Hai Mươi Năm Dưới Màu Áo Đỏ
Chương 25: Từ Nay Sẽ Khó Hơn Rồi
Chương 25

Từ Nay Sẽ Khó Hơn Rồi

Bác sĩ không nói với cha. Nói với tôi.

Hành lang bệnh viện, sáng sớm, mùi thuốc sát trùng pha với mùi cháo từ căn tin. Bác sĩ, trẻ, kính cận, áo blouse trắng nhàu, giữ tôi lại khi cha vào toilet:

– Phổi bác có vấn đề. Cần xét nghiệm thêm nhưng hình ảnh không tốt.

– Nghĩa là sao?

– Nghĩa là... nên chuẩn bị tâm lý.

Tôi đứng giữa hành lang. Người đi qua đi lại, bệnh nhân, y tá, người nhà ôm cặp lồng cơm. Đời sống bệnh viện chảy xung quanh tôi như nước, và tôi đứng giữa dòng, không động.

Chuẩn bị tâm lý.

Câu đó nghe giống lời thầy cô nói trước kỳ thi khó. Nhưng kỳ thi này không có ôn bài. Không có đáp án. Và tôi, tôi hai mươi bốn tuổi, chưa bao giờ mất ai.


Cha ra khỏi toilet. Chậm. Tay vịn tường.

– Sao? Bình thường hả?

Tôi nhìn cha. Mặt ông gầy, gầy hơn lần tôi nhìn kỹ lần trước. Mắt trũng. Nhưng mắt sáng, vẫn sáng, vẫn kiểu mắt người chưa biết mình bệnh nặng.

– Dạ. Bình thường. Bác sĩ nói thuốc thêm ít bữa.

Tôi nói dối. Dễ dàng. Như hồi nhỏ nói "MU thắng" khi thật ra MU hòa. Nhưng lần này, nói dối cha, nhìn ông tin, thấy ông thở nhẹ, lần này đau.

Trên đường về, xe máy, cha ngồi sau tôi bây giờ, không phải cha chở mà tôi chở. Đổi vai nữa. Bao nhiêu thứ đổi vai mà tôi không kịp quen.

Cha hỏi:

– Tối nay MU đá mấy giờ?

– Hai giờ sáng, cha. Để con dậy xem cho.

Cha im một lúc. Rồi:

– Ừ. Cha ngủ sớm.


Những tháng sau, đầu 2018, tôi xem bóng một mình.

Phòng khách nhà Thủ Đức, TV Samsung 40 inch, quạt trần quay. Giống hồi xưa, nhưng ghế cạnh trống. Cha ngủ trong phòng. Ho nhẹ đôi khi vọng ra. Tôi ngồi một mình, xem MU đá, Mourinho mùa hai, đội bắt đầu rệu rã, Pogba cãi nhau với HLV, truyền thông mỉa mai.

Không ai ngồi cạnh để nói "hay." Không ai vỗ đùi. Không ai gõ ngón tay trên đùi khi hồi hộp.

Bóng đá im lặng hơn khi xem một mình.

Tôi đến quán Bảy vài lần. Ông Bảy hỏi:

– Cha mày đâu?

– Cha mệt, chú.

Ông Bảy im. Rót thêm cà phê cho tôi. Không hỏi thêm. Vì ông hiểu, kiểu hiểu của người già: "mệt" không phải mệt thường.


Cha nằm viện lần đầu tháng Ba.

Tôi đến mỗi ngày sau giờ làm. Mang theo cháo, mang theo trái cây, mang theo điện thoại đã tải sẵn highlight MU.

– Cha ơi, xem MU đá hôm qua nè.

Mở clip, bàn thắng Rashford, pha cứu thua De Gea. Cha nhìn màn hình nhỏ, mắt nheo vì cận (ông không chịu đeo kính). Cười yếu:

– Thằng Rashford này nhanh.

– Dạ. Giống Ronaldo hồi trẻ.

– Không giống. Ronaldo khác loài. Thằng này giống... giống con hồi cấp hai. Nhỏ con mà nhanh.

Tôi cười. Cha cười. Như không có bệnh viện xung quanh. Như đang ngồi phòng khách, TV cũ, quạt trần cọt kẹt.

Nhưng xung quanh là bệnh viện. Ống truyền dịch. Máy monitor. Tiếng bíp. Mùi thuốc.


Cha xuất viện tháng Tư. Tình trạng ổn, tạm. Bác sĩ nói riêng với tôi: "Cũng được vài tháng. Giữ cho bác vui."

Giữ cho cha vui. Tôi nghĩ: MU mà thắng thì cha vui. Nhưng MU đang khủng hoảng, Mourinho cãi Pogba, thua liên tục, fan đòi sa thải. MU không giúp gì được.

Cha về nhà. Nằm nhiều. Ho ít hơn, hoặc nén giỏi hơn. Mẹ chăm. Em gái về phụ cuối tuần. Tôi qua mỗi tối, nấu cháo, pha trà, ngồi cạnh.

Một chiều, không có bóng đá, không có TV, chỉ hai cha con ngồi hiên nhà, cha nói:

– Con viết hay lắm.

Tôi ngạc nhiên. "Viết" — cha đọc bài tôi đăng ở đâu? Blog cá nhân tôi viết mấy bài về bóng đá, về MU, về quán Bảy. Không nghĩ cha đọc, ông đâu có xài mạng nhiều.

– Cha đọc mấy bài con viết trên... cái gì đó. Em con cho cha xem.

– Cha đọc hết hả?

– Ừ. Hay. Viết tiếp đi.

Cha nói nhẹ. Giọng khàn. Nhưng mắt, mắt sáng kiểu tôi quen: kiểu cha vui thật, không giả.


Rồi cha khỏe hơn vài ngày. Ngồi dậy được. Ăn được cháo. Đi ra hiên ngồi uống trà chiều.

Một tối, tôi vừa kể MU thua, Mourinho sắp bị sa thải, fan cãi nhau, cha nghe. Gật. Rồi nói:

– Từ nay sẽ khó hơn rồi.

Câu quen. Câu cha đã nói đêm Sir Alex rời đi. Nhưng lần này, giọng khác. Nhẹ hơn. Mệt hơn. Và mắt cha nhìn tôi, không nhìn TV, không nhìn xa, nhìn thẳng vào tôi, kiểu nhìn mà người ta dùng khi muốn con mình nhớ.

– MU sẽ ổn thôi cha.

Cha cười. Khẽ. Lắc đầu, chậm, nhẹ.

– Cha không nói MU.

Tôi đứng yên. Hiểu.

Cha không nói MU.

Cha nói về chính ông. Về thời gian còn lại. Về việc tôi sẽ phải sống tiếp mà không có ông ngồi cạnh.

Từ nay sẽ khó hơn rồi.

Tôi muốn nói gì đó. Muốn nói "cha sẽ khỏe." Muốn nói "đừng nói vậy." Muốn nói, bất cứ thứ gì ngoài sự thật. Nhưng miệng tôi khô. Mắt cay. Và cha, cha đã quay đi. Nhìn ra sân. Uống trà. Bình thản. Như đã nói xong thứ cần nói.


Đêm đó tôi nằm giường cũ, phòng cũ, nhà Thủ Đức, trần nhà quen. Quạt trần quay. Cọt kẹt. Nhưng đêm nay tiếng cọt kẹt không phải nhạc nền của bóng đá. Nó là nhạc nền của đếm ngược.

Tôi hai mươi bốn tuổi. Và lần đầu tiên sợ thật sự.

Không sợ MU thua. Không sợ Mourinho bị sa thải. Không sợ Old Trafford im lặng.

Sợ ghế cạnh trống. Sợ không ai gọi "dậy đi con" nữa. Sợ mùi cà phê phin sẽ biến mất. Sợ tiếng gõ ngón tay trên đùi sẽ im.

Sợ mất cha.

Và biết, biết chắc, biết bằng cơ thể, rằng sợ không thay đổi được gì.

Ch.25/31
1.059 từ