Những Đứa Trẻ Mới
Bruno Fernandes đến MU mùa đông 2020, và lần đầu tiên trong bảy năm, tôi thấy ai đó mặc áo đỏ mà giận.
Không phải giận kiểu Huy, chửi thề, đập bàn, đổ lỗi. Giận kiểu khác, giận khi đồng đội chuyền sai, giận khi thua phút cuối, giận vì muốn thắng đến mức không chịu nổi việc không thắng. Bruno dang hai tay, lắc đầu, la hét trên sân, như một người thật sự quan tâm.
MU lâu rồi không có ai quan tâm như vậy.
Tôi xem Bruno đá trận đầu tiên ở quán Bảy. Ghi bàn. Kiến tạo. Chạy không ngừng. Ông Bảy vỗ tay:
– Thằng này được! Nó có lửa!
Lửa. Đúng từ. MU thiếu lửa suốt bảy năm, từ Sir Alex đi, qua Moyes, Van Gaal, Mourinho, Solskjaer, và bây giờ có một thằng Bồ Đào Nha tóc xoăn chạy trên sân như đang cháy.
Tôi nhớ Ronaldo. Không phải vì Bruno giống Ronaldo, Bruno không đẹp, không nhanh bằng, không rực rỡ. Nhưng Bruno quan tâm. Và đôi khi quan tâm quan trọng hơn tài năng.
FA Cup 2024. MU gặp Man City. Chung kết. Wembley.
Không ai tin MU thắng, City vừa vô địch mọi thứ, treble mùa trước, Haaland ghi bàn như máy. MU hạng tám, tệ nhất ba mươi năm.
Tôi xem ở quán Bảy. Huy ngồi cạnh, lần đầu trong lâu lắm hai đứa xem cùng nhau. Giữa chúng tôi đã có nhiều tháng im lặng, nhiều tin nhắn "seen" không trả lời, nhiều lần Huy share bài "MU nên bán đội" mà tôi bỏ qua.
Nhưng chung kết thì phải ngồi cạnh nhau. Luật bất thành văn.
MU thắng. 2-1. Mainoo ghi bàn, mười chín tuổi, sản phẩm academy, chạy từ giữa sân và sút vào góc xa.
Quán nổ. Không bằng Moscow, nhưng nổ. Ông Bảy khóc (lại). Huy ôm tôi (lại). Và tôi, tôi cười. Cười rồi nhìn lên trần quán, nơi lá cờ MU bạc màu giăng ngang, và nghĩ: Cha ơi, mình thắng City.
Trên đường về, Huy đi bộ cạnh tôi, quán gần, đi bộ được. Im một đoạn. Rồi:
– Tao muốn nói mày cái này.
– Gì?
– Tao xin lỗi.
Tôi nhìn Huy. Nó nhìn thẳng đường, không nhìn tôi, kiểu đàn ông xin lỗi: nhìn đi chỗ khác.
– Tao toxic quá. Mấy năm nay. Tao chửi MU, chửi HLV, chửi fan. Tao... tao giống mấy thằng mà tao ghét.
– Ừ. Mày hơi quá.
– Hơi?
– Nhiều.
Huy cười, cười buồn, lắc đầu.
– Tao biết. Tao cũng sắp bỏ MU rồi. Thiệt. Năm ngoái tao không xem mấy trận. Thấy mệt. Thấy... thấy không còn lý do.
– Rồi sao mày còn đây?
Huy im. Đi thêm mấy bước.
– Vì mày. Vì ông Bảy. Vì... anh Thành.
Cha tôi. Huy nhắc cha tôi.
– Hồi anh Thành mất, tao nghĩ, nếu ảnh còn sống, ảnh có bỏ MU không? Chắc không. Ảnh không bỏ. Vậy tao bỏ sao được?
Tôi đi cạnh Huy, đêm Sài Gòn oi, tiếng xe thưa. Không nói gì. Nhưng đặt tay lên vai nó, một giây, vỗ nhẹ, rồi buông. Kiểu cha vỗ vai tôi.
Garnacho ghi bàn đầu tiên cho MU lúc mười tám tuổi.
Mainoo đá chính lúc mười tám tuổi.
Tôi nhìn họ trên TV, trẻ, nhanh, không sợ, và nghĩ: Mình từng như vậy. Mười hai tuổi, tin MU bất bại. Mười bốn tuổi, nhảy ghế khi Rooney ghi bàn. Mười tám tuổi, tin đỉnh cao sẽ quay lại.
Garnacho và Mainoo chưa biết đau. Chưa biết Moyes. Chưa biết Van Gaal. Chưa biết đêm Agüero. Họ chỉ biết: mình trẻ, mình giỏi, mình mặc áo đỏ. Và đó, đó là đủ.
Tôi ghen tị. Nhẹ. Không phải ghen xấu, ghen kiểu người lớn nhìn trẻ con chơi ngoài sân: Ước gì mình còn chạy được như vậy.
Minh An, con trai tôi, ba tuổi khi bắt đầu thấy tôi xem TV đêm.
Nó dậy đi toilet, bước ra phòng khách, thấy ba ngồi trước TV sáng. Đứng ở cửa phòng, dụi mắt, tóc dựng.
– Ba xem gì?
– Bóng đá.
– Bóng đá là gì?
Tôi cười. Câu hỏi giống Mai Anh — "MU là gì?" — nhưng lần này từ miệng con trai ba tuổi, giọng ngọng, mắt lim dim.
– Để mai ba kể con nghe. Đi ngủ lại đi.
Nó gật, quay vào phòng.
Tôi nhìn theo, cái lưng nhỏ, đồ ngủ hình siêu nhân, chân đất, và nghĩ: Một ngày mình sẽ gọi nó dậy lúc hai giờ sáng.
Chưa. Nó còn nhỏ. Còn sớm.
Nhưng một ngày.
Tôi hai mươi chín. Rồi ba mươi. Cuốn sách viết được nửa, chương cha mất khó nhất, viết ba lần mới xong. MU vẫn chưa vô địch Premier League. Old Trafford sắp xây lại. Quán Bảy vẫn mở, nhưng ông Bảy yếu hơn, ho nhiều hơn (giống cha hồi đó, và tôi cố không nghĩ về điều đó).
Nhưng có thứ mới. Thứ mà bảy năm trước không có:
Garnacho chạy trên cánh. Mainoo chuyền từ giữa sân. Bruno la hét. Huy ngồi cạnh. Minh An ngủ trong phòng.
Và tôi, tôi vẫn ở đây. Vẫn mặc áo đỏ. Vẫn không bỏ.
Cha dạy tôi điều đó. Bằng mọi đêm hai giờ sáng. Bằng chiếc áo số 7. Bằng "dậy đi con."
Và bây giờ, tôi học cách truyền lại.