CEO Của Mười Hai Startup Phá Sản
Chương 41: Bảo Hỏi: "Anh Có Thực Sự Thích Kinh Doanh Không?"
Chương 41

Bảo Hỏi: "Anh Có Thực Sự Thích Kinh Doanh Không?"

Tin nhắn Zalo, 9 giờ sáng thứ Ba:

"Anh, em mời anh cà phê. Quán ở Bạch Đằng, Bình Thạnh. 10 giờ được không?"

Tôi nhìn tin nhắn 3 lần. Không phải vì không hiểu. Mà vì có thứ gì đó sai.

Bảo mời tôi cà phê. Lần đầu tiên. 13 tháng trước, Bảo đến Dreamplex mắt sáng, sổ tay bìa da, xin thực tập. 13 tháng sau, Bảo mời tôi cà phê. Lần nào trước tôi cũng trả. Cà phê, trà sữa, cơm trưa, taxi. Tôi trả vì tôi là "anh Khôi," và "anh Khôi" trả tiền vì anh Khôi là CEO. Bảo mời tôi nghĩa là Bảo có tiền. Và Bảo có tiền nghĩa là Bảo có lương. Và Bảo có lương nghĩa là Bảo đang làm ở đâu đó thật. Và "ở đâu đó thật" nghĩa là không phải chỗ tôi.

Trả lời: "Ok em."

Hai chữ. CEO từng viết caption LinkedIn 3 đoạn mỗi sáng, giờ trả lời bằng 2 chữ. Tiến bộ hay tụt hậu? Cả hai.

Quán cà phê Bạch Đằng. Không phải Highland, không phải Phúc Long, không phải coworking có Wi-Fi mật khẩu dài 27 ký tự. Quán cóc vỉa hè, bàn nhôm, ghế nhựa, quạt trần, ly cà phê sữa đá 18.000 đồng. Loại quán mà "CEO" không bao giờ hẹn người ở đây. Loại quán mà người có lương thật hay ngồi.

Bảo đã ở đó. Ngồi ghế nhựa, áo thun trơn, không phải hoodie startup. Không phải áo Dreamplex, không phải áo PetMind AI. Áo thun xanh navy, đơn giản, sạch, ủi phẳng. Tóc ngắn gọn hơn 13 tháng trước. Trước mặt Bảo: laptop, sổ tay (không phải sổ bìa da cũ), và ly cà phê đen đá.

Cà phê đen đá. Bảo uống đen đá. 13 tháng trước Bảo uống trà sữa trân châu. Đen đá là thứ người đi làm uống. Trà sữa là thứ thực tập sinh uống. Bảo đã chuyển menu.

– Anh!

Bảo vẫy tay. Cười. Nhưng cười khác. Không phải nụ cười "anh Khôi, anh là inspiration của em" hồi Dreamplex. Cười bình thường. Cười kiểu bạn gặp bạn. Ngang hàng.

Bảo gọi "anh." Không phải "anh Khôi." Từ lúc bỏ "Khôi" ra khỏi tên gọi, tôi biết mình đã mất thứ gì đó. Mất chữ "Khôi" trong miệng thằng nhỏ từng viết tên tôi trên Instagram. Nhưng hôm nay, "anh" nghe ấm hơn "anh Khôi." Vì "anh Khôi" là danh hiệu. "Anh" là người.

Tôi ngồi xuống. Gọi cà phê sữa. 18.000 đồng.

– Anh khỏe không?

– Khỏe.

Không khỏe. Nhưng "khỏe" là câu trả lời mặc định của người Việt, như "fine" là câu trả lời mặc định của người Mỹ. Cả hai đều nói dối. Cả hai đều biết đối phương đang nói dối. Và cả hai đều chấp nhận.

Bảo kể.

Không phải kể kiểu pitch. Không có slide, không có TAM, không có "disrupting the market." Bảo kể như kể chuyện đi chợ.

– Em đang làm một cái nhỏ nhỏ, anh. 5 đứa. Bán sản phẩm tẩy rửa sinh thái. Nước rửa chén, nước lau sàn, xà phòng. Chiết từ enzyme trái cây. Em học công thức trên YouTube.

YouTube. Bảo học công thức trên YouTube. Tôi đã mở 20 startup và chưa bao giờ học gì trên YouTube. Tôi học trên TechCrunch, trên Y Combinator, trên podcast của người Mỹ nói về "scale." Bảo học trên YouTube cách pha nước rửa chén. Và Bảo có doanh thu.

– Doanh thu bao nhiêu?

– 20 triệu mỗi tháng.

20 triệu. Ít. Rất ít. Bằng 1/9 lương Tuấn ở FPT. Bằng 1/50 tiền tôi đốt cho launch event Gem Center. Bằng 1/2500 số tiền tôi gọi vốn tổng cộng.

Nhưng 20 triệu là thật.

20 triệu thật. Khác 0 đồng thật. Khác "$340 tổng cả đời PetMind AI." Khác "doanh thu dự kiến" trên slide 37 của pitch deck. 20 triệu là số tiền khách hàng thật trả cho sản phẩm thật. Và tôi, CEO 16 năm, chưa bao giờ có 20 triệu doanh thu từ sản phẩm thật (trừ khóa học bán hy vọng, và giao hàng ban đêm).

– Nhỏ, anh. Nhưng có khách.

"Có khách." Hai từ đó, trong miệng Bảo, nhẹ bẫng. Như nói "trời hôm nay đẹp." Nhưng hai từ đó, trong tai tôi, nặng hơn tất cả mọi câu Bảo từng nói. "Có khách." Đơn giản. Và tôi, 16 năm, 20 startup, 3.2 tỷ lỗ, chưa bao giờ nói được câu đó.

– Khách là ai?

– Mấy chị trong chung cư em. Ban đầu em cho thử miễn phí. 3 chị khen, giới thiệu hàng xóm. Giờ có khoảng 80 khách, mua lặp lại hàng tháng. Em giao tận nơi, bằng xe máy, mỗi chai 35.000 đồng.

80 khách, mua lặp lại. Bảo biết có 80 khách. Bảo biết khách mua lặp lại. Tôi mở 20 startup và không biết tên 1 khách hàng nào. Ngọc, Gò Vấp, Pomeranian, người dùng trung thành duy nhất của PetMind AI, tôi chưa bao giờ gọi hỏi. Tiệm Bảy, quận 4, 120 đơn mỗi tháng trên FoodNow, tôi bỏ đi pitch VNG. 80 khách của Bảo có tên. Khách hàng của tôi có slide.

– Em biết tên mấy khách?

Bảo nhìn tôi. Hơi ngạc nhiên. Như câu hỏi đó quá hiển nhiên.

– Hết. 80 chị, em biết tên hết. Chị Lan tầng 3 mua nước rửa chén mỗi 2 tuần. Chị Hương tầng 7 thích mùi bưởi, không thích mùi chanh. Chị Thảo block B dị ứng nên em làm riêng chai không mùi.

Chai không mùi. Bảo làm riêng chai không mùi cho 1 khách hàng. Tôi đã bao giờ làm bất cứ điều gì riêng cho 1 khách hàng? Chưa. Vì tôi đang bận "scale." Scale nghĩa là phục vụ triệu người. Bảo phục vụ 80 người và biết ai dị ứng.

Im lặng. Tôi khuấy cà phê. Đá tan, sữa loang, cà phê nhạt dần. Giống tôi. Đậm đặc ban đầu, loãng ra theo thời gian.

Bảo nhấp cà phê đen. Đặt ly xuống. Nhìn tôi. Ánh mắt không phải ánh mắt thực tập sinh nhìn CEO nữa. Ánh mắt ngang.

– Anh, em hỏi thật được không?

– Hỏi đi.

"Hỏi thật." Mọi người nói "hỏi thật" trước khi hỏi câu đau. Hạnh nói "hỏi thật" trước khi hỏi burn rate. Tuấn nói "hỏi thật" trước khi hỏi "mình có khách hàng chưa." Lâm nói "hỏi thật" trước khi nói "mày đang chạy." "Hỏi thật" là cảnh báo động đất trước khi nền nhà rung.

Bảo hít thở. Hít kiểu chuẩn bị nói câu đã nghĩ sẵn, đã luyện trong đầu, có thể trên đường đến đây.

– Anh có thực sự thích kinh doanh không?

Im lặng. Xe máy ngoài đường. Quạt trần quay. Ly cà phê tan đá.

– Hay anh thích... phần khác?

– Phần khác là gì?

Bảo nhìn thẳng. 25 tuổi. Trẻ đủ để hỏi câu mà người lớn né. Đủ trẻ để không biết sợ câu trả lời.

– Phần pitch. Phần sân khấu. Phần mọi người vỗ tay.

Im lặng. Lâu hơn.

– Anh thích CÁI ĐÓ hơn là bán hàng, đúng không?

Bảo vừa nói ra thứ mà Hạnh cố nói 16 năm. Bằng 1 câu. "Anh thích vỗ tay hơn bán hàng." Đơn giản. Chính xác. Đau.

Hạnh nói bằng số liệu: "burn rate," "runway," "tổng lỗ 3.2 tỷ." Tuấn nói bằng kỹ thuật: "scale 0 vẫn bằng 0." Lâm nói bằng hình ảnh: "mày đang chạy vòng tròn." Bà chủ quán cà phê nói bằng câu hỏi: "sao không làm đàng hoàng rồi ở đó?" Tất cả nói cùng 1 thứ, bằng ngôn ngữ phức tạp hơn. Bảo nói bằng ngôn ngữ đơn giản nhất: "anh thích vỗ tay." Và ngôn ngữ đơn giản nhất cắt sâu nhất.

Vì Bảo từng ngồi hàng ghế đầu vỗ tay cho tôi. Bảo biết vỗ tay trông như thế nào từ phía dưới. Và Bảo biết tôi trông như thế nào trên sân khấu: sáng, tự tin, hạnh phúc. Sáng hơn khi ngồi trước Excel. Tự tin hơn khi gọi điện khách hàng. Hạnh phúc hơn khi giao hàng. Bảo từng ngưỡng mộ ánh sáng đó. Bây giờ Bảo nhận ra: ánh sáng đó là đèn sân khấu, không phải mặt trời. Đèn sân khấu tắt khi show kết thúc. Mặt trời thì không.

Tôi không trả lời.

Không phải vì tức. Không phải vì chưa nghĩ ra. Mà vì câu trả lời, tôi biết rõ, là "đúng." Tôi biết từ lâu. Biết từ khi mở PetMind AI và dành 3 tiếng thiết kế logo thay vì gọi 10 khách hàng. Biết từ khi dành 45 phút viết caption LinkedIn thay vì đọc review 1.2 sao. Biết từ khi dành 120 triệu launch event Gem Center thay vì chi 5 triệu chạy quảng cáo nhỏ thử nghiệm.

Tôi thích pitch hơn sell. Thích bắt đầu hơn duy trì. Thích slide hơn spreadsheet. Thích LinkedIn hơn Excel. Thích "lần này khác" hơn "lần này giống lần trước nhưng tốt hơn 10%." 10% cải thiện không sexy. Slide mới sexy. Sản phẩm mới sexy. "Disrupting the market" sexy. "Phục vụ 80 chị trong chung cư" không sexy. Nhưng 80 chị trả tiền. Và sexy thì không.

Bảo không ép. Không hỏi tiếp. Chỉ uống cà phê, nhìn ra đường, để im lặng ngồi giữa hai người.

Bảo 25 tuổi. 13 tháng trước, Bảo mở sổ tay ghi từng lời tôi nói. Bây giờ Bảo đóng sổ, mở công ty, và bán nước rửa chén cho 80 chị. 25 tuổi, 5 nhân viên, 20 triệu doanh thu. Tôi 38 tuổi, 0 nhân viên, 0 doanh thu (trừ giao hàng). Bảo đi sau tôi 13 tháng và đã ở trước tôi 16 năm. Vì Bảo bắt đầu từ khách hàng. Tôi bắt đầu từ slide.

13 tháng. Từ "anh Khôi là inspiration" đến "anh thích vỗ tay hơn bán hàng." 13 tháng là đủ để một đứa 25 tuổi nhìn xuyên qua hình ảnh mà 62.000 follower không nhìn thấy. Không phải vì Bảo thông minh hơn 62.000 người. Mà vì Bảo từng ngồi trong phòng, thấy tôi làm việc mỗi ngày, và "mỗi ngày" phơi bày mọi thứ mà "sân khấu" che lại.

Bảo trả tiền. 36.000 đồng. 2 ly cà phê. Bảo rút ví, ví có tiền, rút tờ 50.000 đồng, đưa cho bà chủ, nhận lại 14.000. Tự nhiên. Bình thường.

Bảo trả tiền. 36.000 đồng. Tôi, CEO 16 năm, 20 startup, 62.000 follower, 3.2 tỷ lỗ, vừa được đứa thực tập sinh cũ trả 18.000 tiền cà phê. Và 18.000 đó, Bảo kiếm từ bán nước rửa chén. Và nước rửa chén đó, chiết từ enzyme trái cây, công thức YouTube. Và công thức YouTube đó, tạo ra 20 triệu doanh thu mỗi tháng. Và 20 triệu đó, nhiều hơn tổng doanh thu 16 năm startup của tôi (trừ khóa học).

Bảo đứng dậy. Cười.

– Anh, em không nói để anh buồn. Em nói vì... em tiếc. Em từng muốn giống anh. Giờ em mừng vì em không giống.

"Em mừng vì em không giống." Bảo 25 tuổi. 13 tháng trước, "giống anh Khôi" là mơ ước. Bây giờ, "không giống anh Khôi" là may mắn. Sự thay đổi đó, nếu viết thành status LinkedIn, sẽ là bài viral nhất tôi từng thấy. Nhưng không ai viết, vì viết ra thì phải nhận: huyền thoại chỉ là poster, và poster thì bong góc.

– Nhưng anh giỏi, anh. Thật. Anh nói hay, anh nghĩ nhanh, anh pitch giỏi hơn bất cứ ai em biết. Chỉ là... anh dùng sai chỗ.

Bảo vỗ vai tôi. Nhẹ. Rồi đi. Xe máy Wave, giống tôi, nhưng treo 2 thùng carton phía sau, chữ viết tay: "Sạch Xanh, Sản phẩm tẩy rửa sinh thái." Bảo đội mũ bảo hiểm, nổ máy, nhập vào dòng xe Bạch Đằng.

Bảo đi giao hàng. Giống tôi. Bảo đi giao sản phẩm của Bảo, cho khách hàng của Bảo, kiếm tiền từ doanh nghiệp của Bảo. Tôi giao phở cho người lạ, kiếm 25.000 mỗi đơn, cho app của người khác. Cùng giao hàng. Khác hoàn toàn.

Ngồi lại. Ghế nhựa. Quạt trần. Ly cà phê sữa đá đã tan hết, chỉ còn nước đục, lạnh, loãng.

Tôi không trả lời Bảo. Vì câu trả lời, mà tôi biết rõ, là "đúng." Tôi thích pitch hơn sell. Thích bắt đầu hơn duy trì. Thích slide hơn spreadsheet. Và đó là lý do 20 startup chết. Không phải thiếu ý tưởng. Không phải thiếu vốn. Không phải thiếu team. Mà vì CEO thích sân khấu hơn cửa hàng. Thích micro hơn điện thoại gọi khách. Thích "lần này khác" hơn "lần này làm cho xong."

Bảo hỏi tôi có thích kinh doanh không. Câu trả lời: không. Tôi thích TRÔNG GIỐNG người kinh doanh. Khác nhau. Rất khác. Trông giống thì cần LinkedIn, pitch deck, sự kiện, áo sơ mi, danh thiếp, follower. Kinh doanh thật thì cần khách hàng. Và tôi, 16 năm, chọn mọi thứ trừ khách hàng.

Bà chủ quán dọn ly. Nhìn tôi.

– Cậu ngồi tiếp không? Hay lấy thêm ly?

– Dạ, cháu đi.

Bà chủ quán cóc Bạch Đằng. Không phải bà chủ quán Nguyễn Đình Chiểu (bà đó hỏi "bạn gái giận hả?" mỗi lần thấy tôi ngồi một mình). Bà này không hỏi. Bà bán cà phê 18.000, 30 khách mỗi ngày, biết ai uống gì. Bà là doanh nhân. Bảo là doanh nhân. Mẹ tôi bán tạp hóa 30 năm là doanh nhân. Tôi là diễn giả mặc áo doanh nhân.

Đứng dậy. Ra đường. Nắng Sài Gòn 11 giờ, chói, nóng, thật. Mọi thứ ở Sài Gòn đều thật trừ CEO trên LinkedIn.

Mở điện thoại. LinkedIn. Ngón tay lướt đến nút "Create post." Dừng.

Viết gì? "Hôm nay gặp intern cũ. Em ấy bây giờ có 80 khách hàng, 20 triệu doanh thu, và hỏi tôi có thực sự thích kinh doanh không. Tôi không trả lời được."

Không đăng được. Lần đầu tiên, sự thật không fit vào format LinkedIn. LinkedIn cần "insight," "lesson learned," "5 điều tôi rút ra." Sự thật hôm nay không có insight. Chỉ có 1 câu hỏi mà tôi không dám trả lời thành tiếng.

Đóng LinkedIn. Bỏ điện thoại vào túi. Đi bộ về. Không giao hàng. Không mở Notes. Không viết status. Chỉ đi, trong nắng, giữa Sài Gòn, và nghĩ về 2 chữ mà Bảo nói, 2 chữ đơn giản nhất, 2 chữ tôi không có sau 16 năm: "có khách."

Ch.41/61
2.444 từ