Họ Có Khách, Nhưng Không Biết Bán
Sáng hôm sau, tôi đến xưởng lúc 6 giờ.
Nắng sáng miền Tây nghiêng vào xưởng, ánh vàng rải trên sàn bê tông, trên đống tre khô, trên mấy cái đèn lồng treo ở hiên. Ánh sáng tự nhiên. Đẹp hơn mọi studio mà startup từng thuê.
Ánh sáng miễn phí. Lần đầu tiên tôi dùng thứ miễn phí để làm việc. 20 startup trước, tôi trả tiền mọi thứ: studio chụp ảnh (3 triệu), thiết kế logo (5 triệu), coworking space (15 triệu/tháng), event (120 triệu). Hôm nay: ánh nắng 6 giờ sáng. 0 đồng.
Phát đã ở đó, đang sắp sản phẩm ra hiên. 10 cái đèn lồng, 5 cái giỏ mây, 8 cái rổ, 3 cái khay tre. Phát bày trên cái bàn gỗ cũ, phủ vải trắng (tấm ra giường mẹ Phát cho mượn).
– Anh Khôi, em bày vậy được chưa?
Nhìn. Chưa đẹp. Bày kiểu chợ: dồn đống, chen nhau, không có khoảng thở. Nhìn như sạp bán rổ rá chứ không phải đồ thủ công cao cấp.
– Phát, để anh sắp lại.
Bắt đầu. Đặt đèn lồng ở giữa, 1 cái, đơn lẻ, khoảng trống xung quanh. Giỏ mây bên trái, 2 cái, xếp chéo. Rổ tre bên phải, chồng 3 cái, lệch nhau. Mỗi sản phẩm có không gian riêng. Giống cách tiệm decor ở Q.3 trưng bày: ít, đẹp, thở.
Trưng bày. Kỹ năng tôi học ở sự kiện startup: cách đặt sản phẩm cho đẹp, cách chọn góc chụp, cách viết caption. 16 năm dùng kỹ năng này để bán thứ không ai cần (AI cho chó mèo, app nhắc hít thở). Hôm nay dùng để bán đèn lồng tre. Cùng kỹ năng. Khác sản phẩm. Lần này sản phẩm có thật.
Chụp ảnh. iPhone, không studio, không filter. Ánh sáng tự nhiên 6 giờ sáng, vàng ấm, rọi qua đèn lồng, bóng tre in lên vải trắng. Chụp 50 tấm. Chọn 10 tấm đẹp nhất.
Phát nhìn ảnh. Mắt sáng.
– Trời, đẹp vậy hả anh? Cùng cái đèn mà sao khác quá!
– Cùng cái đèn. Khác cách chụp.
Cùng cái đèn. Khác cách kể. Đó là thứ tôi giỏi: kể. 16 năm kể sai (kể về AI, kể về blockchain, kể về thứ không tồn tại). Hôm nay kể đúng: kể về đèn lồng tre, về xưởng 20 năm, về tay thợ, về sợi mây miền Tây. Kể đúng vì có gì để kể.
8 giờ. Đi chợ với chú Ba. Sạp cũ, góc tối. Nhưng hôm nay tôi không mua. Tôi ngồi. Quan sát.
Khách 1: chị khoảng 35, dừng lại, cầm rổ tre, sờ, lật, nhìn giá (35.000), đặt xuống, đi.
Tôi đứng dậy, đi theo.
– Chị ơi, em hỏi thật. Chị thấy cái rổ sao?
Chị ngạc nhiên. Quay lại.
– Đẹp. Nhưng em có rổ nhựa rồi, xài lâu hơn.
– Dạ, cảm ơn chị.
"Em có rổ nhựa rồi, xài lâu hơn." Câu trả lời đầu tiên từ khách hàng thật. Rổ nhựa rẻ hơn, bền hơn, tiện hơn. Rổ tre đẹp hơn nhưng không đủ lý do để thay rổ nhựa. Ghi vở.
Khách 2: bà cụ, mua 1 cái rá nhỏ, 20.000. Không mặc cả. "Tao mua của Ba hoài, hàng tốt."
Bà cụ không mặc cả. Vì bà tin chú Ba. 20 năm mua, 20 năm tin. Trust tích lũy bằng thời gian, không bằng quảng cáo. Nhưng bà cụ là 1 trong 50 nhà. 50 nhà, mỗi nhà mua 1 cái rá/5 năm. Thị trường 10 cái rá/năm. Không nuôi nổi 5 thợ.
Khách 3: anh trung niên, 45, đi ngang, nhìn, không dừng. Tôi đi theo.
– Anh ơi, anh có cần rổ rá không ạ?
Anh dừng. Nhìn tôi. Nhìn sạp.
– Không. Nhà tao dùng inox rồi. Rổ tre mau mốc.
"Rổ tre mau mốc." Câu trả lời thứ hai. Vật liệu. Khách lo rổ tre mốc, hỏng nhanh. Anh này muốn bền, tiện. Rổ tre không cạnh tranh được rổ inox về công năng. Nếu bán rổ tre cho người này, thua. Nhưng nếu bán rổ tre cho người không cần "rổ" mà cần "trang trí"...
Ghi vở: "Rổ tre: đừng bán cho người cần rổ. Bán cho người cần đẹp."
Khách 4: hai cô gái trẻ, khoảng 22-23, chắc sinh viên hoặc vừa đi làm, về quê chơi. Dừng lại ở sạp chú Ba, cầm giỏ mây, chụp ảnh selfie.
– Trời cute ghê! Mua đi mày, về Sài Gòn cắm hoa trên bàn làm việc!
Cầm giỏ. Chụp thêm 3 kiểu. Hỏi giá.
– 45.000 nha em.
– Rẻ vậy hả? Tưởng đắt hơn! Lấy 2 cái đi!
Mua. 90.000. 2 cái giỏ mây. 2 cô gái chụp ảnh giỏ trước khi bỏ vào túi.
2 cô gái Sài Gòn. Mua giỏ mây vì "cute." Không mua vì cần đựng đồ. Mua vì cắm hoa trên bàn. Mua vì chụp ảnh. Mua vì "handmade" nghe hay. Và sẵn sàng trả 45.000, thậm chí 100.000-150.000 nếu giỏ trông "xịn" hơn. Đây là khách hàng. Không phải bà cụ xóm. Không phải anh inox. Đây: phụ nữ trẻ, thành phố, thích decor, thích "cute," sẵn sàng trả vì cảm xúc.
Ghi vở: "KHÁCH HÀNG MỤC TIÊU: phụ nữ 22-40, thành phố, thích decor/handmade. Mua vì cảm xúc, không vì công năng. Sẵn sàng trả gấp 3-5 lần nếu sản phẩm trông 'xịn.'"
Khách 5: cô gái trẻ khác, khoảng 25, dừng lại nhìn đèn lồng. Cầm lên. Ngắm. Chụp ảnh. Hỏi:
– Cái này bao nhiêu ạ?
– 50.000.
Cô gái nhìn đèn. Nhìn sạp chợ xung quanh. Đặt xuống.
– Đẹp. Nhưng trông... quê quá. Để ở phòng chắc không hợp.
"Trông quê quá." Câu trả lời thứ hai. Sản phẩm đẹp nhưng trông quê. Không phải hàng xấu. Mà là cách trình bày, bao bì, không gian bán xấu. Cô gái 25 tuổi muốn decor phòng, muốn đèn handmade, nhưng muốn nó trông "xịn." "Xịn" nghĩa là: ảnh đẹp, mô tả hay, bao bì sạch, ship đàng hoàng. Không phải giá. Mà là cảm giác.
Ghi vở: "Sản phẩm đẹp nhưng presentation quê. Khách trẻ muốn: (1) trông xịn, (2) có câu chuyện, (3) mua online không cần ra chợ."
Thêm 5 khách nữa: bà bán rau mua 1 cái rổ (khách quen), 2 chị đi ngang không dừng, 1 anh nhìn đèn lồng rồi bảo "giống nhà ngoại," 1 cô giáo hỏi giỏ mây để đựng bút cho học sinh.
Cô giáo: "Cái này đẹp ghê. Mà có giao tận nơi không? Tôi ở Cần Thơ, ngại chở."
– Dạ, chưa có giao hàng, cô.
– Vậy chịu rồi. Nếu mua online được thì mua.
"Nếu mua online được thì mua." Câu thứ 5. Khách hàng có. Sản phẩm có. Thiếu kênh bán. Thiếu ảnh đẹp. Thiếu mô tả. Thiếu "cách nối 2 đầu." Và "nối 2 đầu" là thứ tôi biết làm. Không phải AI, không phải blockchain. Chỉ là: chụp ảnh, viết mô tả, đăng lên nơi người ta tìm. Đơn giản đến mức tôi suýt coi thường.
Ghi vở thêm: "Khách Cần Thơ muốn mua online. Cần ship. Cần kênh bán. Shopee/Facebook/Zalo."
Trưa. Ngồi quán cóc đầu chợ, ăn hủ tiếu, sổ vở trên bàn, trang đã ghi kín. Chú Ba ngồi cạnh, uống trà đá.
– Sáng nay bán được mấy cái, chú?
– 2 cái rá, 1 cái rổ. Tổng 75.000.
75.000. 1 buổi sáng. 5 tiếng ngồi chợ. 75.000.
– Chú Ba, con hỏi thật. Chú có muốn bán nhiều hơn không?
– Muốn chứ. Nhưng bán cho ai? Xóm này ai cũng có rổ rá rồi.
– Không bán cho xóm. Bán cho người Sài Gòn. Người Hà Nội. Người thích decor, thích handmade, muốn treo đèn lồng trong phòng khách.
Chú Ba nhìn tôi. Lâu.
– Người Sài Gòn mua đèn lồng tre 50.000 à?
– Không, chú. 250.000.
– 250.000?!
– Vì con sẽ kể cho họ nghe: đèn này do xưởng 20 năm miền Tây làm, bằng tay, mây tre tự nhiên, mỗi cái là duy nhất. Họ mua câu chuyện, không chỉ mua đèn.
Chú Ba im. Gãi đầu. Nháp miệng trà.
– Mày nói hay. Nhưng "nói hay" thì tao cũng nghe nhiều rồi. Mấy đứa về quê nói hay, rồi đi.
Đúng. "Nói hay" là thứ người quê nghe từ người thành phố suốt. Đến quê nói "tiềm năng lắm," "phát triển du lịch sinh thái đi," "lên Shopee đi." Nói rồi đi. Nói hay không làm. Và tôi, CEO "nói hay" 16 năm, đang ngồi đây nói hay với chú Ba. Chú Ba có quyền không tin. Vì tin người nói hay đã khiến Phát lên Shopee 3 tháng, 0 đơn.
– Dạ, con hiểu. Con không hứa gì. Con chỉ xin chụp ảnh, viết mô tả, đăng thử. Không bán được thì thôi, chú không mất gì.
– Ừ. Thử đi.
"Thử đi." Chú Ba nói giống mẹ nói "ăn cơm đi." Ngắn, gọn, không kỳ vọng. Và tôi thích kiểu đó. Thích hơn "We're excited to onboard you." Thích hơn "Welcome to the team." Thích hơn mọi lời chào đón tôi từng nhận ở sự kiện startup. "Thử đi." 2 chữ. Đủ.
Chiều. Về xưởng, ngồi viết mô tả sản phẩm trên vở (không có laptop). Viết bằng tay, gạch xóa, viết lại.
"Đèn lồng tre miền Tây. Xưởng 20 năm, 3 đời. Thợ thủ công làm bằng tay, mỗi cái là duy nhất. Tre tự nhiên, giấy dó truyền thống. Ánh sáng lọt qua khe tre tạo bóng sọc ấm trên tường. Mang miền Tây vào phòng khách."
Viết mô tả. Kỹ năng tôi giỏi nhất. Nhưng lần đầu tiên viết mô tả cho sản phẩm tôi cầm được, sờ được, ngửi được mùi tre. Lần đầu tiên viết về thứ tồn tại. Không phải viết "AI đọc suy nghĩ chó mèo" (mèo không có suy nghĩ cần đọc). Viết "đèn lồng tre" (đèn lồng tre tồn tại, bằng tay, trước mặt tôi). Khác biệt: viết về thứ giả thì dễ (bịa bao nhiêu cũng được). Viết về thứ thật thì khó hơn (phải đúng). Nhưng "khó hơn" này tôi chấp nhận. Vì viết đúng thì ngủ ngon. Viết bịa thì ngủ không ngon 16 năm rồi.
Tôi vừa nói chuyện với hơn 10 khách hàng sáng nay. Nhiều hơn tổng số khách tôi từng nói chuyện trong 20 startup. Hỏi đơn giản: "chị thấy sao?" "anh có cần không?" "sao chị không mua?" Và mỗi câu trả lời dạy tôi 1 thứ: rổ nhựa bền hơn rổ tre (đừng cạnh tranh công năng), rổ tre mốc (đừng bán cho người cần bền), cô gái Sài Gòn mua vì "cute" (bán cho người cần đẹp), "trông quê quá" (cần trình bày tốt hơn). 4 bài học, 1 buổi sáng, 0 đồng. Rẻ hơn mọi "market research report" tôi từng Google 5 phút rồi paste vào pitch deck.
Ghi cuối trang: "Khách hàng: phụ nữ 25-40, thích decor, muốn đồ handmade nhưng cần trông 'xịn.' Giá chịu được: 200.000-350.000/cái. Kênh: Shopee, Facebook Marketplace, Zalo. Cần: ảnh đẹp, story hay, ship tận nơi."
Dưới cùng: "TODO ngày mai: (1) đăng 5 sản phẩm lên Shopee, ảnh mới, mô tả mới. (2) Lập page Facebook 'Mây Tre Miền Tây.' (3) Không lấy tiền chú Ba. Thử 2 tuần. Nếu bán được, nói chuyện tiếp."
3 việc. Cụ thể. Đo được. Không phải "disrupting the handicraft market." Không phải "scaling to 1M users." 3 việc: đăng ảnh, lập page, thử. Đơn giản. Rõ ràng. 1 trang vở. Và lần đầu tiên, tôi không cần 47 slide để diễn tả. Vì khi bạn biết khách hàng cần gì, bạn không cần 47 slide. Bạn cần 1 trang vở ô li và 1 cây bút bi.
Gấp vở. Bỏ vào túi. Đi bộ về nhà trong nắng chiều. Gió đồng thổi mùi rơm. Ếch kêu sớm. Mẹ đứng trước tiệm, sắp hàng, nhìn tôi về, hỏi: "Đi đâu về vậy con?" "Dạ, đi chợ với chú Ba." "Mua gì?" "Không mua gì, mẹ. Học." "Học gì ở chợ?" "Học hỏi."
"Học hỏi." Mẹ nghe xong cười. "Học hỏi ở chợ, đúng rồi. Mẹ học hỏi ở chợ 30 năm." Và mẹ nói đúng. Chợ là trường kinh doanh tốt nhất. Không có MBA. Không có Harvard Business Review. Chỉ có chị Năm, bà Tám, cô giáo Cần Thơ, 2 cô gái mua giỏ "cute," và anh inox. Khách hàng thật. Thầy giáo thật. Bài học miễn phí.