám (vợ chú Sáu, đan giỏ) và anh Hai (em họ chú Ba, tiện mộc). Tổng: 8 người (chú Ba + 7 thợ). Tôi vẫn là "thằng bán hàng." Không tự xưng CEO. Không tự xưng gì cả. Chú Ba gọi: "thằng Khôi bán đèn." Được rồi.
Sản phẩm tăng từ 5 lên 12 loại. Đèn lồng tre (3 size mới, theo yêu cầu khách). Giỏ mây (treo tường + để bàn). Đĩa tre. Bình hoa. Khay trà. Giá đỡ điện thoại tre (ý tưởng từ 1 khách ở Hà Nội hỏi "có cái gì để bàn làm việc không?"). Mỗi sản phẩm mới đều từ khách hỏi. Không từ trend. Không từ "thị trường đang hot."
Tin nhắn Zalo, thứ Ba, 9 giờ tối.
Tuấn: "Anh Khôi, em nghe chuyện. Anh đang làm gì ở quê?"
Tôi nhìn tin nhắn. Tuấn. 4 tháng không liên lạc kể từ dòng Zalo "Em nộp đơn ở FPT. Chúc anh mọi thứ tốt đẹp." 2 dòng. Sạch. Dứt khoát kiểu Tuấn.
Gõ: "Bán đèn mây tre."
3 phút.
Tuấn: "...nghiêm túc?"
"Ừ."
"Em xuống coi được không?"
Tuấn muốn xuống. Tuấn, CTO theo tôi 8 startup, 6 lần nợ lương, 3 lần công ty biến mất. Tuấn đã đi FPT. Lương 45 triệu. Ổn định. Bảo hiểm. Lương đúng hạn. Mọi thứ tôi chưa bao giờ cho Tuấn được. Và bây giờ Tuấn muốn xuống quê xem tôi bán đèn lồng tre.
Thứ Bảy. Tuấn xuống xe khách trước bưu điện thị trấn. Ba lô, áo thun FPT Software (logo xanh, lớn), dép lê. Mắt vẫn quầng thâm. Tóc vẫn rối.
– Anh Khôi.
– Tuấn.
Không ôm. Không bắt tay. Gật đầu. Kiểu hai thằng đàn ông Việt Nam gặp lại sau mấy tháng xa.
Chở Tuấn bằng xe máy mượn Phát (Honda Dream cũ, không phải Wave giao hàng ở Sài Gòn). Về xưởng. 10 phút đường đê, đồng ruộng 2 bên, gió.
Tuấn nhìn xưởng. Mái tôn. Sàn bê tông. Quạt trần. 8 thợ đang làm. Chú Ba đang uốn khung đèn. Phát đang chụp ảnh sản phẩm. Bà Năm đan giỏ. Hàng xếp đầy: đèn lồng, giỏ mây, đĩa tre.
– Đây hả anh?
– Ừ.
Tuấn đi quanh. Sờ đèn lồng. Nhấn thử giỏ mây. Nhìn ảnh sản phẩm trên điện thoại Phát. Nhìn vở ô li trên bàn gỗ (ghi sổ bán hàng). Nhìn 15 hộp carton xếp góc (đơn ngày mai).
– Anh, anh cần trang mạng.
– Ừ. Tao biết.
– Shopee thì phụ thuộc Shopee. Facebook thì thuật toán thay đổi. Anh cần trang riêng. Đơn giản thôi. Ảnh, mô tả, giỏ hàng, thanh toán.
Tuấn nói "trang mạng" thay vì "website." Tuấn code 10 năm, nói tiếng kỹ thuật nhuần nhuyễn hơn tiếng Việt. Nhưng hôm nay Tuấn nói "trang mạng." Có thể vì ở quê. Có thể vì nói với thằng bán đèn lồng tre, không phải nói với CEO startup.
– Em code cho anh. Miễn phí.
Tôi nhìn Tuấn.
– Em đang FPT. Lương 45 triệu. Sao phải code miễn phí cho tao?
– Vì lần này anh có khách hàng.
"Vì lần này anh có khách hàng." Tuấn nói nhẹ. Nhưng câu đó nặng. 8 startup, Tuấn hỏi 1 câu duy nhất mỗi lần: "Anh Khôi, mình có khách hàng chưa?" 8 lần hỏi. 8 lần trả lời: "Sắp có." "Đang có." "Sẽ có." Chưa bao giờ "có." Và bây giờ, Tuấn nhìn 15 hộp carton, nhìn vở ô li 95 tên khách, nhìn Shopee 4.8 sao, và lần đầu tiên không cần hỏi. Vì câu trả lời nằm trên sàn xưởng.
Tuấn ở lại 1 tuần. Ngủ nhà mẹ (phòng tôi, tôi ngủ phòng khách). Mỗi sáng dậy 6 giờ, ra xưởng, ngồi góc bàn gỗ cạnh tôi, laptop FPT (công ty cho mượn), code.
Ngày 1: mua tên miền "maytremientay.vn." 250.000 đồng/năm.
Ngày 2-3: dựng trang. Giao diện đơn giản: ảnh lớn, mô tả ngắn, nút mua. Không animation. Không chatbot. Không pop-up "Đăng ký nhận ưu đãi 10%." Chỉ: ảnh, mô tả, mua.
Tuấn code khác. Trước đây: code 3 tuần cho app PetMind AI, hiệu ứng đẹp, màn hình chờ có hình chó mèo, 47 prompt GPT bọc vỏ thú cưng. Kết quả: 87% trả lời "bé đang vui." Bây giờ: code 3 ngày cho trang bán đèn lồng tre, không animation, không chatbot, không AI. Kết quả: khách vào, thấy đèn, mua.
Ngày 4: kết nối thanh toán (chuyển khoản ngân hàng, không cần cổng thanh toán phức tạp). Tuấn hỏi: "Anh muốn tích hợp Momo, ZaloPay?" Tôi: "Chuyển khoản được rồi. Khách gọi điện xác nhận." Tuấn: "Thủ công vậy?" "Ừ. Giống mẹ bán tạp hóa."
Tuấn cười. Lần đầu thấy Tuấn cười từ khi gặp lại.
– Anh, anh thay đổi rồi.
Tôi nhìn Tuấn. Đang dán nhãn hộp carton. Mồ hôi. Tay dính băng keo.
– Tao vẫn vậy.
– Không. Anh không nói "scale" nữa.
"Anh không nói 'scale' nữa." Đúng. Tôi thay thế "scale" bằng "giao hàng đúng hẹn." Thay "growth hacking" bằng "viết thiệp tay." Thay "pivot" bằng "hỏi khách muốn gì." Thay "fundraising" bằng "tháng này lãi bao nhiêu." Ít sexy hơn. Nhưng có ích hơn. Và "có ích" sau 16 năm "có vẻ hay," là tiến bộ lớn.
Ngày 5: Tuấn dạy Phát quản lý trang. Phát tiếp thu nhanh (28 tuổi, quen điện thoại hơn laptop, nhưng học nhanh). Tuấn viết hướng dẫn: "Cách thêm sản phẩm mới," "Cách đọc đơn hàng," "Cách trả lời khách."
Ngày 6: trang lên mạng. "maytremientay.vn." Tôi và Phát ngồi xưởng, nhìn màn hình laptop. Trang trắng, ảnh đèn lồng tre, dòng chữ: "Xưởng Ba, miền Tây. 20 năm, 3 đời truyền nghề."
Đẹp. Không đẹp kiểu Dribbble hay Awwwards. Đẹp kiểu đơn giản, thật, có hàng. Đẹp kiểu mẹ xếp hàng trên kệ tạp hóa: gọn, dễ tìm, rõ giá.
Ngày 7: Tuấn lên xe khách về Sài Gòn. Ba lô, áo thun FPT, dép lê. Tôi đưa ra bến xe.
– Tuấn.
– Dạ.
"Dạ." Tuấn nói "dạ." Lần cuối Tuấn nói "dạ" là hôm PetMind AI chết, Tuấn chào: "Dạ, em về." "Dạ" của Tuấn là kính trọng. Không phải sợ. Kính trọng vì Tuấn là người lịch sự kiểu thợ code miền Trung: ít nói, làm nhiều, "dạ" khi nào cần "dạ." Và hôm nay Tuấn "dạ" vì muốn, không vì phải.
– Cảm ơn em.
– Không có gì. Lần này anh có khách hàng.
Tuấn lên xe. Vẫy tay qua cửa kính. Tôi đứng nhìn xe đi.
Tuấn không code bằng niềm tin lần này. Code bằng đơn hàng. 8 startup, Tuấn code bằng "anh Khôi nói sẽ có khách." Lần này Tuấn code bằng "15 hộp carton, 95 tên khách, Shopee 4.8 sao." Bằng chứng thay lời hứa. Và bằng chứng thì Tuấn tin. Vì Tuấn là dev. Dev tin dữ liệu, không tin slide.