Hai Mươi Năm Dưới Màu Áo Đỏ
Chương 20: Từ Mai, Con Sẽ Hiểu
Chương 20

Từ Mai, Con Sẽ Hiểu

Trận cuối, cha không ra quán Bảy.

Tôi hỏi: "Mình đi quán không cha?" Ông lắc đầu. Không giải thích. Chỉ mở TV, pha trà, ngồi xuống ghế gỗ quen, cái ghế cạnh sofa, chỗ ông ngồi suốt hai mươi năm. Tay đặt trên đùi, ngón cái gõ nhẹ.

Tôi hiểu. Trận này hai cha con coi ở nhà. Giống lần đầu tiên, chiếc TV cũ, hai giờ sáng, chỉ hai người. Bắt đầu ở đâu thì kết ở đó.


MU vs Swansea. Trận cuối cùng của Sir Alex tại Old Trafford. Chủ nhật, 19 tháng Năm, 2013.

Ở Việt Nam là tối, khoảng chín giờ. Không phải hai giờ sáng. Không cần thức khuya. Nhưng tôi thức hơn bất cứ đêm nào, tỉnh từng tế bào, mắt không chớp, như sợ nếu chớp sẽ bỏ lỡ thứ gì đó không bao giờ lặp lại.

TV sáng. Old Trafford hiện ra.

Khán đài đầy ắp. Bảy mươi sáu ngàn người, nhiều hơn bình thường, vì ai cũng muốn ở đó, đêm cuối. Biển đỏ. Biểu ngữ trắng giăng khắp nơi, THANK YOU SIR ALEX. CHAMPIONS 20. FERGIE FOREVER. Ai đó giơ ảnh Sir Alex in trên bìa cứng. Ai đó khóc sẵn dù bóng chưa lăn.

Cha ngồi yên. Trà trên bàn, chưa uống. Mắt ông dán vào TV, nhưng không nhìn bóng. Nhìn khán đài. Nhìn biểu ngữ. Nhìn khuôn mặt bảy mươi sáu ngàn người mà ông chưa bao giờ gặp nhưng hiểu hết, vì ông cũng là một trong họ. Chỉ là cách xa nửa vòng trái đất.

Bóng lăn. MU đá bình thường, không xuất sắc, không tệ. Rio Ferdinand ghi bàn. Quán nào đó ngoài hẻm có tiếng hét vọng vào. Nhưng nhà tôi im. Cha im. Tôi im. Vì tỉ số không quan trọng, ai cũng biết.


Phút chín mươi. Còi mãn cuộc.

Sir Alex đứng dậy từ ghế kỹ thuật. Bước ra sân. Bảy mươi mốt tuổi, tóc bạc, mặt đỏ vì gió, khuôn mặt mà tôi thấy trên TV suốt đời mình. Ông đứng giữa sân, hai tay đút túi áo vest, nhìn quanh.

Khán đài hát. "Glory Glory Man United" — bài hát mà tôi thuộc lời dù không bao giờ hát to, vì tôi nghe bằng tai chứ không bằng miệng. Nhưng bảy mươi sáu ngàn người hát. Vang. Rung. Và Sir Alex đứng đó, giữa lòng bài hát, như đứng giữa lòng nhà thờ.

Rồi ông cầm micro. Nói.

Tôi không nhớ hết, tiếng Anh, nhanh, xúc động. Nhưng nhớ một câu, vì cha dịch cho tôi:

"Việc của các bạn bây giờ là ủng hộ huấn luyện viên mới."

Cha dịch xong, im. Tay ông nắm chặt trên đùi.

Sir Alex giơ tay vẫy. Khán đài đứng dậy. Vỗ tay. Không ngừng. Vỗ và vỗ và vỗ, như thể nếu vỗ đủ lâu, ông sẽ không đi.

Camera zoom mặt Sir Alex. Ông cười, nụ cười nhai kẹo cao su mà cả thế giới biết. Nhưng hôm đó nụ cười run. Mắt ông đỏ. Bảy mươi mốt tuổi, đã thắng mọi thứ có thể thắng, và vẫn run khi nói lời tạm biệt.


Cha tắt TV.

Phòng khách tối đi. Đột ngột. Như ai đó kéo rèm giữa ban ngày.

Tôi ngồi trong bóng tối, nghe tiếng quạt trần, cọt... kẹt... cọt... kẹt, và tiếng thở của cha. Chậm. Nặng.

Cha đứng dậy. Đi về phía tủ, cái tủ gỗ cũ, ngăn dưới cùng, chỗ ông cất những thứ quý. Mở ngăn. Lấy ra chiếc áo số 7.

Áo Cantona. Phai màu. Sờn cổ. Mùi vải cũ, mùi mà tôi không tả được nhưng nhận ra ngay: mùi cha.

Ông gấp chiếc áo. Chậm. Vuốt phẳng từng nếp, như vuốt tóc đứa trẻ đang ngủ. Gấp đôi. Gấp tư. Đặt vào ngăn tủ. Đóng lại.

Tôi nhìn từng động tác. Không hiểu. Hoặc hiểu mà chưa thấy. Cha gấp áo, tại sao? Áo vẫn nằm đó mà. Ngăn tủ vẫn đó mà. Nhưng cách cha gấp, chậm, kỹ, như nghi lễ, tôi biết đây không phải gấp áo bình thường. Đây là cất đi. Cất một thời đại.

Cha quay sang tôi. Đứng giữa phòng tối, ánh sáng từ bếp lọt qua cửa, rọi nửa mặt ông, nửa sáng, nửa tối. Mắt ông không đỏ. Không ướt. Nhưng có thứ gì đó bên trong mà tôi mười chín tuổi không gọi tên được.

Bây giờ tôi gọi được. Đó là tiễn biệt.

– Từ mai, con sẽ hiểu thế nào là yêu một đội bóng thật sự.

Giọng cha bình thản. Không run. Không cao. Chỉ nói, như nói sự thật, như nói "trời sắp mưa" hay "cơm chín rồi." Nhưng mỗi từ nặng hơn bất cứ từ nào ông từng nói với tôi.

Rồi cha đi vào phòng. Cửa khép lại. Không chúc ngủ ngon.


Tôi nằm giường đêm đó, trần nhà quay theo cánh quạt, nghĩ:

Sir Alex nghỉ thì sao? MU vẫn là MU. Sẽ có người khác. Sẽ ổn thôi.

Chỉ là đổi huấn luyện viên.

Mọi thứ sẽ ổn.

Mười chín tuổi. Cả đời chỉ biết thắng. Cả đời tin rằng chiếc áo đỏ là bất khả xâm phạm, rằng Old Trafford là nhà, rằng cha sẽ luôn ngồi đó, rằng "dậy đi con, MU đá rồi" sẽ vang mãi.

Tôi sai. Tất cả đều sai.

Nhưng đêm đó tôi chưa biết. Và đó là sai lầm đẹp nhất đời tôi, vì nó cho tôi thêm vài đêm ngủ ngon, trước khi mọi thứ sụp đổ.


Arc 1 kết thúc ở đây.

Ở đêm cha gấp áo. Ở câu nói tôi không hiểu. Ở niềm tin rằng mọi thứ sẽ ổn.

Phần tiếp theo của câu chuyện, phần mà cha đã biết trước, phần mà tôi mất nhiều năm mới học được, bắt đầu từ buổi sáng hôm sau.

Buổi sáng MU không còn Sir Alex.

Buổi sáng tôi bắt đầu lớn lên.

Ch.20/31
990 từ