AI Đọc Suy Nghĩ Chó Mèo
Hai tuần sau, tôi có văn phòng.
Nói "văn phòng" cho sang, thực ra là hai bàn dài trong một khu làm việc chung ở Thủ Đức, tầng 3, cạnh cầu thang, đối diện toilet. Giá thuê 8 triệu một tháng cho gói 4 chỗ ngồi, bao gồm wifi, máy lạnh, và nước lọc uống thoải mái. Tôi trả bằng tiền giao hàng 14 đêm liên tiếp, mỗi đêm 10 đến 12 đơn, chân mỏi, lưng đau, tay dính mùi nước mắm. Nhưng bây giờ tôi có bàn, có ghế xoay, và có chỗ để ghi trên bảng trắng rằng tôi đang thay đổi thế giới.
6 ghế xoay. Mua thanh lý từ một startup edtech vỡ trận tháng trước, 80.000 đồng một cái, bánh xe kêu cọt kẹt, nệm ngồi xẹp lép, nhưng vẫn xoay được. Tôi ngồi thử, xoay hai vòng. Vẫn cảm giác CEO.
Ghế xoay là biểu tượng của startup. Bạn không cần sản phẩm, không cần khách hàng, không cần doanh thu. Nhưng bạn cần ghế xoay. Vì ghế xoay nói rằng bạn đang "di chuyển", dù thực tế bạn chỉ xoay tại chỗ.
Bảng trắng dựng ở đầu bàn. Tôi cầm bút xanh viết dòng chữ đầu tiên:
PetMind AI, Nghe thấy những gì thú cưng không nói.
Bước lùi lại ngắm. Chữ hơi nghiêng, nhưng ý thì thẳng. Ít nhất tôi nghĩ vậy.
Tuấn đến lúc 9 giờ. Mang laptop, ba lô, và một ly cà phê đen đá. Ngồi xuống, mở máy, nhìn bảng trắng.
– Anh Khôi, em hỏi thật.
– Hỏi đi.
– Cái mô hình AI nào đọc được suy nghĩ chó mèo?
Câu hỏi hay. Câu hỏi mà bất kỳ người bình thường nào cũng sẽ hỏi trước khi mở công ty. Nhưng tôi không phải người bình thường. Tôi là người mở công ty trước, trả lời câu hỏi sau. 12 lần.
– Mình không cần đọc thật, Tuấn. Mình chỉ cần khách tưởng mình đọc được.
Tuấn nhìn tôi 3 giây. Gật đầu chậm. Kiểu gật của người đã quen với logic này đến mức không còn sức phản biện.
– Dạ. Vậy em làm kiểu gì ạ?
– Em dùng mô hình nhận diện biểu cảm động vật. Có bộ dữ liệu công khai từ Edinburgh, cái anh nói hôm trước. Kết hợp GPT để sinh ra câu "dịch". Kiểu người dùng chĩa camera vào con chó, app phân tích biểu cảm, rồi hiện: "Bé đang vui" hoặc "Bé muốn ăn" hoặc "Bé đang nghĩ về triết học hiện sinh."
– Câu cuối có cần không ạ?
– Cần. Vì đó là cái khiến người ta chia sẻ lên mạng xã hội.
Viral hơn chính xác. Đây là triết lý kinh doanh tôi rút ra từ 12 lần phá sản. Sản phẩm đúng thì người dùng gật đầu. Sản phẩm hài thì người dùng chia sẻ. Mà chia sẻ thì miễn phí. Đó là cả chiến lược tăng trưởng trong một câu.
Tuấn mở laptop. Bắt đầu tìm kiếm. Tôi nhìn từ góc mắt: "animal facial expression dataset", "dog emotion recognition model", "open source pet behavior AI". Tuấn đọc lướt, gõ gõ, mở thêm trang, đóng trang, mở lại.
– Anh Khôi.
– Ừ.
– Dữ liệu Edinburgh có 4.000 ảnh chó. Phân loại 4 cảm xúc: vui, buồn, sợ, tức giận.
– Tốt.
– Nhưng mèo thì không có bộ dữ liệu nào đáng kể. Mèo khó nhận diện cảm xúc hơn chó vì mặt mèo gần như không đổi.
– Mèo luôn có một biểu cảm. "Ghét."
– Em nói nghiêm túc.
– Anh cũng nói nghiêm túc. Nếu mặt mèo không đổi, thì mình cho ra kết quả ngẫu nhiên. Người dùng sẽ không biết đúng hay sai, vì chính họ cũng không biết mèo nghĩ gì. Đó gọi là "unfalsifiable product". Không ai chứng minh mình sai được.
Tuấn nhìn tôi. Mắt mở to hơn bình thường.
– Anh vừa nói cái gì đó nghe rất... thiên tài hoặc rất lừa đảo. Em chưa phân biệt được.
Tôi cũng chưa phân biệt được. Và đó chính là vùng xám mà startup sống. Giữa thiên tài và lừa đảo có một ranh giới mỏng, và tôi đã đi trên ranh giới đó 16 năm mà chưa ngã. Hoặc đã ngã, nhưng tôi gọi nó là "pivot".
Tôi nhìn Tuấn code. Không hiểu một dòng nào. 16 năm làm CEO và tôi chưa bao giờ hiểu code. Tôi biết nói "MVP", "sprint", "agile", "tech stack", nhưng nếu ai bảo tôi viết một dòng Python, tôi sẽ viết: "print('Tôi là CEO, tôi không code')". Và câu đó, trớ trêu thay, sẽ chạy được.
CEO không cần hiểu sản phẩm. CEO cần hiểu khách hàng. Và tôi cũng không hiểu khách hàng. Nhưng tôi hiểu slide. Và đôi khi, trong vũ trụ startup, slide IS sản phẩm.
9 giờ rưỡi. Cửa mở.
Bảo bước vào.
Áo hoodie mới (vẫn xám, nhưng in chữ "BUILD" bằng font to), sneaker trắng, ba lô, và một quyển sổ tay bìa da. Mắt sáng như đèn LED hội trường. Ngày đầu tiên đi làm. Startup đầu tiên. Sếp đầu tiên. Mọi thứ đều đầu tiên.
– Dạ anh Khôi! Em tới rồi ạ!
– Bảo! Ngồi đi em.
Bảo ngồi xuống. Nhìn quanh. Mắt quét từ bàn dài tới bảng trắng tới 6 ghế xoay tới Tuấn đang gõ laptop. Rồi nhìn lên bảng trắng, đọc dòng chữ "PetMind AI, Nghe thấy những gì thú cưng không nói." Mắt sáng hơn.
– Anh Khôi, slogan đẹp quá.
– Cảm ơn Bảo. Anh mất 2 tiếng cho câu đó.
2 tiếng cho slogan, 3 tiếng cho logo (sắp làm), 0 tiếng cho mô hình kinh doanh. Ưu tiên đúng thứ tự: đẹp trước, đúng sau. Hoặc đẹp trước, đúng không bao giờ.
Bảo mở sổ tay. Lấy bút ra. Nhìn tôi chờ đợi.
– Anh Khôi, em ghi chép được không ạ? Em muốn học hỏi mọi thứ. Từ cách anh suy nghĩ, ra quyết định, xây dựng công ty.
Ghi chép. Đứa này muốn ghi chép quá trình xây dựng startup thứ 13. Nếu nó ghi đầy đủ, đây sẽ là cuốn sách hay nhất về cách phá sản, viết bởi người chứng kiến từ ngày đầu.
– Tất nhiên, Bảo. Kiến thức là để chia sẻ.
Bảo gật đầu, ghi: "Ngày 1. Anh Khôi nói: Kiến thức là để chia sẻ."
Tôi quay sang bảng trắng. Cầm bút đỏ.
– Team, mục tiêu tuần này. Một: Tuấn hoàn thành bản mẫu đầu tiên, không cần hoàn hảo, chỉ cần chạy được. Hai: Bảo tạo trang mạng xã hội cho PetMind, nội dung hướng về chủ thú cưng. Ba: Anh sẽ liên hệ nhà đầu tư và chuẩn bị pitch deck chính thức.
Bảo ghi. Tuấn gõ.
– Anh Khôi, Bảo nói, anh ơi cho em hỏi. Cái anh nói hôm ở sự kiện, "đừng bán sản phẩm, bán ước mơ". Em suy nghĩ hoài mà chưa hiểu hết. Anh giải thích cho em được không?
"Đừng bán sản phẩm, bán ước mơ." Tôi nói câu đó ở Dreamplex hai tuần trước, lúc networking, lúc đang cầm ly rượu vang miễn phí. Lúc đó nghe hay. Bây giờ Bảo hỏi giải thích, tôi cũng không biết nó nghĩa là gì. Nhưng CEO không nói "anh không biết". CEO nói thêm một câu hay hơn.
– Nghĩa là, Bảo à, người ta không mua sản phẩm. Người ta mua phiên bản tốt hơn của chính họ. Khi chủ thú cưng mở PetMind, họ không mua "phân tích biểu cảm chó". Họ mua cảm giác "tôi hiểu con chó của tôi". Đó là ước mơ.
Bảo gật đầu. Ghi. Từng chữ.
Tuấn nhìn lên từ laptop.
– Anh Khôi, cái này về cơ bản là ChatGPT bọc vỏ chó.
– Đúng rồi. Nhưng mình gọi nó là PetMind AI.
– ChatGPT bọc vỏ chó có giá trị gì khác ChatGPT không ạ?
– Có. Vỏ chó.
Tuấn nhìn tôi. Tôi nhìn Tuấn. Im lặng 2 giây. Rồi Tuấn cúi xuống code tiếp.
Tuấn hiểu. Tuấn luôn hiểu. Tuấn hiểu rằng "vỏ" là tất cả những gì startup giai đoạn đầu cần. Sản phẩm tệ bọc vỏ đẹp thì vẫn gọi vốn được. Sản phẩm tốt không có vỏ thì chết. Tôi chưa bao giờ có sản phẩm tốt, nhưng vỏ thì luôn xuất sắc.
10 giờ. Tôi mở Canva.
Logo. Đây là phần tôi giỏi nhất. Không phải vì tôi có mắt thẩm mỹ (có, một chút), mà vì logo là thứ duy nhất trong startup mà tôi kiểm soát được hoàn toàn. Sản phẩm phụ thuộc vào code. Khách hàng phụ thuộc vào thị trường. Doanh thu phụ thuộc vào số phận. Nhưng logo chỉ phụ thuộc vào tôi và Canva.
Thử lần một: chữ "PetMind" font Montserrat, biểu tượng con chó cách điệu, gradient xanh dương. Hơi tập đoàn. Xóa.
Lần hai: chữ viết tay, biểu tượng dấu chân chó, nền trắng. Quá dễ thương, thiếu "AI feel". Xóa.
Lần ba: chữ "PetMind" font hình học, biểu tượng não bộ lồng ghép hình thú cưng, hai màu xanh tím. Hiện đại, tech, nhưng vẫn gần gũi.
Hoàn hảo.
11 giờ. 12 giờ. 1 giờ chiều.
3 tiếng. Logo xong. 4 phiên bản: nền tối, nền sáng, thu nhỏ, và vuông cho ảnh đại diện mạng xã hội. Xuất PNG, SVG, PDF. Gửi vào nhóm Zalo team.
Bảo: "Logo đẹp quá anh! 😍" Tuấn: "👍"
Tuấn dùng emoji khi không muốn nói gì. Ngón tay cái giơ lên = "em thấy rồi, em đang code, đừng hỏi em về logo".
1 giờ chiều. Tôi nhìn lại buổi sáng. 3 tiếng làm logo. 0 phút nghĩ về mô hình kinh doanh. 0 phút nghĩ về giá cả. 0 phút nghĩ về kênh phân phối. 0 phút nghĩ về "ai sẽ trả tiền cho cái này và vì sao".
Nhưng logo đẹp. Và trong startup, logo đẹp tức là bạn đang tiến triển. Ít nhất trên slide.
Buổi chiều, Bảo tạo trang TikTok và Instagram cho PetMind AI. Ảnh đại diện: logo mới. Bio: "AI hiểu thú cưng hơn bạn hiểu chính mình." Bảo tự nghĩ ra dòng bio đó.
– Anh Khôi, câu này được không ạ?
Tôi đọc. "AI hiểu thú cưng hơn bạn hiểu chính mình." Nghe vừa hài vừa hơi đáng sợ. Hoàn hảo cho startup AI.
– Hay, Bảo. Giữ nguyên.
Bảo cười rộng. Lần đầu tiên được sếp khen ở ngày đầu đi làm. Tôi nhớ cảm giác đó. 22 tuổi, startup đầu tiên, lần đầu tiên ai đó nói "ý tưởng hay". Cảm giác đó gây nghiện hơn cà phê, hơn nicotine, hơn cả likes trên LinkedIn. Và cũng nguy hiểm hơn, vì nó khiến bạn nghĩ rằng được khen tức là đang đúng.
Tôi nghiện cảm giác đó 16 năm. Có lẽ tôi không nghiện startup. Tôi nghiện được nói "hay".
Tuấn code đến 5 giờ chiều. Gọi tôi lại.
– Anh Khôi, bản mẫu chạy rồi. Kiểu sơ khai thôi.
Màn hình laptop hiện một giao diện web đơn giản: nút "Tải ảnh lên", một vùng hiển thị ảnh, và phía dưới là dòng chữ "Thú cưng của bạn đang nghĩ..." kèm biểu tượng chờ tải xoay tròn.
Tuấn tải lên ảnh một con Corgi mặt tròn.
Chờ 3 giây. Kết quả:
"Bé đang cảm thấy hạnh phúc và muốn được chơi đùa! Mức năng lượng: 85%. Tâm trạng chủ đạo: Phấn khích. Gợi ý: Hãy dắt bé đi dạo nhé!"
– Hay! Tôi nói.
– Anh, cái này là GPT generate random dựa trên giống chó. Nó không phân tích gì từ ảnh hết. Em chỉ lấy tên giống chó rồi cho GPT viết. Corgi thì luôn ra "hạnh phúc, năng lượng cao". Husky ra "thích phiêu lưu". Mèo ra "không quan tâm".
– Đúng rồi. Mèo không quan tâm. Chính xác.
– Anh, em đang nói nghiêm túc. Cái này không có AI thật. Nó chỉ có GPT bịa.
– GPT cũng là AI, Tuấn.
Tuấn nhìn tôi. Mắt có vẻ muốn nói thêm gì đó, nhưng rồi quay lại laptop. Gõ tiếp.
Tuấn không cãi. Tuấn không bao giờ cãi quá 2 câu. Vì Tuấn biết, sau 8 startup cùng tôi, rằng cãi không thay đổi gì. Tôi sẽ vẫn tiến. Tuấn sẽ vẫn code. Hạnh sẽ vẫn đếm tiền chảy. Đó là vở diễn, và mỗi người đã thuộc vai.
Bảo đang ngồi bên cạnh, theo dõi từ đầu. Mở sổ tay, ghi: "Ngày 1. Sản phẩm đã có bản mẫu. GPT + nhận diện giống chó = phân tích cảm xúc. CTO nói chưa chính xác. CEO nói đủ tốt để bắt đầu."
Rồi Bảo ngẩng lên.
– Anh Khôi, sản phẩm hoạt động chưa ạ?
Tôi nhìn màn hình. Con Corgi mặt tròn đang "cảm thấy hạnh phúc". GPT bịa. Ảnh không phân tích. Mô hình không tồn tại.
Chưa. Nhưng logo đã hoạt động.
– Gần rồi, Bảo. Gần lắm rồi.
Bảo gật đầu, ghi tiếp: "CEO nói: Gần lắm rồi."
"Gần lắm rồi." Câu hay nhất trong từ điển startup. Không bao giờ sai. Vì "gần" không có đơn vị đo. Gần có thể là ngày mai. Gần có thể là năm sau. Gần có thể là không bao giờ. Nhưng nghe vẫn lạc quan.
5 giờ 30 chiều. Tuấn đóng laptop. Bảo đóng sổ. Tôi đứng trước bảng trắng, nhìn dòng chữ "PetMind AI, Nghe thấy những gì thú cưng không nói."
Chúng tôi cũng không nói. Không nói rằng sản phẩm là GPT bọc vỏ. Không nói rằng dữ liệu không đủ. Không nói rằng CEO đang trả tiền thuê văn phòng bằng tiền giao phở. Có lẽ PetMind AI nên quay camera lại chính chúng tôi, ba thằng đang ngồi trong khu làm việc chung ở Thủ Đức, giả vờ nghe thấy thứ không tồn tại.
Nhưng biết sao không? Con Corgi trên bản mẫu vẫn hạnh phúc. Và đôi khi, sự hạnh phúc giả cũng lây.
Tôi tắt đèn, khóa cửa, bước ra bãi xe. Wave cũ đợi dưới gốc cây, yên nứt, gương trầy. Tối nay có 9 đơn giao hàng.
Mở app. Đơn đầu tiên: phở gà, giao Q.Bình Thạnh.
CEO ban ngày, shipper ban đêm. Logo đã xong. Sản phẩm chưa. Và tôi vừa nói với một thằng nhóc 25 tuổi rằng "gần lắm rồi". Gần. Từ đó đẹp thật.