Hai Mươi Năm Dưới Màu Áo Đỏ
Chương 6: Chiếc Áo MU Đầu Tiên
Chương 6

Chiếc Áo MU Đầu Tiên

Cha mua áo MU cho tôi ở chợ Thủ Đức.

Áo nhái. Vải polyester mỏng, in logo hơi lệch, chữ "ROONEY 8" sau lưng, sai số áo (Rooney mặc số 8 mùa đầu, nhưng mọi người nhớ số 10). Cha không biết sai. Tôi cũng không. Với hai cha con, đó là áo MU thật, thật nhất thế giới, vì cha bỏ tiền mua.

Tám mươi ngàn đồng. Tôi biết vì thấy cha trả tiền ở sạp quần áo gần chợ cá, nơi mùi tanh xộc lên mỗi sáng. Tám mươi ngàn, bằng tiền cha sửa hai cái TV cũ.

– Mặc đi học được không cha?

– Được. Nhưng giữ sạch. Áo đỏ dơ xấu lắm.

Sáng thứ Hai, tôi mặc áo MU đi học.

Áo rộng, cha mua size người lớn vì "mày lớn nhanh, mua vừa mai mốt chật". Tôi nhét vào quần, kéo lên, cố làm cho gọn. Vẫn rộng thùng thình. Nhưng mặc kệ, trên ngực có logo MU, sau lưng có tên ROONEY. Đủ rồi.

Vào lớp, thằng Tuấn thấy trước:

– Ê, áo gì đẹp vậy?

– MU. Ba tao mua bên Anh gửi về.

Tôi nói dóc. Nói mà không chớp mắt. Mười hai tuổi, chưa biết xấu hổ vì nói dóc, chỉ biết muốn áo mình đặc biệt hơn, muốn cha mình ngầu hơn, muốn câu chuyện hay hơn "mua ở chợ Thủ Đức tám mươi ngàn."

– Bên Anh luôn hả? Xịn vậy?

– Ừ. Áo gốc đó. Limited edition.

Thằng Tuấn sờ vải, gật gù. Không biết phân biệt thật giả. Tôi cũng không. Nhưng nó tin, và tôi vui.

Rắc rối đến giờ ra chơi.

Thằng Quang, cao nhất lớp, fan Chelsea, hay mặc áo Chelsea xanh bóng (áo này có vẻ xịn hơn của tôi) — đi ngang, nhìn áo tôi, cười:

– MU hả? Mùa này có vô địch được đâu. Chelsea vô địch hai năm liền rồi.

Tôi cứng lại. Đúng, mùa 2005-2006, Chelsea của Mourinho đang thống trị. MU hạng nhì, hạng ba gì đó. Tôi biết vì cha có nhắc, nhưng lúc xem bóng tôi chỉ thấy MU thắng (vì cha chọn trận hay cho tôi xem).

– MU mạnh hơn! Có Rooney!

– Rooney? Chelsea có Drogba! Lampard! Terry! Ba thằng ăn thằng Rooney một thằng!

– Nói bậy! Rooney giỏi nhất Ngoại hạng Anh!

– Giỏi sao không vô địch? Chelsea vô địch! MU lót đường!

Bọn trẻ xung quanh bắt đầu bu lại. Cãi nhau về bóng đá ở sân trường, chuyện bình thường. Nhưng với tôi lúc đó, đây là chiến tranh. Thằng Quang chê MU nghĩa là chê cha tôi, chê những đêm hai giờ sáng, chê Rooney, chê tất cả.

Tôi đẩy nó. Nó đẩy lại. Tôi ngã, vì nhỏ con hơn, nhẹ hơn, và vì áo rộng thùng thình vướng tay.

Nằm dưới đất, mắt cay, không khóc, vì Rooney không khóc. Nhưng muốn khóc. Vì thua. Vì không bảo vệ được MU. Vì áo bị dơ, cha dặn giữ sạch mà.

Về nhà chiều đó, áo lấm đất ở lưng. Mẹ la:

– Mới mua mà đã dơ! Đánh nhau hả?

Tôi không trả lời. Vào phòng, đóng cửa. Ngồi trên giường, nhìn áo, muốn khóc.

Cha gõ cửa. Mở, vào. Ngồi cạnh giường. Không hỏi "sao vậy" — ông thấy vết đất, thấy mắt tôi đỏ, hiểu.

Im lặng một lúc. Rồi:

– Ai chọc?

– Thằng Quang. Fan Chelsea. Nó nói MU lót đường.

Cha gật. Không giận. Không nói "đánh lại nó". Chỉ gật, như thể đang nghĩ.

– Nó nói đúng không? MU có vô địch năm nay không?

Tôi nhìn cha. Không ngờ ông hỏi vậy.

– ... Không.

– Vậy thì nó nói đúng. Mùa này Chelsea hơn.

Tim tôi chùng xuống. Cha đứng về phía thằng Quang sao?

Nhưng cha nói tiếp:

– Không cần cãi. Cứ mặc áo. Cuối mùa tính.

Ông đứng dậy, ra cửa. Quay lại:

– Áo đưa cha giặt. Mai mặc tiếp.

Cuối mùa đó, MU vô địch Premier League.

Mùa 2006-2007. Rooney, Ronaldo, Giggs, Scholes, tất cả bùng nổ. Chelsea tụt lại. MU trở lại ngai vàng sau ba năm.

Tôi mặc áo MU đến trường ngày MU chính thức vô địch. Không nói gì. Không chọc thằng Quang. Không khoe. Chỉ mặc áo, ngồi vào chỗ, mở tập.

Thằng Quang nhìn. Biết. Im.

Tôi không cần cãi. Áo đỏ nói thay tôi.

Nhiều năm sau, khi MU thua liên tục, mùa này thua, mùa sau thua, mùa sau nữa vẫn thua, tôi nhớ lại chiều hôm đó. Nhớ câu cha nói: "Không cần cãi. Cứ mặc áo."

Cha không dạy tôi cãi lại người ta. Cha dạy tôi chờ. Dạy tôi tin. Dạy tôi: khi mọi người cười, đừng tháo áo ra. Cứ mặc. Cuối mùa tính.

Nhưng có những mùa không bao giờ kết thúc bằng chức vô địch.

Và đó là lúc bài học thật sự bắt đầu.

Ch.6/20
829 từ