Startup Phá Sản
Bốn tháng sau khi nhận 500 triệu từ Lâm, tôi đứng giữa văn phòng coworking Thủ Đức tầng 3 và nhìn Hạnh đặt bảng tính lên bàn.
– Nợ: 200 triệu. Tài sản: 3 cái bàn thanh lý, 1 máy pha cà phê hỏng nút nguồn, 47 slide PowerPoint.
– Slide có giá trị.
– Không, Khôi. Slide không có giá trị.
Slide không có giá trị. Hạnh nói đúng. 52 slide PetMind AI (thêm 5 trang phụ lục từ lần đầu) không bán được cho ai. Không ai mua slide. Người ta mua sản phẩm, dịch vụ, giải pháp. Slide là giấy gói, không phải quà. Và tôi đã dành 16 năm hoàn thiện giấy gói mà quên mất bên trong không có gì.
500 triệu đã hết. Trong 4 tháng. Tôi có thể kể chi tiết từng khoản: tuyển thêm 3 người (không phải 5 như kế hoạch, vì Hạnh cắt), chạy quảng cáo (80 triệu, kết quả: thêm 2.000 lượt tải, 1.900 xóa app trong tuần đầu), tổ chức 1 sự kiện networking nhỏ (15 triệu, kết quả: 40 danh thiếp, 0 khách hàng), nâng cấp server (8 triệu, kết quả: app nhanh hơn 0.3 giây, nhưng vẫn nói "Gâu"), lương team 4 tháng (phần lớn), và những khoản vặt vãnh mà Hạnh ghi đến từng đồng.
Doanh thu tổng cả đời PetMind AI: 340 đô la. Khoảng 8.5 triệu đồng. Trong đó 250 đô la từ 2 tháng đầu, trước khi Lâm rót vốn. 90 đô la còn lại rải rác trong 4 tháng sau, từ vài người dùng Premium quên hủy đăng ký.
8.5 triệu. Đốt tổng cộng hơn 800 triệu (Dũng + Lâm + chi phí hoạt động), thu 8.5 triệu. Tỉ lệ hoàn vốn: khoảng 1%. Nếu tôi gửi 500 triệu vào ngân hàng, lãi suất 5%, sau 4 tháng tôi có thêm 8.3 triệu. Gần bằng doanh thu PetMind AI. Nghĩa là: không làm gì cả cho kết quả tương đương với startup tôi mở.
Người dùng còn lại: 12. Trong đó 6 là nhân viên công ty (dùng để test). 6 người thật. Và trong 6 người thật, chỉ còn 1 người dùng hàng ngày: Ngọc ở Gò Vấp, Pomeranian, 3 lần mỗi ngày.
Ngọc. Người dùng trung thành nhất và duy nhất. Tôi chưa bao giờ gọi cho Ngọc để hỏi tại sao cô ấy thích app. Bây giờ thì muộn rồi.
Nhân viên còn lại: 5. Từ 15 (đỉnh) xuống 5 (đáy) trong 4 tháng. 10 người đã nghỉ, lý do đều giống nhau: "em tìm được chỗ khác". Chỗ khác nghĩa là chỗ trả lương. Chỗ nào cũng trả lương trừ PetMind AI. Tháng cuối, tôi nợ lương 1 tháng cho 5 người còn lại.
Năm người còn lại: Tuấn (CTO, vì trung thành), Hạnh (kế toán, vì bạn thân), Bảo (thực tập, vì chưa biết đi đâu), Phát (dev, vì đang viết paper về AI cho thú cưng và cần data), và Phúc (office manager, vì "em thích cái máy pha cà phê ở đây, dù nó hỏng").
5 người. 5 lý do khác nhau để ở lại startup sắp chết. Không lý do nào là "vì sản phẩm tốt" hay "vì công ty có tương lai". Trung thành. Tình bạn. Bế tắc. Nghiên cứu cá nhân. Và máy pha cà phê hỏng.
Buổi chiều thứ Sáu. Họp team lần cuối.
Tôi đứng trước bảng trắng. Bảng trắng đã mờ chữ "FUNDED" từ tháng trước, không ai xóa, chỉ bị nhòe dần theo thời gian. Giống vốn. Giống mọi thứ.
– Team. Cảm ơn mọi người. PetMind AI sẽ tạm dừng hoạt động.
Im lặng.
"Tạm dừng" là từ CEO dùng thay cho "chết". Giống "restructuring" thay cho "sa thải". "Pivot" thay cho "sai". "Pre-revenue" thay cho "không ai trả tiền". Ngôn ngữ startup có cả một bộ từ điển để biến sự thật thành thứ nghe được. Và "tạm dừng" là từ cuối cùng trong bộ từ điển đó.
Phúc giơ tay.
– Anh Khôi, tạm dừng bao lâu ạ?
– Chưa xác định được, Phúc.
"Chưa xác định" nghĩa là "mãi mãi". Không startup nào "tạm dừng" rồi quay lại. Tạm dừng là cách nói "chết" mà không cần đám tang.
Phát hỏi:
– Anh, data mình đã thu thập, em có thể giữ lại không? Em muốn dùng cho paper.
– Giữ đi, Phát.
Data. PetMind AI để lại cho thế giới chính xác 1 thứ có giá trị: data mà Phát thu thập để viết paper. Không phải app, không phải khách hàng, không phải doanh thu. Một dev 24 tuổi ngồi xó văn phòng lặng lẽ tải paper và gắn nhãn ảnh chó, và đó là di sản duy nhất của PetMind AI.
Bảo không hỏi gì. Ngồi im. Sổ tay bìa da đóng. Bút nằm yên. Mắt nhìn xuống bàn.
Hạnh đứng dậy.
– Lương tháng cuối tao sẽ tính xong trong tuần. Khôi, mày ký sổ sách đi.
– Ký gì?
– Sổ đóng. Báo cáo tài chính. Thuế. Bảo hiểm xã hội cho nhân viên. Giải thể công ty.
Giải thể. Từ đó nghe nặng hơn "tạm dừng". Giải thể là pháp lý. Giải thể là khai tử. Hạnh không nói "tạm dừng" như tôi. Hạnh nói "giải thể" vì kế toán dùng từ đúng. Luôn luôn.
– Hạnh, mình chưa cần giải thể. Tạm dừng thôi.
Hạnh nhìn tôi. 3 giây.
– OK. Tạm dừng. Tao sẽ ghi "tạm ngừng kinh doanh". Nhưng Khôi, giấy tờ tạm ngừng hay giải thể đều tốn tiền. Tiền đó lấy ở đâu?
Tiền đó lấy ở đâu? Tài khoản công ty: 0. Tài khoản cá nhân: 43.000 đồng. Nợ lương team: khoảng 45 triệu. Nợ Hạnh: 3 triệu (tiền cơm cũ) + 0 (Hạnh không lấy lương 13 startup). Nợ Lâm: 500 triệu (lần này) + 650 triệu (3 lần trước) = 1.15 tỷ tổng. Nợ tiền nhà: lại nợ 1 tháng (vừa trả 3 tháng bằng tiền "vận hành CEO", giờ lại nợ).
Dọn văn phòng.
Chiều thứ Bảy, 5 người đến dọn. Tuấn tháo laptop công ty, sao lưu dữ liệu, format ổ cứng. Phát mang theo USB chứa dataset, cẩn thận như mang vàng. Phúc thu dọn bàn ghế, tháo máy pha cà phê hỏng (mang về nhà, nói "em sẽ sửa"). Bảo gỡ poster "PetMind AI, Nghe thấy những gì thú cưng không nói" trên tường. Gỡ chậm, hai tay, cẩn thận không rách.
Tôi đứng giữa. Không biết làm gì. CEO không dọn. CEO không code. CEO không sửa máy pha cà phê. CEO làm gì khi startup chết? CEO đứng giữa và nhìn.
Nhặt mấy tờ giấy rơi dưới sàn. In menu ngày launch: "PetMind AI Launch Party, Dress Code: Smart Casual". Dưới cùng ghi: "Tối nay chúng ta thay đổi ngành thú cưng!" Giấy nhàu, mực phai. Tôi gấp lại, bỏ vào túi. Không biết tại sao giữ. Có lẽ vì giữ thì dễ hơn vứt.
Tuấn đi ngang, ôm thùng carton đựng dây sạc và một con chuột máy tính. Dừng lại.
– Anh, ổ cứng server có dữ liệu người dùng. Anh muốn giữ hay xóa?
– Giữ đi.
– Giữ để làm gì?
Im lặng.
– Em xóa nhé.
– Ừ. Xóa đi.
Xóa. Dữ liệu 12 người dùng cuối cùng (6 là nhân viên). Xóa luôn Ngọc ở Gò Vấp, Pomeranian, 3 lần mỗi ngày. Xóa luôn bằng chứng duy nhất cho thấy PetMind AI từng tồn tại trên điện thoại ai đó. Ctrl+Shift+Delete. Sạch.
Đứng giữa và nhìn. Đó là kỹ năng duy nhất tôi có mà không ai cần. Đứng giữa phòng họp và nhìn, đứng giữa sân khấu và pitch, đứng giữa tiệc và cười. Tôi giỏi đứng giữa. Tôi tệ ở mọi thứ xung quanh.
Hạnh ngồi góc, đóng sổ sách trên laptop. Gõ Excel, trang cuối: "TỔNG KẾT PETMIND AI". Lỗ ròng: khoảng 850 triệu (bao gồm vốn Dũng + vốn Lâm + chi phí hoạt động). Doanh thu tổng: 340 đô la. Tỉ lệ hoàn vốn: gần 0%.
Hạnh gập laptop. Nhìn tôi.
– Xong. Sổ đóng. Startup thứ 13.
– Cảm ơn Hạnh.
– Đừng cảm ơn. Trả tao 3 triệu tiền cơm là được.
3 triệu. Từ startup #1 đến #13, Hạnh đòi 3 triệu tiền cơm. Không nhiều hơn, không ít hơn. 3 triệu là con số cố định giữa tôi và Hạnh, giống một hợp đồng không viết: tao làm kế toán miễn phí, mày nợ tao cơm. 16 năm. 3 triệu. Hạnh có thể đòi nhiều hơn. Nhưng 3 triệu là đủ. Đủ để nhắc tôi rằng tôi nợ. Không đủ để làm tôi đau. Vì Hạnh không muốn tôi đau. Hạnh chỉ muốn tôi nhớ.
Năm giờ chiều. Dọn xong. Văn phòng trống. 4 bàn, ghế xếp gọn, tường trắng, vết keo poster còn dính. Chỗ bảng trắng vẫn còn chữ "FUNDED" nhòe. Ánh nắng chiều hắt qua vách kính, soi rõ bụi bay.
Mọi người lần lượt ra về. Phúc đi đầu, ôm máy pha cà phê. Phát đi theo, tay cầm USB. Hạnh đi tiếp, gọi điện cho ai đó, chắc là công ty "thật" mà cô ấy đang làm kế toán chính thức. Bảo đi cuối, dừng ở cửa, quay lại nhìn tôi.
– Anh Khôi.
– Ừ.
– Em... cảm ơn anh. Dù sao cũng cảm ơn.
"Dù sao cũng cảm ơn." Câu đó nghĩa là: "em biết mọi thứ không như anh nói, nhưng em vẫn cảm ơn vì anh cho em thấy startup là gì". Bảo cảm ơn tôi vì cho cậu ấy thấy sự thật. Irony là: sự thật đó là thất bại.
Bảo đi. Tuấn đi cuối cùng. Đứng cạnh tôi ở cửa văn phòng. Không nói gì. Hai đứa nhìn căn phòng trống.
– Tuấn.
– Dạ anh.
"Dạ anh." Tuấn nói lại "dạ" rồi. Hôm nay. Ngày cuối. "Dạ" của ngày cuối khác "dạ" của ngày đầu. "Dạ" ngày đầu là hào hứng. "Dạ" hôm nay là chào tạm biệt.
– Cảm ơn. 8 startup.
– Dạ. 8 startup. 6 lần nợ lương.
– Tuấn sẽ đi đâu?
– Em có offer ở một công ty phần mềm. Sản phẩm thật. Khách hàng thật. Lương đúng hạn.
Sản phẩm thật. Khách hàng thật. Lương đúng hạn. Ba thứ mà tôi chưa bao giờ cho Tuấn. Tuấn xứng đáng cả ba.
– Chúc Tuấn.
– Cảm ơn anh.
Tuấn vỗ vai tôi. Nhẹ. Rồi đi.
Tôi đứng một mình trong văn phòng trống. Điện thoại rung. Thông báo LinkedIn:
"Bài viết 'PetMind AI, Launch Day 🚀' của bạn vừa đạt 10.000 likes."
10.000 like. Bài đăng từ ngày launch, 4 tháng trước. Vẫn đạt 10.000 like. LinkedIn không biết PetMind AI đã chết. LinkedIn vẫn nghĩ PetMind AI đang "launch", đang "fly", đang "disrupt". LinkedIn sống trong quá khứ, nơi mọi startup đều đẹp và mọi founder đều thành công.
10.000 like. 0 khách hàng. 0 đồng. Startup thứ 13 nằm cạnh 12 đứa anh em.
Tắt đèn. Khóa cửa. Trả chìa khóa cho quản lý coworking. Bạn Hương, quản lý, nhận chìa khóa, mỉm cười kiểu người đã thấy nhiều startup đến rồi đi.
– Anh Khôi, phòng anh sạch sẽ lắm. Cảm ơn anh.
– Cảm ơn Hương.
– Anh có cần hóa đơn tháng cuối không?
– Không cần. Hạnh lo rồi.
Hạnh lo rồi. Câu tôi nói nhiều nhất. 13 startup, mỗi lần kết thúc, "Hạnh lo rồi". Giấy tờ, thuế, bảo hiểm, thanh lý, đóng tài khoản. Hạnh lo hết. Tôi chỉ lo mở. Hạnh lo đóng. Tôi là người khởi đầu. Hạnh là người thu dọn.
Xuống thang. Ra xe. Nổ máy Wave. Chạy về Bình Thạnh. Đường chiều thứ Bảy vắng hơn ngày thường. Qua cầu Sài Gòn, gió sông thổi nhẹ. Mùi nước sông. Mùi khói xe. Mùi Sài Gòn cuối tuần.
Về nhà. Tầng 4. 72 bậc. Căn phòng 18 mét vuông. Giường đơn. Bàn gỗ ép. Poster "Hustle & Grind" góc bong. Quạt trần kẽo kẹt. Vết ẩm trên trần hình Việt Nam, cong từ Bắc vào Nam.
Rút từ túi ra tờ giấy menu ngày launch. Đặt lên bàn. Cạnh tờ giấy là danh thiếp cũ: "Trần Minh Khôi, CEO & Founder, PetMind AI". In ở tiệm photocopy hẻm 47, 500 đồng/tấm. Tôi nhìn hai thứ: menu và danh thiếp. Bằng chứng duy nhất trong phòng cho thấy tôi từng là CEO của một thứ gì đó. Ngoài ra, phòng này giống phòng của bất kỳ ai 38 tuổi, sống một mình, chưa có gì.
Mở Zalo. Nhắn Hạnh: "Xong rồi."
Hạnh trả lời sau 2 phút: "Xong rồi. Startup thứ 13. 👍."
Lại 👍. Emoji chính thức cho mọi cái kết giữa tôi và Hạnh. Kết thúc mối quan hệ: 👍. Kết thúc startup: 👍. Kết thúc 500 triệu: 👍. Một ngón tay cái lên cho mỗi lần sụp đổ. Lạc quan hay mỉa mai, tôi không phân biệt được nữa.
Mở app giao hàng. 6 đơn đang chờ. Vì hôm nay là thứ Bảy, và thứ Bảy shipper Khôi vẫn phải chạy. Startup chết nhưng tiền nhà vẫn nợ. Startup chết nhưng bụng vẫn đói. Startup chết nhưng Sài Gòn vẫn cần người giao phở.
Thay áo. Mặc áo GrabBike. Xuống 72 bậc thang. Nổ máy. Ra đường.
Giao xong 6 đơn, về nhà lúc 11 giờ đêm. 72 bậc lần thứ ba trong ngày. Nằm xuống.
Ngồi xuống giường. Mở điện thoại. Mở Notes.
Gõ: "Ý tưởng startup tiếp theo."
Nhìn 6 chữ đó trên màn hình. Và tôi không thấy có gì sai với việc này.
Đó, chính xác, là vấn đề.
Mười ba lần mở. Mười ba lần đóng. Và mỗi lần đóng, tôi đều mở Notes gõ "ý tưởng tiếp theo". Không buồn. Không khóc. Không suy sụp. Chỉ mở Notes. Vì buồn, khóc, suy sụp là của người bình thường. Tôi không bình thường. Tôi là serial entrepreneur. Và serial entrepreneur không dừng.
Nhưng có lẽ, chính vì không dừng, mà tôi ở đây. 38 tuổi. 13 startup. 0 thành công. Và vẫn gõ "ý tưởng tiếp theo" trên cái điện thoại giá 2 triệu trong căn phòng 18 mét vuông.
Phía trước tôi là startup thứ 14. Phía sau tôi là 13 cái xác. Và tôi, như mọi khi, chọn nhìn phía trước. Vì phía sau không có gì đẹp.
Nhưng có lẽ, phía sau mới là nơi tôi cần nhìn.