CEO Của Mười Hai Startup Phá Sản
Chương 36: Mất Công Ty
Chương 36

Mất Công Ty

FoodNow đóng cửa vào một chiều thứ Sáu.

Không phải thứ Sáu đặc biệt. Không phải ngày nào đáng nhớ. Chỉ là thứ Sáu cuối tháng, tiền hết, và tôi gọi 5 nhân viên vào phòng trọ 18 mét vuông lần cuối.

5 đứa ngồi. Tôi đứng. Logo FoodNow trên tường, giấy A3, góc đã cong vì ẩm. Quạt trần quay, tiếng kẽo kẹt quen thuộc. Sơ mi trắng, lần cuối mặc với tư cách CEO.

– Tụi mình... FoodNow sẽ dừng hoạt động. Tuần tới.

Im lặng. 5 đứa nhìn tôi. Không ai bất ngờ. Vì ai cũng biết. Ai cũng thấy revenue rơi, nhà hàng rời, app vắng. Nhưng không ai nói, vì nói thì phải đối mặt. Và nhân viên startup giỏi tránh đối mặt hơn CEO, vì CEO ít nhất có LinkedIn để blame "thị trường chưa sẵn sàng."

Dev Minh hỏi: "Lương tháng này sao anh?"

Lương. Câu hỏi đầu tiên khi startup chết không phải "sản phẩm sao" hay "khách hàng sao." Là "lương sao." Vì lương là thứ thật nhất. Slide không trả tiền nhà trọ. Vision không mua cơm. Lương mới.

– Anh sẽ trả. Chậm 2 tuần. Nhưng sẽ trả.

Chậm 2 tuần. Tôi hứa "chậm 2 tuần" lần đầu tiên trong đời. 16 năm sau, tôi hứa "chậm 2 tuần" thêm 11 lần. Mỗi lần "chậm 2 tuần" là 1 lần ai đó đợi tiền nhà, đợi tiền ăn, đợi thứ mà CEO đã hứa. Lời hứa CEO rẻ nhất trên thị trường.

Nợ lương: 45 triệu (5 người × 3 triệu × 3 tháng chậm). Nợ nhà hàng: 30 triệu phí trả chậm. Nợ thuê văn phòng Hà Nội: 200 triệu penalty (giảm xuống 150 triệu sau thương lượng). Nợ hosting, domain: 5 triệu. Tổng nợ: 230 triệu. Tiền trong tay: 0.

Hạnh ngồi góc, laptop mở, ghi từng con số. Hạnh không nói. Hạnh chỉ ghi. Vì nói thì phải nói "tao đã cảnh báo," và Hạnh không muốn nói câu đó trước mặt 5 đứa đang mất việc. Hạnh để dành câu đó cho tôi, riêng, sau.

5 đứa dọn đồ. Mỗi đứa 1 túi nhỏ. Minh mang theo con chuột máy tính (mua bằng tiền công ty, 150.000 đồng). Trang mang theo cái gối ngủ trưa. Phát mang theo 2 cuốn sách startup tôi tặng ("Zero to One" và "The Lean Startup," cả hai tôi đọc hết, không áp dụng cái nào). Linh không mang gì. Tuấn khác mang theo... không gì. Anh ta chỉ đứng dậy, nói "dạ anh," rồi đi.

"Dạ anh." Tuấn khác nói "dạ anh" lần cuối rồi đi. Không drama, không giận, không khóc. Chỉ "dạ anh" rồi bước qua cửa. Startup chết bằng tiếng "dạ anh" nhẹ nhàng. Không phải bằng tiếng nổ. Bằng tiếng thở dài.

Phòng trọ trống. 18 mét vuông. Logo FoodNow trên tường, giấy A3, cong góc. Bàn ăn trống (bàn họp trống). Giường xếp mở ra. Quạt trần quay.

Hạnh ngồi lại. Đợi tôi.

– Mày ổn không?

– Ổn.

– Mày không ổn. Nhưng tao không hỏi nữa. Tao chỉ nói: 230 triệu nợ. Tiền mẹ mày, tiền bạn bố, tiền lương nhân viên. 230 triệu. Mày sẽ trả bằng gì?

– Tao sẽ... đi làm. Kiếm tiền. Trả dần.

– Đi làm ở đâu?

– Chưa biết. Có thể... giao hàng.

Giao hàng. Lần đầu tiên tôi nói "giao hàng" bằng giọng thật. Không phải "hustle culture," không phải "side income," không phải "gig economy." Giao hàng vì cần tiền. Đơn giản, trần trụi, không startup nào bọc được.

Phong gọi điện tối đó.

– Tao nghe tin. Buồn không?

– Ừ.

– Tao đang có 50 khách giao hàng. Nhỏ. Nhưng đủ sống. Thuê thêm 2 xe. Doanh thu 15 triệu, lãi 5 triệu.

50 khách. Phong có 50 khách thật. Từ 3 khách thành 50 trong 14 tháng. Tôi có 200 triệu vốn, 15 nhà hàng partner, 2.000 user, văn phòng 2 thành phố. Kết quả: 0 và 230 triệu nợ. Phong có 8 triệu, 1 xe máy, 3 khách. Kết quả: 50 khách, 5 triệu lãi. Cùng 14 tháng. Cùng Sài Gòn. Hai con đường từ quán cóc Sư Vạn Hạnh.

– Mày sẽ mở cái khác?

Im lặng.

– Chưa biết.

– Mày biết rồi.

Phong biết. Vì Phong hiểu tôi. Không hiểu bằng số (đó là Hạnh). Hiểu bằng bạn. Bạn cùng lớp 4 năm, cùng quán cóc, cùng mơ startup. Phong biết tôi sẽ mở cái mới vì Phong biết tôi không chịu được im lặng giữa hai startup. Im lặng đó quá dài, quá trống, quá thật.

Đêm đó. Nằm trên giường xếp (giường phòng trọ, không phải giường văn phòng nữa, vì không còn phân biệt). Nhìn trần nhà. Không có vết ẩm hình Việt Nam (phòng trọ khác, phòng trọ sau). Trần trắng, sạch, trống.

Mở Notes. Gõ: "Ý tưởng startup tiếp theo."

Không khóc. Không buồn lâu. 22 tuổi, nước mắt khô nhanh. Hoặc nước mắt không kịp rơi vì tay đã mở Notes. Cơ chế tự vệ: không nhìn vết thương, mở vết mới. Không đọc bảng cân đối, mở slide mới. Không gọi lại khách cũ, tìm thị trường mới.

Startup #1 chết dạy tôi 1 bài: lần sau phải scale nhanh hơn.

Sai.

Bài đúng là: lần sau phải chăm khách hàng. Nhưng tôi chọn bài sai. Và tôi chọn bài sai thêm 19 lần. 19 lần "lần này khác." 19 lần mở Notes. 19 lần "ý tưởng startup tiếp theo." 19 lần không khóc.

FoodNow chết. Tôi 23 tuổi. Và thay vì hỏi "mình sai ở đâu," tôi hỏi "mình sẽ mở cái gì tiếp theo." Câu hỏi sai. 16 năm câu hỏi sai.

Ch.36/61
955 từ