CEO Của Mười Hai Startup Phá Sản
Chương 42: Khôi Không Trả Lời Được
Chương 42

Khôi Không Trả Lời Được

Về nhà. 11 giờ trưa. Nắng ngoài cửa sổ, ánh sáng vào kẻ sọc trên tường, vết ẩm trần nhà hình Việt Nam sáng lên dưới ánh trưa. Quạt trần quay. Căn hộ 18 mét vuông, mọi thứ y chỗ cũ: poster "Hustle & Grind" bong cả 2 góc, 5 sơ mi trắng Uniqlo phơi ban công, laptop pin yếu cắm sạc, folder bìa nâu Hạnh trên bàn, sổ tay bìa da Bảo bên cạnh.

Hai di vật. Folder Hạnh: 16 năm, 3.2 tỷ lỗ, chữ nhỏ đều đặn. Sổ Bảo: 13 tháng, "bài học từ anh Khôi Trần," chữ to tròn nhiệt tình. Một của người đã nhìn xuyên tôi. Một của người từng không nhìn thấy gì ngoài ánh sáng. Cả hai đã đi.

Ngồi xuống ghế. Mở LinkedIn. Thói quen. Tay tự làm, không cần não.

Profile: "Serial Entrepreneur | Speaker | Startup Mentor | 20x Founder." 62.000 follower. Bài gần nhất, đăng 5 ngày trước: "Đóng khóa Thất Bại Học. Sometimes the best lesson is knowing when to pause." 1.800 likes. 47 comments: "Respect anh Khôi!", "Anh là cảm hứng của em!", "Chúc anh sớm comeback!"

1.800 likes. 47 comments. 0 người biết tôi giao phở ban đêm. 0 người biết tài khoản tôi còn bao nhiêu (900 triệu, nhưng kiếm bằng bán hy vọng). 0 người biết Hạnh đã đi. 0 người biết Bảo vừa hỏi tôi có thích kinh doanh không. 1.800 người like 1 bài viết của 1 người họ không biết gì. Và "1 người họ không biết gì" chính là tôi.

Nhấn "Create post." Con trỏ nhấp nháy. Trang trắng. Khác Notes nhưng giống: đều trắng, đều đợi tôi gõ, đều là nơi tôi bắt đầu mọi thứ (startup trên Notes, hình ảnh trên LinkedIn).

Gõ: "The difference between a dreamer and—"

Dừng. Nhìn dòng chữ.

"The difference between a dreamer and..." Và gì? "An entrepreneur"? "A doer"? Cả hai đều là tôi, nhưng phiên bản nào? Tôi mơ như dreamer. Tôi gõ caption như entrepreneur. Tôi giao phở như doer. Ba phiên bản, cùng 1 người, không phiên bản nào thật. Hoặc cả 3 đều thật nhưng phiên bản giao phở thật nhất.

Xóa. Trang trắng.

Gõ: "Today I learned something about—"

Xóa.

Gõ: "Failure is not—"

Xóa.

Lần đầu tiên không tìm được quote phù hợp. 16 năm viết LinkedIn, chưa bao giờ thiếu quote. Quote có sẵn trong đầu tôi như mì gói trong tủ: luôn có, luôn nhanh, luôn giống nhau. "Fail fast learn faster." "The best investment is in yourself." "Startup is a marathon, not a sprint." 16 năm gõ, 16 năm post, 16 năm like. Nhưng hôm nay, tất cả quote đều fake khi bạn fake. Không phải quote sai. Mà vì người đăng sai. Một người chưa bao giờ nghe khách hàng không đủ tư cách nói về "learning." Một người thích vỗ tay hơn bán hàng không đủ tư cách nói về "entrepreneurship."

Đóng LinkedIn. Lần đầu tiên đóng mà không đăng gì. Không phải không có gì để nói. Mà vì lần đầu tiên, tôi biết mình không đủ tư cách nói.

Chiều. Không làm gì. Nằm giường, nhìn trần nhà, vết ẩm hình Việt Nam, quạt trần kẽo kẹt. Giống mọi ngày. Nhưng khác. Mọi ngày tôi nằm và nghĩ ý tưởng mới. Hôm nay tôi nằm và nghĩ câu hỏi cũ: "Anh thích vỗ tay hơn bán hàng đúng không?"

Điện thoại rung. Zalo. Tin nhắn từ Tuấn.

"Anh Khôi, 2 tuần hết rồi. Em nộp đơn ở FPT. Chúc anh mọi thứ tốt đẹp."

Tuấn đã đi. Chính thức. Tin nhắn 2 dòng, không gọi điện, không hẹn cà phê. 2 dòng. 5 năm theo tôi, 8 startup, 6 lần nợ lương, 3 lần công ty biến mất. Và kết thúc bằng 2 dòng Zalo. Tuấn không nói "dạ" trong tin nhắn. Tuấn nói "em nộp đơn." Câu tường thuật, không phải xin phép. Tuấn không hỏi ý kiến tôi. Vì ý kiến tôi, sau 8 startup, không còn giá trị bằng offer 45 triệu ở FPT.

Trả lời: "Cảm ơn em. Chúc em."

4 chữ. CEO trả lời CTO bằng 4 chữ. Trước đây tôi sẽ gọi, sẽ pitch, sẽ nói "em ơi, lần này khác, anh có ý tưởng mới." Nhưng hôm nay, "lần này khác" đã chết. Chết trong ly cà phê sữa loãng ở quán cóc Bạch Đằng, khi Bảo hỏi "anh thích vỗ tay đúng không?" Và tôi biết: nếu giữ Tuấn thêm 1 lần nữa, lần thứ 9, thì tôi không khác gì người nghiện kéo bạn bè xuống cùng.

Tuấn đi đúng. Hạnh đi đúng. Bảo đi đúng. Tất cả đi đúng. Người sai là người ở lại, ngồi trong căn hộ 18 mét vuông, nhìn trần nhà, và không biết phải đi đâu.

Đúng. Đúng rồi, Bảo. Đúng từ startup #1. FoodNow, 22 tuổi. Có Tiệm Bảy, 120 đơn/tháng, khách thật trả tiền thật. Và tôi bỏ Tiệm Bảy để đi pitch VNG. Vì VNG lớn. Vì pitch VNG "sexy." Vì pitch VNG có sân khấu, có phòng họp kính, có người mặc vest nghe tôi nói. Tiệm Bảy không có sân khấu. Tiệm Bảy có 1 ông chủ, 1 quầy bán cơm, và 120 đơn mỗi tháng. 120 đơn không sexy. Nhưng 120 đơn thật. Và tôi chọn sexy. Và mất tất cả.

Từ đó, mọi startup đều giống nhau. SocialShy: pitch hay, 0 user hiểu sản phẩm. PedalGo: TAM 6 tỷ đô (toàn cầu, không phải Sài Gòn). SeniorChat: app cho người già, người già không biết dùng app. EcoWash: 1 khu chung cư đồng ý thử, tôi không ship đúng hạn. Mỗi cái đều có 1 tín hiệu thật, 1 người thật sẵn sàng trả tiền. Và mỗi lần tôi đều bỏ người thật đi tìm sân khấu mới.

20 lần. 20 sân khấu. 0 khách hàng.

Tối. Mở app giao hàng. 12 đơn đang chờ. 12 đơn. 12 người thật, 12 món thật, 12 địa chỉ thật. Công việc duy nhất tôi làm mà có người trả tiền.

Ra đường. Xe Wave nổ máy. Áo khoác mỏng, mũ bảo hiểm, ba lô giao hàng. CEO LinkedIn 62.000 follower, mặc như shipper, vì đang là shipper.

Đơn 1: phở bò, Quang Trung, Gò Vấp. Người nhận là ông già, 70 tuổi, đứng cửa chờ, tay run, nói "cảm ơn con, pha thêm tương cho bác nghen." Tôi pha. Ông cười. Tôi đi.

Ông già này không biết tôi là CEO. Không quan tâm. Ông cần phở nóng lúc 9 giờ tối. Tôi mang đến. Giao dịch hoàn tất. Đơn giản. Sạch. Không pitch deck, không TAM, không "disrupting the senior food delivery market." Chỉ phở, tương, và "cảm ơn con."

Đơn 2: cơm gà, Phan Xích Long, Phú Nhuận. Đơn 3: bánh mì, Lý Chính Thắng, Q.3. Đơn 4: bún bò, Nguyễn Đình Chiểu, Q.3, giao đúng quán cà phê bà chủ hay hỏi "bạn gái giận hả?" Bà chủ không ở, quán đóng, giao cho bảo vệ tòa nhà bên cạnh.

Giao. Cảm ơn. Giao. Cảm ơn. Giao.

12 đơn. 12 lần bấm chuông, đưa hàng, nhận "cảm ơn anh." 12 giao dịch thật. Mỗi đơn 25.000 đồng. 12 × 25.000 = 300.000. Ít hơn 1 ly cà phê tôi từng gọi khi pitch investor ở quán sang Q.1. Nhưng 300.000 là thật. Ly cà phê Q.1 trả bằng tiền Lâm. 300.000 tôi tự kiếm bằng mồ hôi, bằng xe Wave, bằng 4 tiếng chạy trong đêm Sài Gòn.

Buồn cười: doanh nghiệp duy nhất tôi vận hành có doanh thu là giao hàng cho người khác. Không phải sản phẩm của tôi. Không phải khách hàng của tôi. Không phải thương hiệu của tôi. Tôi là ống dẫn, chuyển phở từ điểm A đến điểm B, kiếm 25.000 mỗi lần. Và "ống dẫn" thì không cần LinkedIn.

Đơn 7. Giao xong. Dừng xe ở ngã tư Nguyễn Thị Minh Khai, Q.1. Đèn đỏ. Nhìn lên.

Billboard. Lớn. Vị trí đắt, góc ngã tư, đèn LED chiếu sáng. Nhưng billboard rỗng. Chỉ còn khung sắt, vài mảnh poster cũ bong tróc, chữ mờ. Nheo mắt, đọc được 1 phần: "...Mind AI, Nghe thấy những gì..." Còn lại mất.

PetMind AI. Billboard tôi thuê 3 tháng trước. 30 triệu tiền Lâm. "PetMind AI. Nghe thấy những gì thú cưng không nói." Đã gỡ. Chỉ còn khung. Khung sắt trơn giữa trời đêm Sài Gòn, ánh đèn LED chiếu lên cái không có gì.

Giống tôi. Khung bên ngoài còn: CEO, founder, serial entrepreneur, 62.000 follower, ảnh đẹp, bio dài. Bên trong đã gỡ. Không sản phẩm. Không khách hàng. Không doanh thu. Không team. Chỉ còn khung. Và khung thì ai cũng thấy, nhưng khung không chứa gì.

Đèn xanh. Chạy tiếp.

Đơn 12. Cuối cùng. 1 giờ 40 sáng. Giao xong, giao cho ai không nhớ, ở đâu không nhớ. Mưa bắt đầu rơi. Mưa Sài Gòn tháng 6, không báo trước, đổ ập, rồi lại tạnh. Nhưng tôi không tìm chỗ trú. Tôi chạy.

Chạy qua Q.1. Chạy qua Nguyễn Huệ, phố đi bộ vắng, đèn vàng hắt trên mặt đường ướt. Chạy qua Dreamplex, tối, đóng cửa. Đây là nơi Bảo gặp tôi lần đầu. Đây là nơi tôi đứng trên sân khấu, nói về "fail forward," và 200 người vỗ tay.

200 người vỗ tay. Không ai mua gì. Bảo hỏi đúng: tôi thích vỗ tay. Và 200 người cho tôi vỗ tay miễn phí. Miễn phí cho họ. Trả bằng 16 năm của tôi.

Dừng xe. Vỉa hè, góc Lê Lợi và Pasteur. Mưa. Tắt máy. Ngồi trên xe, mũ bảo hiểm ướt, áo khoác thấm nước, ba lô giao hàng rỗng. Bên kia đường, tiệm 7-Eleven sáng đèn, nhân viên lau sàn, ca đêm. Bên này, tôi ngồi trên xe Wave ướt, nhìn tiệm sáng đèn.

Nhân viên 7-Eleven ca đêm. Lương chắc 5 triệu. Nhưng anh ta có lương. Có ca. Có sàn cần lau. Có sếp cần báo cáo. Có công việc rõ ràng: lau sàn, xếp hàng, bán đồ, tính tiền. Rõ ràng. Tôi, CEO, không biết ngày mai làm gì. Anh lau sàn 7-Eleven biết ngày mai làm gì: lau sàn. Và biết ngày mai làm gì, hóa ra, quý hơn 47 slide pitch deck.

Không mở Notes. Không mở LinkedIn. Không nghĩ ý tưởng. Không viết caption. Chỉ ngồi, nghe mưa rơi, nghe tiếng xe thưa dần, nghe Sài Gòn thở chậm lại.

Bảo hỏi tôi có thích kinh doanh không. Câu trả lời: không. Tôi thích TRÔNG GIỐNG người kinh doanh. Khác nhau. Rất khác. Người kinh doanh biết tên khách. Tôi biết tên investor. Người kinh doanh lo giao hàng đúng hạn. Tôi lo pitch deck đẹp. Người kinh doanh đếm doanh thu. Tôi đếm follower. Người kinh doanh hỏi "khách cần gì?" Tôi hỏi "cái gì đang hot?"

16 năm tôi không phải CEO. Tôi là diễn viên đóng vai CEO. Diễn giỏi đến mức 62.000 người tin. Diễn giỏi đến mức tôi tự tin. Và diễn giỏi đến mức quên mình đang diễn.

Mưa tạnh dần. Sài Gòn về khuya yên hơn. Xe thưa. Đèn đường vàng.

Ngồi vỉa hè. Ướt. Mệt. 2 giờ sáng.

38 tuổi. Ngồi vỉa hè Sài Gòn lúc 2 giờ sáng. Ướt. Áo shipper. Ba lô rỗng. CEO LinkedIn 62.000 follower. Và lần đầu tiên, tôi không có "ý tưởng startup tiếp theo." Không phải vì hết ý. Mà vì ý tưởng bây giờ nghe như tiếng quạt trần: kẽo kẹt, quen, vô nghĩa.

Tôi là ai nếu không phải CEO?

Câu hỏi đó, lần đầu tiên, không có slide trả lời.

Về nhà. 2 giờ rưỡi. Ướt. Thay đồ. Nằm xuống. Quạt trần quay.

Mở điện thoại. Không mở LinkedIn. Không mở Notes. Mở danh bạ.

Lướt. 800 contact. Nhìn tên. Investor này, founder kia, event organizer, phóng viên, freelancer, "bạn LinkedIn." 800 người. Gọi ai? Nói gì?

"Anh ơi, em vừa nhận ra em không phải CEO." Gọi ai nói câu đó? Hạnh? Hạnh đã đi. Tuấn? Tuấn cho 2 tuần, hết hạn từ tuần trước. Lâm? Lâm nói "nghiện." Bảo? Bảo vừa hỏi xong. Mẹ? Mẹ nói "sống bình thường" nhưng mẹ ở miền Tây, mẹ đang ngủ, mẹ 63 tuổi, mẹ lo đủ rồi.

Phong. Lê Hoàng Phong. Bạn cùng lớp đại học. Mất liên lạc 10 năm. Phong có công ty logistics, 200 nhân viên, tự bootstrap. Phong không có LinkedIn. Phong biết tên 200 khách hàng.

Nhưng gọi Phong lúc 2 giờ sáng để nói gì? "Ê Phong, tao vừa phát hiện tao không biết kinh doanh, mày chỉ tao đi"? Không gọi. Không lúc 2 giờ sáng. Không lúc ướt, mệt, và đang ngồi trên giường nhìn danh bạ 800 người mà không có ai để gọi.

800 liên lạc. Và tôi cô đơn hơn ông già Gò Vấp đặt phở lúc 9 giờ tối. Ít nhất ông có tôi mang phở đến. Tôi không có ai mang gì đến. Trừ Bảo mang 1 câu hỏi: "Anh thích vỗ tay đúng không?" Và câu hỏi đó, như phở nóng, nuôi sống tôi bằng sự thật thay vì hy vọng.

Đặt điện thoại xuống. Nhắm mắt.

Bảo hỏi tôi có thích kinh doanh không. Tôi không trả lời. Nhưng im lặng là câu trả lời rõ nhất. Im lặng nghĩa là "đúng, tôi thích vỗ tay hơn bán hàng, và tôi biết, và tôi không dám nói."

38 tuổi. 20 startup. 3.2 tỷ lỗ. 62.000 follower. 0 khách hàng. Và lần đầu tiên trong 16 năm, tôi không mở Notes trước khi ngủ. Không phải vì quên. Mà vì Notes bây giờ là gương, và gương lúc 2 giờ sáng chỉ phản chiếu 1 người: shipper mặc áo CEO, biết 47 cách mở đầu pitch deck, nhưng không biết tên 1 khách hàng.

Tôi là ai nếu không phải CEO?

Chưa biết. Nhưng lần đầu tiên, tôi để câu hỏi đó ở đó, không lấp bằng ý tưởng mới, không lấp bằng "lần này khác," không lấp bằng status LinkedIn. Chỉ để nó ở đó, trong căn hộ 18 mét vuông, cùng vết ẩm trần nhà, cùng quạt trần kẽo kẹt, cùng folder Hạnh và sổ Bảo trên bàn.

Và ngủ. Hoặc không ngủ. Cũng vậy.

Ch.42/61
2.384 từ