CEO Của Mười Hai Startup Phá Sản
Chương 25: Khóa Học — Làm Giàu Bằng Thất Bại
Chương 25

Khóa Học — Làm Giàu Bằng Thất Bại

Hai tuần trôi qua. Tôi không hỏi chủ mèo nào.

Tuấn nhắn: "Anh hỏi được mấy người rồi?"

Tôi nhắn: "Đang tiến hành."

Tuấn không trả lời. "Đang tiến hành" là cách nói của CEO khi đáp án là 0. Tuấn biết. Tôi biết Tuấn biết. Cả hai đều biết nhưng không ai nói ra, vì nói ra thì phải đối mặt, và đối mặt thì Tuấn sẽ đi, và Tuấn đi thì tôi mất CTO cuối cùng.

MeowSocial chết trước khi sinh. Startup đầu tiên không có prototype, không có landing page, không có gì. Nó chết ở giai đoạn ý tưởng, bị giết bởi 10 câu hỏi tôi không dám hỏi. Cái chết lặng lẽ nhất trong 20 startup. Không tiếng ồn, không review 1 sao, không Apple reject. Chỉ là tôi không dám.

Nhưng CEO không ngồi yên. CEO luôn có ý tưởng tiếp theo. Và ý tưởng tiếp theo đến lúc 3 giờ sáng, khi tôi nằm trên giường, mở LinkedIn, lướt feed, thấy một bài đăng: "Tôi đã thất bại 5 lần trước khi thành công. Đây là bài học tôi rút ra." 12.000 like.

12.000 like cho bài thất bại. Bài sản phẩm của tôi: 870 like (PetNFT). Bài thất bại: 2.000 like (Fail fast). LinkedIn thưởng cho thất bại hơn thành công. Vì thất bại có câu chuyện. Thành công chỉ có số.

3 giờ 15 sáng. Ngồi dậy. Mở Notes. Gõ: "Thất bại học, Làm giàu bằng thất bại."

Khóa học online. Dạy người ta cách thất bại thông minh. Người dạy: tôi. Bằng cấp: 20 startup phá sản. Kinh nghiệm: 16 năm thất bại liên tục. Irony: người thất bại 20 lần dạy người khác cách thất bại thông minh. Nhưng irony là thứ bán chạy nhất trên Internet, sau thú cưng và drama.

Mở Canva. Thiết kế landing page. Ảnh tôi: sơ mi trắng, tay chống cằm, mắt nhìn xa (chụp bằng timer điện thoại, kê trên chồng sách). Headline: "THẤT BẠI HỌC, Làm giàu bằng thất bại." Subheadline: "Từ serial entrepreneur 20 startup, học bí quyết 'fail forward' từ người đã fail hơn bất kỳ ai."

"Fail hơn bất kỳ ai." Lần đầu tiên tôi biến thất bại thành unique selling point. 20 startup phá sản không phải lý lịch xấu, là USP. Không ai thất bại nhiều bằng tôi. Đó là lợi thế cạnh tranh. Thị trường "khóa học làm giàu" có 10.000 người dạy. Nhưng chỉ có 1 người phá sản 20 lần và vẫn đứng. Tôi là người đó. Scarcity.

Giá: 2 triệu đồng/khóa. Nội dung: 10 video, mỗi video 15 phút, tổng 150 phút. Chủ đề: "Tại sao thất bại là bước đệm", "Cách gọi vốn thành công", "Mindset doanh nhân", "7 sai lầm founder mắc phải", "Từ 0 đến 1, hành trình khởi nghiệp."

Tôi dạy "Cách gọi vốn thành công" dù tổng vốn đã đốt hết. Tôi dạy "Từ 0 đến 1" dù chưa bao giờ đi được từ 0 đến 1, tôi chỉ đi từ 0 đến -3.2 tỷ. Nhưng khóa học không bán kiến thức. Khóa học bán hy vọng. Và hy vọng không cần bằng chứng.

Quay video. Trong căn hộ. Kê laptop lên chồng sách (sách startup: "Lean Startup", "Zero to One", "The Hard Thing About Hard Things," tất cả tôi đọc hết, không áp dụng cái nào). Đèn bàn chiếu từ bên trái, tạo bóng nhẹ, trông professional. Poster "Hustle & Grind" ở góc khung hình, bong góc nhưng vẫn motivational.

"Chào các bạn! Mình là Trần Minh Khôi, founder 20 startup. Có người hỏi: '20 startup, sao anh vẫn tiếp tục?' Câu trả lời: vì mỗi lần thất bại, mình học được bài học mà sách không dạy. Và hôm nay, mình muốn chia sẻ những bài học đó với các bạn."

Tôi nói bằng giọng TED Talk. Giọng tôi mượt, đều, tự tin. Giọng CEO. Giọng này tôi đã luyện 16 năm, qua 20 startup, qua 100 buổi thuyết trình. Giọng này không phải giọng thật. Giọng thật của tôi là giọng lúc 12 giờ đêm, mệt, khàn, nói "cảm ơn" với khách nhận gà rán. Nhưng giọng thật không bán được khóa học. Giọng CEO mới bán được.

Quay 10 video trong 3 ngày. Tự quay, tự edit bằng CapCut, tự thêm subtitle. Chất lượng: vừa đủ để trông "authentic." "Authentic" là từ marketing cho "nghèo nhưng cố tỏ ra có chủ đích."

Chạy quảng cáo Facebook. 10 triệu. Tiền giao hàng 6 tuần. Target: 22-35 tuổi, quan tâm startup, khởi nghiệp, self-help. Quảng cáo chạy, notification kêu liên tục. "Nguyễn Văn A đã đăng ký." "Trần Thị B đã đăng ký." "Lê Hoàng C đã đăng ký."

Ngày 1: 47 đăng ký. Ngày 2: 89 đăng ký. Ngày 3: 134 đăng ký. Ngày 4: 112 đăng ký. Ngày 5: 78 đăng ký. Ngày 6-7: 40 đăng ký.

Tổng: 500. 500 × 2 triệu = 1 tỷ đồng.

1 tỷ. Lần đầu tiên trong đời, tôi kiếm được 1 tỷ. Bằng cách dạy người ta cách thất bại. 20 startup phá sản, tổng doanh thu gộp nhỏ hơn 1 tỷ. Khóa học 10 video quay bằng iPhone, doanh thu 1 tỷ. Irony đẹp đến mức tôi muốn khóc. Và cười. Và khóc lần nữa.

Trừ chi phí quảng cáo 10 triệu, phí nền tảng 5%, lãi ròng: khoảng 940 triệu. Nhiều hơn tất cả startup cộng lại. Nhiều hơn 16 năm. 10 video × 15 phút = 150 phút = 2.5 giờ nội dung. 940 triệu ÷ 2.5 giờ = 376 triệu/giờ. Tôi kiếm 376 triệu mỗi giờ nói chuyện. Lương CEO thật cũng không bằng.

Tuần đó, Bảo nhắn tin. "Anh, em nghe anh mở khóa học. Em đến gặp được không?"

Bảo. Lâu rồi không gặp. Lần cuối là ở quán cà phê Nguyễn Đình Chiểu, Bảo hỏi "cái nào thành công?", tôi không trả lời được, Bảo bỏ "Khôi" khỏi tên gọi. Bây giờ Bảo nhắn lại. Không phải vì nhớ. Vì tò mò.

Hẹn ở Highland Coffee Bình Thạnh, gần nhà tôi. Bảo đến đúng giờ (vẫn không sớm 15 phút). Mặc áo công ty mới, logo nhỏ ở ngực trái, tên "FinBoost" bên dưới. Startup nhỏ, 5 người, có sản phẩm thật. Bảo trông khác: tóc cắt gọn hơn, mắt bớt sáng kiểu fan nhưng sáng kiểu người biết mình đang làm gì.

– Anh.

– Bảo. Ngồi đi.

Bảo ngồi. Gọi nước cam (vẫn không uống cà phê). Nhìn tôi.

– Anh, em không đến để đăng ký khóa học.

– Anh biết.

– Em đến vì... em tò mò. 500 người đăng ký, 1 tỷ đồng.

– Đúng.

– Anh dạy gì?

– Cách thất bại thông minh. Mindset doanh nhân. Gọi vốn. Xây team.

Bảo nhìn tôi. Nhìn lâu. Kiểu nhìn Bảo mới, không phải ngưỡng mộ, mà đánh giá. Mắt người đã thấy hậu trường.

– Anh dạy gọi vốn. Nhưng vốn anh gọi đều mất.

– Hạnh cũng nói vậy.

– Anh dạy xây team. Nhưng team anh đều tan.

Im lặng.

– Anh, em không phán xét. Em chỉ... em thấy lạ. 500 người trả 2 triệu để nghe anh nói về thất bại. Nhưng anh chưa bao giờ nói về thành công. Vì anh chưa có.

Bảo nói thẳng. Bảo mới, Bảo đã qua PetMind AI, qua vỡ mộng, qua "tiếc." Bảo không còn sổ tay bìa da. Bảo dùng điện thoại ghi chú, nhanh, gọn, không giữ lại gì của tôi. Và Bảo nói thẳng vì Bảo không còn gì để mất. Fan mất thì tiếc. Người quen mất thì nhẹ.

– Bảo, trải nghiệm thất bại cũng là kiến thức.

– Dạ. Nhưng kiến thức thất bại không tạo ra thành công. Kiến thức giao hàng không làm anh thành đầu bếp.

Kiến thức giao hàng không làm thành đầu bếp. Bảo 25 tuổi, làm startup nhỏ 5 người, có khách hàng thật, nói câu mà 38 tuổi tôi chưa nghĩ ra. Thực tập sinh dạy CEO. Plot twist đẹp nhất trong 20 startup.

Bảo uống nước cam. Lần này uống, không để nguyên như lần trước.

– Anh, em tìm được chỗ tốt. FinBoost. Nhỏ, 5 người, làm công cụ tài chính cho SME. Có 200 khách trả tiền hàng tháng. Không lên báo, không có LinkedIn follower, nhưng có doanh thu. Em vui.

"Em vui." Bảo nói "em vui" bằng giọng bình thường, không phấn khích, không cố chứng minh. Bảo vui thật. Bảo vui vì làm thứ có người dùng. Bảo vui vì 200 khách trả tiền. Bảo vui vì 200 > 62.000 follower. Bảo hiểu điều tôi chưa hiểu: 200 người trả tiền đáng giá hơn 62.000 người like.

– Vui cho em.

– Cảm ơn anh. Anh... anh cũng cố lên.

Bảo đứng dậy. Để tiền trên bàn. Bước ra. Chuông kêu. Nắng chiếu qua cửa kính Highland, vệt nắng xuyên qua ly nước cam còn nửa, tạo bóng cam trên bàn trắng.

"Anh cũng cố lên." Bảo chúc tôi "cố lên." Câu người ta nói với shipper lúc 11 giờ đêm. Câu người ta nói với người đang vất vả. Bảo biết tôi vất vả. Bảo biết 1 tỷ doanh thu không thay đổi gì, vì 1 tỷ đến từ bán hy vọng, không phải từ tạo giá trị. Và Bảo chúc tôi "cố lên" vì Bảo không biết chúc gì khác.

Tối. Giao hàng. 7 đơn. Chạy qua Tân Bình, dừng đèn đỏ, điện thoại rung. Notification: "Học viên Trần Thị Hương đã hoàn thành bài 3: Cách Gọi Vốn Thành Công." Tôi đang giao hàng bằng xe Wave trong khi 500 người đang học "cách gọi vốn" từ người giao hàng bằng xe Wave.

500 người. 2 triệu mỗi người. Họ trả tiền để nghe tôi nói. Nhưng tôi kiếm tiền thật bằng giao hàng. Khóa học là sản phẩm ảo tạo doanh thu thật. Giao hàng là công việc thật tạo thu nhập sống. Hai thế giới song song, và tôi sống ở cả hai.

Giao đơn thứ 5, bún chả, quận Gò Vấp. Khách mở cửa, nhận hàng. Nhìn tôi.

– Anh... anh Khôi? Anh Khôi Thất Bại Học?

Anh Khôi Thất Bại Học. Khách giao bún chả nhận ra tôi từ khóa học. Khoảnh khắc vũ trụ có óc hài hước.

– Dạ, đúng.

– Trời ơi! Em là học viên anh nè! Em đang học bài 5! Anh giỏi quá, mở startup liên tục!

– Cảm ơn em.

– Anh đang giao hàng? Hustle culture hả anh?

– ...Đúng.

Khách cười, cầm bún chả, nói "cố lên anh," đóng cửa. Tôi đứng trước cửa nhà người lạ, mũ bảo hiểm trên đầu, áo GrabBike, tay cầm điện thoại có notification "Học viên hoàn thành bài 3," và nghĩ: Tôi là giảng viên duy nhất trên thế giới giao bún chả cho học viên lúc 10 giờ đêm. Nếu đây là case study, tôi sẽ gọi nó là "nhận thức lệch lạc ở quy mô lớn." Nhưng tôi không gọi. Tôi chỉ lên xe, mở app, nhận đơn tiếp.

Về nhà. Mở laptop. Mở bảng điều khiển khóa học. 500 học viên. 4.8/5 đánh giá. Comment: "Anh Khôi truyền cảm hứng quá!" "Bài giảng hay, ngắn gọn, thực tế!" "Anh giúp em tin lại vào bản thân!"

4.8/5. Rating cao nhất tôi từng có. PetMind AI: 1.2 sao. WaterMind: chưa đủ người review. Thất Bại Học: 4.8 sao. Sản phẩm thất bại nhất tôi tạo ra lại được đánh giá cao nhất. Vì đây không phải sản phẩm. Đây là câu chuyện. Và câu chuyện thì tôi kể giỏi hơn bất kỳ ai. 20 startup dạy tôi 1 kỹ năng duy nhất: kể chuyện. Không phải kinh doanh, không phải quản lý, không phải code. Kể chuyện.

Đóng laptop. Nhìn tài khoản ngân hàng: 940 triệu. Nhiều hơn mọi lúc. Nhiều hơn tất cả. Và lạ. Lạ vì nhiều tiền mà vẫn thấy trống. Lạ vì 940 triệu đến từ bán thất bại, không phải từ tạo thứ có người cần.

1 tỷ. 500 học viên. Và tôi vẫn chạy giao hàng. Nếu đây là bài đăng LinkedIn, tôi sẽ gọi là "diversified income stream." Nếu đây là sự thật, tôi sẽ gọi là "tôi không biết mình là ai nữa."

Ch.25/61
2.051 từ