CEO Của Mười Hai Startup Phá Sản
Chương 35: Mất Khách Hàng Lớn Nhất
Chương 35

Mất Khách Hàng Lớn Nhất

Tôi gọi Tiệm Bảy. Chủ Tiệm Bảy là anh Bảy Hùng, 45 tuổi, giọng miền Tây, bán cơm văn phòng 15 năm, 15 chi nhánh quận 4 và quận 7. Khách hàng lớn nhất của FoodNow. 40% doanh thu.

Anh Bảy Hùng nghe máy ở chuông thứ 5.

– Anh Bảy, em Khôi, FoodNow ạ.

– Khôi. Anh biết mày sẽ gọi.

– Anh ơi, mình có thể nói chuyện...

– Mày gọi muộn rồi, em. Anh gọi tụi mày 3 lần tuần trước. Lần 1: đơn bị hủy, khách đặt 15 phần cơm trưa cho văn phòng, app cancel giữa chừng, 15 người không có cơm ăn. Lần 2: giao trễ 45 phút, cơm nguội, khách feedback. Lần 3: app crash, không đặt được, khách gọi thẳng anh bằng điện thoại. "Anh Bảy ơi, cái app đó chết rồi à?"

"Cái app đó chết rồi à?" Khách hàng cuối cùng hỏi. Không phải hỏi tôi. Hỏi anh Bảy. Vì họ không biết số tôi. Họ biết số anh Bảy vì anh Bảy giao cơm cho họ 5 năm. Tôi giao app cho họ 6 tháng. 5 năm thắng 6 tháng, vì 5 năm có mặt.

– Anh Bảy, em xin lỗi. Team em đang điều chỉnh...

– Khôi. Anh nói thật nha. Mày giỏi nói. Hồi mày đến tiệm anh pitch, anh thấy mày hào hứng, anh thích. Anh nghĩ: đứa nhỏ này có năng lượng. Nhưng năng lượng không thay thế được CƠM NÓNG GIAO ĐÚNG GIỜ. Anh bán cơm 15 năm, anh biết: khách cần cơm nóng. Không cần app đẹp.

Cơm nóng giao đúng giờ. 6 từ. Anh Bảy Hùng, lớp 10, bán cơm 15 năm, tóm tắt mọi thứ tôi không hiểu bằng 6 từ. Khách cần cơm nóng giao đúng giờ. Không cần "disrupt thị trường." Không cần "cách mạng ẩm thực." Không cần "food delivery revolution." Cần cơm nóng. Đúng giờ. Đơn giản đến mức tôi không nhìn thấy.

– Anh đã chuyển sang hệ thống gọi điện cũ. Khách gọi, anh giao, xong. Không app, không bug, không cancel giữa chừng. Đơn giản. Và khách anh thì quay lại. Vì khách tin anh, không tin app.

Anh Bảy cúp máy. Nhẹ nhàng. Giọng không giận. Giọng người đã quyết rồi, gọi lại chỉ là lịch sự.

Sau anh Bảy, domino đổ nhanh. Không phải 1 ngày 1 quán. 1 tuần 5 quán. Vì các quán nói chuyện với nhau. Anh Bảy nói chị Tám Phở, chị Tám nói anh Sáu Bún, anh Sáu nói chú Năm Hủ Tiếu. Mạng lưới truyền miệng của Sài Gòn nhanh hơn mạng lưới quảng cáo Facebook. Và "FoodNow bỏ mặc khách" lan nhanh hơn "FoodNow cách mạng ẩm thực."

50 nhà hàng → 35 → 20 → 12.

Revenue từ 30 triệu → 12 triệu → 5 triệu → 2 triệu.

Revenue rơi giống thang máy mất thắng: nhanh, liên tục, không phanh được. Và tôi đứng trong thang, ấn nút tầng 1, nhưng thang không dừng. Vì thang máy không dừng bằng nút. Thang máy dừng bằng khách hàng. Và khách hàng đã đi.

Hạnh tính: "Chi phí Hà Nội vẫn chạy: 80 triệu/tháng. Chi phí Sài Gòn: 40 triệu/tháng (đã cắt 3 người). Tổng: 120 triệu. Revenue: 2 triệu. Runway: không có."

– Không có runway?

– Không có. Tiền hết rồi. 200 triệu gốc hết. Vốn vay thêm 50 triệu từ bạn bố, hết. Nợ lương team: 45 triệu. Nợ nhà hàng phí trả chậm: 30 triệu. Nợ hosting: 5 triệu. Tổng nợ: 120 triệu.

120 triệu nợ. 22 tuổi. Startup đầu tiên. Nợ nhiều hơn lương CEO 10 năm ở bất kỳ công ty bình thường nào. Nếu tôi đi làm nhân viên văn phòng lúc tốt nghiệp, lương 8 triệu, sau 10 năm tiết kiệm được khoảng 120 triệu. Tôi mất 14 tháng để nợ số đó. Hiệu quả ngược.

Anh Khánh gọi lần cuối: "Khôi, anh xin lỗi. Quỹ quyết định không đầu tư. Traction giảm quá nhanh. Anh hy vọng em tìm được con đường."

"Con đường." Investor nói "con đường" khi investor không muốn nói "chết." "Tìm được con đường" nghĩa là "tao không có đường nào cho mày." Nhưng lịch sự, nên bọc trong "hy vọng."

Tối đó, tôi ngồi phòng trọ, nhìn danh sách nhà hàng partner. Từng cái tên: Tiệm Bảy (đi), Phở Hương (đi), Bún Chả Sài Gòn (đi), Cơm Tấm Ngọc (đi). Mỗi cái tên là 1 người tôi đã gặp, đã pitch, đã bắt tay, đã hứa "sẽ chăm sóc tốt nhất." Và mỗi lời hứa đều biến thành email "ngưng hợp tác."

Tôi mất khách không phải vì ai cạnh tranh. Không phải vì GrabFood (chưa ra đời). Không phải vì sản phẩm tệ (app hoạt động được, dù buggy). Mất vì tôi quên họ. Quên Tiệm Bảy. Quên Phở Hương. Quên 15 quán đã tin tôi khi FoodNow còn chưa có ai biết. Họ tin tôi lúc 0 user. Và tôi bỏ họ lúc 2.000 user. Vì 2.000 user to hơn 15 quán. Vì sân khấu Hà Nội to hơn hẻm quận 4.

Revenue rơi 60% trong 1 tháng. Không. Revenue rơi vì tôi rơi trước. Rơi khỏi khách hàng, khỏi sản phẩm, khỏi Sài Gòn. Rơi vào LinkedIn, vào investor, vào ảnh chụp khai trương. Và khách hàng, khác LinkedIn, không tha thứ khi bạn quên họ. LinkedIn cho like dù bạn quên like lại. Khách hàng không cho đơn hàng dù bạn quên giao đúng giờ.

Hạnh ngồi cạnh, laptop vẫn mở, biểu đồ đỏ xanh trên màn hình.

– Tao nói rồi mà.

– Ừ.

– Mày biết lỗi ở đâu không?

– Ở Hà Nội. Scale quá sớm.

– Không. Lỗi ở chỗ mày đứng. Mày đứng trên sân khấu khi phải đứng ở quầy bếp. CEO phải ở nơi khách hàng đang ở, không phải nơi investor đang ngồi.

CEO phải ở nơi khách hàng đang ở. Hạnh 22 tuổi nói câu mà MBA không dạy. Hạnh học kế toán, không học quản trị, nhưng Hạnh hiểu kinh doanh hơn tôi. Vì Hạnh nhìn số. Số không nịnh. Số nói: khách đi, tiền đi, mày ở đây một mình.

Ch.35/61
1.034 từ