CEO Của Mười Hai Startup Phá Sản
Chương 33: Lần Thành Công Suýt Có
Chương 33

Lần Thành Công Suýt Có

Tháng thứ 6, FoodNow bay.

Không phải "bay" kiểu startup nổ trên LinkedIn. Bay thật. 3.500 user tải app, 2.000 đặt đơn thường xuyên, tăng 40% mỗi tháng. 50 nhà hàng partner. Doanh thu 30 triệu/tháng, gấp 15 lần tháng đầu. Hạnh mở laptop, chỉ biểu đồ: "Nếu giữ tốc độ này, 1 năm nữa mình hòa vốn."

Hòa vốn. Hai từ mà startup nào cũng mơ. Hai từ mà 16 năm sau tôi chưa bao giờ chạm lại.

Tháng thứ 6. FoodNow sống. Không phải sống trên slide hay sống trên LinkedIn. Sống trên đường phố Sài Gòn, nơi người ta mở app và đặt cơm trưa. Sống bằng đơn hàng thật, tiền thật, khách hàng thật. Và "thật" thì đẹp theo cách khác: không hào nhoáng, nhưng ấm.

Một quỹ đầu tư ngỏ ý. VC nhỏ, trụ sở quận 1, 3 người, quản lý 20 tỷ. Anh Khánh, partner, 35 tuổi, tóc gọn, nói chậm, hỏi đúng. Anh Khánh gọi: "Khôi, anh thấy FoodNow hay. Mình gặp nha?"

Gặp. Highland Coffee Đồng Khởi. Tôi mặc sơ mi trắng (chiếc tốt nhất, Zara, từ startup #0 tức đồ án tốt nghiệp). Pitch 30 phút. Anh Khánh nghe, gật, hỏi: "Revenue tháng này?" "30 triệu." "Chi phí?" "22 triệu." "Unit economics?" "Mỗi đơn lãi 3.000 đồng trước chi phí cố định."

"Khôi, mô hình có tiềm năng. Anh muốn rót 2 tỷ. Nhưng anh có điều kiện."

2 tỷ. Tôi nghe "2 tỷ" và tim đập. 2 tỷ là gấp 10 lần vốn hiện tại. 2 tỷ là văn phòng thật thay phòng trọ. 2 tỷ là team 20 người thay 5. 2 tỷ là CEO thật, không phải CEO phòng trọ. Tôi nghe "2 tỷ" và đã bắt đầu tưởng tượng, dù anh Khánh chưa nói xong câu.

"Điều kiện: mở rộng ra Hà Nội trong 3 tháng. Anh cần thấy khả năng scale liên tỉnh trước khi commit."

Tôi gật. Gật nhanh. Gật trước khi suy nghĩ. Gật bằng bản năng CEO: thấy tiền, gật. Suy nghĩ tính sau.

Về nhà, mua champagne. Chai Moët Mini, 150.000 đồng, nhỏ nhất tiệm. Mở, uống một mình trong phòng trọ, nhìn tường dán logo FoodNow bằng giấy A3.

Champagne. 22 tuổi, startup 6 tháng, chưa ký hợp đồng đầu tư, đã mở champagne. Đây là dấu hiệu đầu tiên, và tôi không nhận ra. Ăn mừng trước khi thắng. Pitch trước khi làm. Logo trước khi có khách. Champagne trước khi có tiền. Thứ tự sai, và tôi gọi nó là "positive mindset."

Hạnh đến phòng trọ tối đó. Nhìn chai champagne. Nhìn tôi.

– Mày ăn mừng cái gì?

– 2 tỷ. Quỹ anh Khánh muốn rót.

– Muốn rót. Chưa rót. Mày ăn mừng "muốn"?

– Hạnh, đây là milestone.

Hạnh ngồi xuống. Mở laptop. Hạnh luôn mở laptop khi cần nói chuyện nghiêm túc, như chiến binh rút kiếm.

– Khôi, 2 tỷ tốt. Nhưng điều kiện là gì?

– Mở rộng Hà Nội trong 3 tháng.

Im lặng. Hạnh nhìn biểu đồ trên Excel. Nhìn lại tôi. Nhìn biểu đồ.

– Mình chưa ổn ở Sài Gòn. 2.000 user, nhưng team support quá tải. Bug mỗi tuần 3-4 cái. Nhà hàng phàn nàn delivery time quá lâu. Nếu mở Hà Nội bây giờ, mình chạy 2 mặt trận mà không chắc giữ 1.

– Mình phải scale. Investor muốn thế.

– Investor muốn. Khách hàng muốn gì?

"Khách hàng muốn gì?" Hạnh hỏi. 22 tuổi, tôi bỏ qua câu này. 38 tuổi, tôi nhận ra đây là câu duy nhất cần trả lời. Nhưng 38 tuổi đã muộn 16 năm.

– Khách hàng muốn đồ ăn nóng, giao nhanh, không bug. Mình chưa làm được điều đó ổn ở Sài Gòn. Scale lên Hà Nội bây giờ là chạy trước khi biết đi.

– Optimize là cho startup nhỏ. Mình đang lớn.

Hạnh nhìn tôi. Ánh mắt Hạnh 22 tuổi giống Hạnh 35 tuổi: bình tĩnh, kiên nhẫn, mệt sẵn.

– Mày chọn ego thay vì số liệu.

"Ego thay vì số liệu." Hạnh 22 tuổi nói câu mà Hạnh 35 tuổi vẫn nói. Câu không thay đổi vì tôi không thay đổi. 16 năm, cùng câu, cùng sai lầm, cùng Hạnh cảnh báo. Khác chăng là Hạnh 22 tuổi còn hy vọng tôi nghe. Hạnh 35 tuổi không hy vọng nữa.

Hạnh đi. Tôi ngồi trong phòng trọ, nhìn chai champagne trống, nhìn laptop Hạnh để lại biểu đồ trên màn hình. Biểu đồ đẹp: đường xanh đi lên. Nhưng Hạnh vẽ thêm đường đỏ: chi phí sau khi mở Hà Nội. Đường đỏ đi lên nhanh hơn đường xanh. Hai đường cắt nhau ở tháng 8. Sau tháng 8: đỏ ở trên, xanh ở dưới. Hạnh ghi chú nhỏ cạnh: "Chết ở đây."

"Chết ở đây." Hạnh viết "chết" trên biểu đồ Excel. Kế toán Việt Nam viết "chết" bằng Calibri 11, highlight vàng, cạnh đường cong chi phí. Đây là cách Hạnh hét: không bằng giọng, bằng font chữ.

Tôi đóng laptop Hạnh. Mở Notes. Viết: "Kế hoạch mở rộng Hà Nội." Gạch đầu dòng: văn phòng, team, quảng cáo, launch event. Gạch đầu dòng đẹp, gọn, tự tin. Không có gạch đầu dòng nào ghi "hỏi khách Sài Gòn có hài lòng không."

Gọi Phong. "Tao được quỹ ngỏ ý rót 2 tỷ!" Phong im 3 giây. "Hay. Để làm gì?" "Mở rộng Hà Nội." "Khách Sài Gòn mày ổn chưa?" "40% tăng trưởng!" "40% tăng trưởng nhưng support team quá tải, Hạnh nói với tao rồi. Khách phàn nàn giao chậm." "Mày nói chuyện với Hạnh?" "Hạnh lo cho mày nên kể tao nghe. Khôi, 2 tỷ hay 200 tỷ, nếu khách Sài Gòn chưa hài lòng thì mở Hà Nội là chết."

Phong nói giống Hạnh. Hai người không hẹn mà cùng lời. Vì sự thật chỉ có 1 phiên bản. Ai nhìn cũng thấy giống nhau. Chỉ người không nhìn mới thấy "khác."

Tôi không nghe Phong. Không nghe Hạnh. Nghe anh Khánh. Vì anh Khánh có 2 tỷ. Hạnh có Excel. Phong có 8 khách. Nhưng 2 tỷ to hơn Excel và 8 khách cộng lại. Ít nhất là trong đầu CEO 22 tuổi.

Ký hợp đồng thuê văn phòng Hà Nội: 50 triệu/tháng, Hoàn Kiếm, tầng 5, 60 mét vuông. Tuyển thêm 10 người: 5 dev mới, 3 nhân viên kinh doanh, 1 quản lý vận hành, 1 marketing. Chi phí nhân sự tháng: từ 15 triệu nhảy lên 80 triệu. Thuê thêm văn phòng, thuê thêm server, chạy quảng cáo Google, Facebook. Chi phí tháng tổng: từ 22 triệu nhảy lên 140 triệu.

Bay ra Hà Nội tuần đầu tháng 3. Mưa phùn, lạnh, Sài Gòn không có loại lạnh này. Văn phòng Hoàn Kiếm, tầng 5, cửa sổ nhìn ra phố cổ. Đẹp. Professional. CEO thật rồi. Tôi đứng giữa văn phòng trống, 60 mét vuông sàn gạch, tường trắng, mùi sơn mới, nghĩ: đây là khởi đầu thật. Sài Gòn là thử. Hà Nội là thật. Không biết rằng "thật" sẽ tốn 300 triệu tiền thuê trả trước 6 tháng, và sẽ cháy trong đúng 6 tháng đó.

Tuyển team Hà Nội. 10 người. Phỏng vấn trên Zoom (lúc đó còn dùng Skype), trả lương cao hơn Sài Gòn 20% vì "giá thị trường khác." Hạnh tính: "Mày đang trả 12 triệu cho 1 nhân viên kinh doanh Hà Nội. Ở Sài Gòn mày trả 8 triệu. Cùng việc." "Hà Nội đắt hơn." "Hà Nội không đắt hơn 50%. Mày đang trả ego, không phải trả thị trường."

Trả ego. Hạnh lại đúng. Tôi trả lương cao vì muốn team Hà Nội "xịn." Nhưng "xịn" theo CEO nghĩa là "đắt." Đắt hơn không có nghĩa giỏi hơn. Nhưng trong slide trình investor, "team 15 người, lương trung bình 12 triệu" đẹp hơn "team 15 người, lương trung bình 8 triệu." Vì số lớn hơn trông chuyên nghiệp hơn. Dù số lớn hơn cũng đốt tiền nhanh hơn.

140 triệu/tháng. Gấp 7 lần trước khi scale. Revenue: 30 triệu/tháng. Lỗ ròng: 110 triệu/tháng. Runway: 200 triệu (vốn gốc còn lại) ÷ 110 triệu = 1.8 tháng. Hạnh tính xong, nhắn: "1.8 tháng. Nếu quỹ không chuyển tiền trước tháng 8, mình chết." Tôi nhắn: "Sẽ chuyển. Anh Khánh hứa rồi." Hạnh nhắn: "Hứa khác ký." Tôi không trả lời.

Đây là lần gần nhất tôi chạm vào thành công. FoodNow tháng thứ 6, tăng trưởng 40%, investor ngỏ ý, team 15 người, văn phòng 2 thành phố. Trên giấy, startup của tôi trông đẹp. Trên LinkedIn (post đầu tiên có hơn 200 like): "Scaling FoodNow to Hanoi! The food delivery revolution is coming to the capital! 🚀"

Tôi nhớ cảm giác. Mọi thứ sáng lên, mọi thứ có nghĩa. 22 tuổi, sắp trở thành CEO thật. Nhân viên gọi "anh Khôi," investor gọi "em Khôi," báo gọi "founder trẻ." Mọi danh xưng đều đẹp. Và tôi tin, vì 22 tuổi thì tin dễ, nghi khó.

16 năm sau, tôi vẫn đuổi theo cảm giác đó. Cảm giác "sắp thành." Nó giống mùi cà phê buổi sáng: đẹp, ngắn, và biến mất trước khi bạn kịp uống cạn. PetMind AI có cảm giác đó ở tháng thứ 2. GreenChain có ở tuần đầu. Thất Bại Học có ở ngày đầu tiên 500 người đăng ký. Cảm giác "sắp thành" là liều thuốc tôi đuổi theo. Và FoodNow là liều đầu tiên.

FoodNow là startup gần nhất với thành công. Và cũng là startup dạy tôi bài học tệ nhất: rằng "suýt thành" đủ để nghiện cả đời. Vì "suýt" có vị ngọt. Và ngọt thì nhớ lâu hơn đắng.

Ch.33/61
1.613 từ