Đơn Hàng Đầu Tiên Tăng
Tuần 2 sau khi đăng: 3 đơn. Tuần 3: 7 đơn. Tuần 4: 15 đơn.
Không viral. Không growth hack. Không quảng cáo trả tiền. Chỉ: sản phẩm tốt, ảnh đẹp, mô tả thật, khách review tốt. Chậm. Đều. Như mẹ thêm dầu ăn vì hàng xóm hỏi dầu ăn.
15 đơn tuần thứ 4. Nếu tôi đang pitch investor, tôi sẽ nói: "Week-over-week growth 100%+, from 3 to 15, hockey stick trajectory." Nhưng tôi không pitch investor. Tôi đang đóng gói đèn lồng tre trên sàn nhà mẹ, mồ hôi chảy, giấy báo xung quanh, bọc bong bóng dính tay. Và "hockey stick trajectory" trông khác khi bạn đang ngồi bệt đóng gói lúc 2 giờ chiều miền Tây.
Shopee. Review khách:
Chị Ngọc Anh (đơn đầu tiên, Q.Tân Bình): "Đẹp lắm, chất lượng. Treo phòng khách ai tới cũng hỏi mua ở đâu." 5 sao.
Anh Dũng (Đà Nẵng): "Mua 2 cái giỏ mây, vợ khen. Ship nhanh, đóng gói cẩn thận. Có thiệp viết tay nữa, dễ thương." 5 sao.
Em Thảo (Hà Nội): "Mua thêm cho bạn luôn. Handmade thật sự, không phải hàng công nghiệp." 5 sao. Mua thêm 2 cái.
Review thật. Từ người thật. Không phải bot, không phải bạn bè, không phải tôi tự mua của mình (wash trading, tôi biết cảm giác đó). "Ai tới cũng hỏi mua ở đâu." Word of mouth. Đó là thứ mà launch event Gem Center 120 triệu không mua được. Vì word of mouth không bán. Word of mouth được cho khi sản phẩm xứng đáng.
Tôi đọc review chị Ngọc Anh 5 lần. Không phải vì hay. Mà vì thật. "Đẹp lắm, chất lượng." 4 chữ. Đơn giản hơn mọi comment trên LinkedIn ("Respect anh Khôi!", "Anh là cảm hứng!"). Nhưng 4 chữ đó đứng trên Shopee, cạnh 5 ngôi sao, cạnh ảnh chị chụp đèn lồng trong phòng khách chị. Thật. Và thật thì ngọt.
Đơn thứ 20. Khách lạ nhắn: "Shop ơi, em thấy bạn em review, em muốn mua 1 bộ 3 cái (đèn + giỏ + đĩa). Có combo không?"
Combo. Tôi chưa nghĩ đến combo. Nhưng khách hỏi thì làm. Tính nhanh: đèn 250.000 + giỏ 150.000 + đĩa 200.000 = 600.000. Combo giảm 10%: 540.000. Ghi sổ. Trả lời: "Dạ, có ạ. 540.000 combo 3 món. Free ship."
Combo. Ý tưởng từ khách. Không phải từ "strategy meeting." Không phải từ "product roadmap." Từ 1 tin nhắn: "Có combo không?" Tôi trả lời "có" trước khi biết có nên làm combo không. Vì khách hỏi thì trả lời. Trả lời rồi tính sau. Trước đây: tính trước, build trước, khách đến sau (hoặc không đến). Bây giờ: khách hỏi trước, mình trả lời trước, build sau. Ngược lại. Và ngược lại là đúng.
Mỗi sáng tôi và Phát chụp ảnh sản phẩm mới. Chú Ba tăng sản xuất: từ 3 cái đèn/tuần lên 7. Thêm 2 sản phẩm mới: đĩa tre đựng trái cây (200.000) và bình cắm hoa mây (180.000). Ý tưởng từ khách: 1 chị nhắn "có đĩa đựng trái cây không?" Chú Ba: "Tao làm được." Làm. Bán. 3 đơn tuần đầu.
Sản phẩm mới từ khách hỏi. Không phải từ trend. Không phải từ "cái gì đang hot." Từ "chị cần gì?" Chị cần đĩa đựng trái cây. Chú Ba làm đĩa đựng trái cây. Chị mua. Đơn giản đến mức tôi tự hỏi: tại sao 16 năm tôi không làm vậy?
Vì 16 năm tôi không hỏi "chị cần gì?" Tôi hỏi "thị trường đang hot gì?" Và "thị trường đang hot" không trả tiền. Chị cần đĩa đựng trái cây trả tiền.
Đóng gói. Mỗi ngày 2-3 đơn. Tôi và Phát ngồi sàn xưởng, giấy báo, bọc bong bóng, hộp carton, băng keo. Mỗi đơn viết thiệp tay: "Cảm ơn bạn. Sản phẩm từ xưởng Ba, miền Tây." Phát viết đẹp hơn tôi (chữ tròn, đều). Tôi viết xấu nhưng viết nhiều hơn (quen gõ bàn phím, tay viết run).
Đóng gói. Kỹ năng mới. 16 năm startup, tôi chưa bao giờ đóng gói sản phẩm gửi khách. Vì chưa bao giờ có sản phẩm gửi khách. CEO ngồi phòng họp kính, nói về "logistics optimization." Giờ CEO ngồi sàn bê tông, cắt bọc bong bóng bằng kéo, dán băng keo bằng tay, ghi địa chỉ bằng bút lông. Khác nhau: phòng họp kính mát hơn, nhưng sàn bê tông có đơn hàng thật.
Ra bưu điện. Mỗi chiều. Xếp hàng. 3-5 hộp. Chị bưu điện nhìn quen: "Lại gửi hả em?" "Dạ." "Bán gì mà bán hoài?" "Đèn lồng tre." "Ơ, đèn lồng tre mà ai mua?" "Dạ, người Sài Gòn, Đà Nẵng, Hà Nội."
Chị bưu điện ngạc nhiên. "Đèn lồng tre mà ai mua?" Giống chú Ba hỏi. Giống bà bán rau hỏi "mua làm chi?" Người quê không tin đồ quê bán được cho người thành phố. Nhưng bán được. Vì người thành phố muốn thứ mà người quê coi thường: đơn giản, thủ công, "quê." Cái người quê gọi là "quê," người thành phố gọi là "authentic." Cùng 1 thứ, 2 từ, 2 giá.
Tuần 3. Thứ Tư. 1 khách nhắn: "Em mua đèn lồng tuần trước, đẹp quá. Cho em đặt thêm 5 cái, em tặng đồng nghiệp." 5 cái. 5 × 250.000 = 1.25 triệu. 1 đơn. Tôi đọc tin nhắn 3 lần.
5 cái. Đơn lớn nhất từ khi bắt đầu. Và lý do mua: "tặng đồng nghiệp." Khách mua để tặng. Nghĩa là: sản phẩm xứng đáng tặng. Nghĩa là: khách tự hào khi tặng. Nghĩa là: sản phẩm có giá trị cảm xúc, không chỉ giá trị vật chất. 20 startup trước, chưa ai mua sản phẩm tôi để tặng. Vì không ai tặng bạn 1 cái app nhắc uống nước. Nhưng người ta tặng bạn 1 cái đèn lồng tre handmade.
Gọi Phát: "Phát ơi, cần 5 cái đèn gấp. 3 ngày được không?" Phát: "Được, anh. Em với ba làm tăng ca." Chú Ba: "5 cái à? Nhiều vậy? Mới bán 18 cái tháng rồi, giờ 5 cái 1 lần." Cười. Cười kiểu chưa quen. Cười kiểu "ờ, thiệt hả?"
"Thiệt hả?" Chú Ba hỏi giống lần đầu thấy đơn. Nhưng lần này cười rộng hơn. Vì 5 cái 1 lần nghĩa là: có người ở đâu đó, không phải xóm này, thấy sản phẩm chú Ba đẹp đến mức mua tặng người khác. 20 năm đan tre, lần đầu nghe chuyện đó. Và nghe thì cười.
15 đơn/tuần. Doanh thu: khoảng 3.5 triệu/tuần. Lãi (sau trừ nguyên liệu, ship, phí Shopee): khoảng 2 triệu/tuần. Chia cho xưởng: chú Ba lấy 60% (nguyên liệu + công thợ), tôi + Phát lấy 40% (chụp ảnh, viết mô tả, đóng gói, gửi hàng). Tôi lấy: khoảng 400.000/tuần. 1.6 triệu/tháng.
1.6 triệu/tháng. Thu nhập cá nhân tôi. Ít hơn lương thực tập sinh. Ít hơn 1 đêm giao hàng ở Sài Gòn (8 đơn × 25.000 = 200.000/đêm × 8 đêm = 1.6 triệu). Bằng nhau. Giao hàng và bán đèn lồng tre thu nhập bằng nhau. Nhưng khác: giao hàng cho người khác, bán đèn cho mình. Giao hàng không ai biết tên tôi. Bán đèn, chị Ngọc Anh viết "cảm ơn bạn" trong review.
Nhưng 15 đơn/tuần. Và tôi biết tên từng khách. Chị Ngọc Anh Q.Tân Bình (đèn lồng, phòng khách). Anh Dũng Đà Nẵng (2 giỏ mây, vợ khen). Em Thảo Hà Nội (mua thêm cho bạn). Chị Hương Q.7 (đĩa tre đựng trái cây, review "đẹp hơn tưởng"). Anh Minh Bình Dương (khay tre, để trên bàn trà).
15 khách mua lặp lại. 15 người tôi biết tên. Biết ai mua gì, ở đâu, vì sao mua. Chị Ngọc Anh thích đèn lồng vì "phòng khách thiếu ánh sáng ấm." Anh Dũng mua giỏ vì "vợ thích decor mây tre." Em Thảo mua cho bạn vì "quà sinh nhật handmade." Mỗi người 1 lý do. Mỗi lý do là 1 bài học. Và 15 bài học đó, tôi ghi hết trong vở ô li, bằng bút bi, không phải Google Analytics.
Phong biết tên 200 khách. Bảo biết tên 80 khách. Mẹ biết tên cả xóm. Giờ tôi biết tên 15 khách. Ít. Nhưng nhiều hơn 0. Và "nhiều hơn 0" sau 16 năm 20 startup, là bước đầu.
Chú Ba nhìn tôi đóng gói đơn thứ 15, chiều thứ Bảy. Ngồi cạnh, uống trà, nhìn.
– Khôi, mày nói thiệt đi. Mày tính ở đây lâu dài hay làm chơi rồi đi?
– Con chưa biết, chú. Nhưng con muốn thử thêm.
– Ừ. Thử thêm.
"Thử thêm." Chú Ba lần đầu nói "thử thêm" thay vì "thử đi." "Thử đi" là cho phép. "Thử thêm" là mời ở lại. Khác nhau. Và tôi cảm nhận được khác nhau đó, giữa xưởng tre, 4 giờ chiều, nắng xế, mùi tre tươi, tiếng đóng gói xong, 15 hộp sắp gửi bưu điện sáng mai.
15 đơn/tuần. Nếu tôi pitch cho investor: "Traction yếu, chưa scalable, unit economics mỏng." Nhưng 15 đơn này, mỗi đơn là 1 người thật trả tiền thật.
Và tôi muốn nhiều hơn. Không phải vì muốn lên slide. Không phải vì muốn LinkedIn post "Week 4: 400% growth!" Muốn vì Phát đan 2 ngày cho 50.000 đồng ở chợ, nhưng bán online được 250.000. Muốn vì chú Sáu được thuê thêm, có lương. Muốn vì bà Tư cười khi thấy đơn hàng. Muốn vì lý do thật. Lý do có mặt người. Lần đầu tiên.