CEO Của Mười Hai Startup Phá Sản
Chương 29: Tuấn Chuẩn Bị Bỏ Đi
Chương 29

Tuấn Chuẩn Bị Bỏ Đi

Tuấn nhắn: "Anh Khôi, ăn phở sáng không?"

Tuấn không bao giờ rủ ăn phở. Tuấn ăn mì gói buổi sáng, uống cà phê lon, ngồi code. Tuấn rủ ăn phở khi có chuyện buồn, giống người ta mở rượu khi có chuyện vui. Phở sáng của Tuấn là rượu ngược: ăn trước khi đau.

Tuấn rủ ăn phở. Hạnh chọn quán cũ. Lâm mời qua nhà. Bảo hẹn quán cà phê. Mỗi người có cách riêng để nói "tao sắp nói thứ mày không muốn nghe." Và tôi đã quen với mọi cách, vì tôi đã nghe tất cả. Nhưng quen không có nghĩa không đau.

Quán phở Lý Quốc Sư, đường Nguyễn Trãi, quận 5. 6 giờ sáng. Quán đông, tiếng xe máy ngoài đường, mùi phở bay, nóng, ẩm, thật. Tuấn ngồi bàn góc, áo thun xám, tóc rối, quầng mắt thâm. Trước mặt Tuấn: 2 tô phở, 1 cho Tuấn, 1 cho tôi. Tuấn gọi sẵn, nghĩa là Tuấn không muốn mất thời gian đợi.

– Ngồi đi anh. Ăn trước.

Tôi ngồi. Ăn. Phở tái, nước trong, thơm, nóng. Phở ngon hơn khi buồn, vì lúc buồn mọi thứ có vị rõ hơn. Hoặc vì lúc buồn tôi ăn chậm hơn, và ăn chậm thì nếm được.

Tuấn ăn nửa tô. Đặt đũa xuống. Nhìn tôi.

– Anh Khôi, em nhận offer.

– Offer nào?

– FPT Software. Lương 45 triệu. Bắt đầu tháng sau.

45 triệu. Gấp... tôi không nhớ Tuấn lương bao nhiêu khi theo tôi. Có lúc 15 triệu, có lúc 10, có lúc 0 (nợ lương). Trung bình: thấp hơn 45 triệu rất nhiều. FPT trả Tuấn nhiều hơn tất cả startup tôi cộng lại. Vì FPT trả bằng tiền thật, không phải equity ảo.

– FPT? Em bỏ startup đi làm corporate?

Im lặng. Tuấn nhìn tôi. Mắt Tuấn khác mọi lần. Không phải mắt CTO nghe sếp nói "scale." Mắt người đã quyết định, và quyết định không phải vì giận mà vì mệt.

– Corporate có lương đúng hạn, anh.

Lương đúng hạn. 5 từ. Tuấn 32 tuổi, theo tôi 8 startup, 6 lần nợ lương, 3 lần công ty biến mất qua đêm. 6 lần nợ lương là 6 lần Tuấn gọi điện xin gia hạn tiền nhà. 3 lần công ty biến mất là 3 lần Tuấn thức 3 giờ sáng backup code trước khi server bị cắt. Và bây giờ Tuấn muốn thứ đơn giản nhất: lương đúng hạn. Thứ mà 99% công ty làm được. Trừ công ty tôi.

– Tuấn, em theo anh 8 startup...

– 8 startup. 6 lần nợ lương. 3 lần công ty biến mất qua đêm. Em đã 32 tuổi, anh. Em cần gì đó thật.

"Thật." Lại từ đó. Bảo nói "thật" hôm gọi điện báo đang phỏng vấn chỗ khác. Tuấn nói "thật" bây giờ. "Thật" là từ mọi người dùng khi rời tôi. Vì xung quanh tôi, mọi thứ đều giả: startup giả, doanh thu giả, chức danh giả. Và khi người ta muốn thứ "thật," họ phải rời tôi. Vì tôi không có gì thật để cho.

Im lặng. Tôi ăn phở. Tuấn uống nước. Xung quanh, quán phở sáng sống bình thường: người đàn ông đọc báo, bà già ăn phở gà, anh shipper uống cà phê nhanh trước khi chạy đơn đầu ngày. Mọi người đều có buổi sáng. Mọi người đều có ngày tiếp theo. Và ngày tiếp theo của họ không phụ thuộc vào CEO nào phá sản.

– Tuấn, lần tới...

Tuấn giơ tay, chặn.

– Anh, đừng nói "lần tới." Hạnh nói đúng rồi.

Tuấn biết Hạnh nói đúng. Tuấn biết Hạnh đi. Tôi chưa kể, nhưng Tuấn biết. Vì Hạnh nhắn Tuấn. Vì Hạnh và Tuấn nói chuyện với nhau về tôi, mà tôi không biết. Vì người ta nói về CEO sau lưng CEO, giống nhân viên nói về sếp trong group chat không có sếp. Và tôi là sếp cuối cùng biết.

– Anh, em không đi ngay. Em cho anh 2 tuần. Nếu anh có cái gì thật, cái gì khác mọi lần, em ở. Nếu không, em đi.

– Cái gì là "thật"?

– Thật là có người trả tiền. Không phải investor. Người dùng. Người mua sản phẩm vì họ cần, không phải vì anh pitch hay. 1 người cũng được. Nhưng phải người thật, trả tiền thật, vì lý do thật.

1 người. Tuấn chỉ cần 1 người. 1 khách hàng thật trả tiền thật. Đơn giản nhất thế giới. Nhưng 20 startup tôi chưa bao giờ có 1 người trả tiền vì cần sản phẩm. Ngọc Gò Vấp trả tiền PetMind AI, nhưng tôi chưa bao giờ gọi hỏi tại sao. Lâm mua 3 NFT, nhưng "vì vui, không vì hiểu." 500 học viên trả tiền, nhưng vì hy vọng, không vì giá trị. 1 khách hàng thật: yêu cầu dễ nhất mà tôi không đạt được trong 16 năm.

– 2 tuần. 1 người.

– 2 tuần. 1 người. Deadline thật duy nhất anh từng có. Không phải deadline trên slide, không phải milestone trong pitch deck. Deadline người.

Deadline người. Tuấn đặt deadline bằng người, không bằng ngày. Deadline trên slide: "Q3 launch." Deadline người: "2 tuần, hoặc em đi." Cái nào đáng sợ hơn? Slide không đi. Tuấn đi.

Tuấn đứng dậy. Bát phở còn nửa. Tuấn không ăn hết vì Tuấn không đến để ăn. Tuấn đến để nói. Và nói xong thì ăn không ngon.

– Anh Khôi.

– Gì?

– Em biết anh sẽ không tìm được. Anh biết em biết. Nhưng em vẫn cho 2 tuần vì em nợ anh 5 năm anh tin em giỏi code. Không ai tin em giỏi trước anh.

"Không ai tin em giỏi trước anh." 9 từ. Nhiều hơn "dạ" rất nhiều. Tuấn thường nói bằng "dạ" và code. Hôm nay Tuấn nói bằng 9 từ dài hơn bất kỳ function nào Tuấn viết. 9 từ giải thích tại sao Tuấn ở lại 5 năm, 8 startup, 6 lần nợ lương. Không phải vì sản phẩm. Vì tôi nhìn Tuấn và thấy giỏi, trong khi mọi người nhìn Tuấn và thấy "dev." Tôi cho Tuấn chức CTO khi Tuấn chỉ là fresher. Sai về quản lý, đúng về con người. Và con người thì nhớ ai tin mình đầu tiên.

Tuấn để tiền trên bàn, đủ 2 tô, rồi đi. Nhanh, không quay lại, giống Hạnh. Mọi người rời tôi đều đi nhanh và không quay lại, như sợ nhìn lại thì quay lại. Và câu Tuấn nói cuối đọng hơn mọi câu: "Không ai tin em giỏi trước anh." Tuấn theo tôi 8 startup không phải vì startup. Vì tôi tin Tuấn giỏi. Và bây giờ Tuấn đi vì anh ta cũng tin mình giỏi. Giỏi đủ để không cần tôi nữa.

Tôi ngồi lại quán phở. 6 giờ rưỡi sáng. Đông, ồn, thật. Mọi người ăn phở, đi làm, sống cuộc đời bình thường. Và tôi, CEO 20 startup phá sản, 900 triệu trong tài khoản, 0 khách hàng thật, ngồi đây không biết làm gì.

Bát phở Tuấn để lại, nước nguội dần, mỡ đóng mỏng trên mặt, như lớp vỏ startup: bóng loáng khi nóng, xấu xí khi nguội.

Mở điện thoại. LinkedIn notification: "12 người đã xem profile bạn tuần này." 12 người. Có lẽ 12 recruiter, hoặc 12 người tò mò "serial entrepreneur 20 startup" là ai. Không ai trong 12 người đó là khách hàng. LinkedIn cho tôi 62.000 follower và 0 khách hàng. Facebook cho tôi 500 học viên và 0 thành công. Sự kiện startup cho tôi 100 danh thiếp và 0 đơn hàng. Tôi có nhiều người biết tên nhưng không ai cần sản phẩm.

1 người. Tuấn chỉ cần 1. Và tôi không biết bắt đầu từ đâu. Vì "tìm 1 khách hàng" đơn giản đến mức không có trong sách startup nào. Sách dạy "product-market fit," dạy "TAM SAM SOM," dạy "growth hacking." Không sách nào dạy: "Bước 1: tìm 1 người cần thứ bạn làm." Có lẽ vì nó quá đơn giản. Hoặc vì sách startup viết cho người đã có 1 người đó rồi.

Gọi thêm ly cà phê. Bà chủ quán phở pha, đặt xuống, nói: "Buổi sáng mà mặt buồn vậy con?" "Dạ, bạn con sắp nghỉ việc." "Ừ, ai cũng phải nghỉ lúc nào đó. Con cũng vậy."

"Con cũng vậy." Bà chủ quán phở nói tôi cũng phải nghỉ. Nghỉ gì? Nghỉ mở startup? Nghỉ pitch? Nghỉ "lần này khác"? Bà không biết tôi làm gì. Bà chỉ thấy người buồn và nói điều đúng mà không cần biết context. Quán phở có nhiều triết gia hơn sự kiện startup.

2 tuần. Hạnh cho tôi 1 folder. Tuấn cho tôi 2 tuần. Lâm cho tôi 1 lời cảnh báo. Bảo cho tôi 1 câu hỏi. 4 người. 4 thứ. Và tôi ngồi đây, giữa quán phở sáng, giữa Sài Gòn thật, cầm bát phở nguội, và lần đầu tiên không biết startup tiếp theo là gì. Không phải vì hết ý. Mà vì lần đầu tiên, ý tưởng mới không giúp gì. Lần đầu tiên, thứ tôi cần không phải ý tưởng. Thứ tôi cần là dừng lại.

Nhưng dừng lại thì phải nhìn. Và nhìn thì đau.

Về nhà. Mở ba lô. Folder Hạnh nằm ở đáy. Lấy ra, đặt lên bàn. Cạnh sổ tay bìa da Bảo để quên. Cạnh laptop có 3 pitch deck chưa xóa: GreenChain, PetNFT, FishVerse. Ba thứ từ ba người rời đi: folder Hạnh, sổ Bảo, pitch deck cho những startup đã chết. Bàn làm việc 18 mét vuông bày đầy di sản thất bại.

Mở LinkedIn. Lướt feed. Một anh founder đăng: "Chúng tôi vừa đạt 1 triệu user! 🎉" Nhìn comment: "Respect!", "Congratulations!", "What's your secret?" Secret. Bí quyết. Tôi có thể dạy khóa học về bí quyết, mặc dù bí quyết duy nhất tôi biết là "đừng làm như tôi."

Đóng LinkedIn. Mở điện thoại. Danh bạ. 5 cái tên. Tuấn sẽ đi. Hạnh đã đi. Bảo đã đi lâu rồi. Lâm còn, nhưng Lâm là investor, không phải bạn (hoặc cả hai, tôi không biết). Mẹ còn, nhưng mẹ không biết tôi phá sản 20 lần (mẹ nghĩ tôi "đang bận").

5 cái tên. 38 tuổi. 3 đã đi hoặc sắp đi. 1 investor. 1 mẹ. Đầy đủ nhân sự cho 1 đám tang nhỏ. Không phải đám tang tôi. Đám tang sự nghiệp. Nhưng sự nghiệp nào? Tôi chưa có sự nghiệp. Tôi có 20 startup chết. 20 bia mộ không ai viếng.

Nằm xuống. Quạt trần quay. Vết ẩm hình Việt Nam. Tiếng xe ngoài đường nhỏ dần khi đêm khuya. Sài Gòn ngủ, từng phần, từng con hẻm, từng ngọn đèn tắt. Và tôi nằm đây, tỉnh, nhìn trần nhà, đếm ngược 2 tuần.

14 ngày. 1 khách hàng. Hoặc mất CTO cuối cùng. Đồng hồ bắt đầu.*

Ch.29/61
1.832 từ