Hai Mươi Năm Dưới Màu Áo Đỏ
Chương 24: Cha Già Đi
Chương 24

Cha Già Đi

Mai Anh hỏi tôi một đêm, sau trận MU thua Tottenham:

– Sao hôm nay anh buồn vậy?

Tôi im cả ngày. Không nhắn tin. Không gọi. Chỉ đi làm, về phòng, nằm. Cô biết, vì cô đã học cách đọc tôi: khi tôi im sau đêm thứ Ba hoặc thứ Bảy, nghĩa là MU thua.

– MU thua.

– Nhưng đó chỉ là... bóng đá?

Cô nói nhẹ. Không mỉa mai. Thật sự hỏi, vì với cô, bóng đá đúng là bóng đá. Hai mươi hai người chạy theo quả bóng chín mươi phút. Thắng vui, thua buồn, rồi thôi. Sao phải im cả ngày?

Tôi nhìn Mai Anh. Và lần đầu tiên, tôi nói thật:

– Đó không chỉ là bóng đá. Đó là cha anh.

Cô im. Lâu. Rồi đến ngồi cạnh, tay đặt lên tay tôi. Không hỏi thêm. Không nói "anh nghĩ nhiều quá." Chỉ ngồi.

Mai Anh không hiểu bóng đá. Nhưng cô hiểu: MU là cách tôi giữ cha. Và cô yêu tôi đủ để không cần hiểu thêm.

Lúc đó là đủ.


Nhưng cha, cha đang thay đổi.

Mùa 2016-2017. Tôi hai mươi ba, đi làm, ít về nhà. Mỗi tuần gọi điện một lần, ngắn, vài phút. "Cha khỏe không?" "Khỏe." "Mẹ khỏe không?" "Khỏe." "MU hôm qua thua." "Ừ, cha biết."

Những cuộc gọi giống nhau. Nhưng có thứ khác, giọng cha. Khàn hơn. Nhỏ hơn. Có lúc ngắt quãng bởi tiếng ho, không phải ho to, ho nhẹ, kiểu hắng giọng kéo dài.

– Cha bị gì vậy? Ho hoài.

– Ho thường thôi. Trời trở gió.

Trời trở gió. Cha nói vậy tháng Ba. Rồi tháng Năm. Rồi tháng Tám. Trời trở gió quanh năm.

Tôi nhắc đi khám. Cha gạt. Mẹ nhắc đi khám. Cha gạt. Kiểu đàn ông thế hệ đó, không đi bệnh viện trừ khi nằm không dậy nổi. Bệnh viện là chỗ người sắp chết đến. Cha chưa sắp chết, cha nghĩ vậy.


Tôi về nhà một đêm thứ Bảy. MU đá Champions League, mùa 2017-2018, MU lại có C1 sau khi Mourinho vô địch Europa.

Hai cha con ngồi xem. Như hồi xưa, TV, phòng khách, quạt trần cọt kẹt. Nhưng khác. TV bây giờ là Samsung 40 inch, cha thay năm ngoái, vì Panasonic cũ hỏng hẳn. Phòng khách tối hơn, bóng đèn yếu, cha lười thay. Và cha, cha gầy hơn lần trước tôi thấy.

Trận đấu bắt đầu. MU đá nhóm, trận không quan trọng lắm. Tôi ngồi thẳng, mắt dán TV. Nhưng cha, phút mười lăm, tôi quay sang, cha ngủ gật.

Đầu ông nghiêng sang trái, miệng hơi hé, hơi thở nhẹ. Tay vẫn đặt trên đùi, ngón cái không gõ. Ly trà trên bàn nguội ngắt.

Tôi nhìn cha ngủ. Và thấy: ông già rồi.

Không phải già kiểu Moscow, già mười năm trong bốn mươi lăm phút rồi trẻ lại. Già thật. Già không quay lại. Tóc bạc nhiều hơn lần trước. Gò má hóp hơn. Da cổ nhăn. Tay, bàn tay chai sạn quen thuộc, bây giờ có gân xanh nổi rõ dưới da.

Tôi đứng dậy nhẹ. Lấy chăn mỏng, cái chăn cha từng đắp cho tôi hai giờ sáng, hồi tôi mười hai tuổi ngủ gật trên sàn, đắp lên người cha.

Lần đầu tiên tôi đắp chăn cho cha. Đổi vai.


Sáng hôm sau, cha dậy sớm. Tôi đã nấu cà phê, phin nhôm cũ, cách cha pha, giọt chậm.

– MU thắng không con?

Giống y hệt. Giống y hệt câu tôi hỏi cha hai mươi năm trước: "MU thắng không cha?" Hai cha con đổi vị trí, bây giờ cha là người ngủ gật, tôi là người thức.

– Dạ. Thắng hai-một.

– Ai ghi bàn?

– Lukaku với Rashford.

Cha gật. Uống cà phê. Không hỏi thêm. Mắt ông nhìn ra sân, ánh nắng sáng lọt qua cửa, rọi lên bàn tay ông cầm ly. Bình yên. Nhưng tôi biết, và cha cũng biết, bình yên này không lâu.


Tháng Mười Hai, 2017. Manchester Derby.

MU gặp Man City, City của Pep Guardiola đang dẫn đầu bảng, đang tiến tới 100 điểm, đang nhấn chìm mọi đội. MU dưới cơ rõ. Nhưng derby là derby, không có đội yếu trong derby.

Tôi về nhà xem. Cha cố thức, ngồi thẳng, ly trà nóng, mắt mở to.

– Derby thì phải coi.

Hiệp một City dẫn. Cha im. Tôi im. Quạt trần quay.

Hiệp hai, Rashford ghi bàn. Cha vỗ đùi, một cái, mạnh, rồi ho. Ho rồi cười. Cười rồi ho tiếp. Tay ông bụm miệng, mắt nheo.

Lingard ghi bàn thứ hai. Cha gật, không dám la, sợ ho.

Herrera ghi bàn thứ ba. MU thắng 3-2. Cha nghiêng người về phía TV, nắm tay, nói nhỏ:

– Vẫn MU.

Hai từ. Mắt sáng. Và trong khoảnh khắc đó, ngắn, vài giây, cha trông trẻ lại. Trông như đêm Moscow. Trông như lần Rooney xe đạp chổng ngược.

Tôi muốn ôm cha.

Muốn, thật sự muốn. Muốn nói "con yêu cha." Muốn ôm như cha ôm tôi đêm Moscow. Nhưng tôi hai mươi ba, cha năm mươi lăm, hai người đàn ông ít nói ngồi cạnh nhau trong phòng khách, và rào cản đó, rào cản không tên, không lý do, chỉ là "con trai không ôm cha" — giữ tôi lại.

Tôi không ôm.

Chỉ nói:

– Hay quá cha.

Cha cười. Gật. Ho nhẹ.


Đó là trận derby cuối cùng tôi xem với cha.

Tôi không biết lúc đó. Không ai biết trận nào là trận cuối cho đến khi không còn trận nào nữa. Nếu biết, nếu đêm đó tôi biết đây là lần cuối cha vỗ đùi khi MU ghi bàn, tôi sẽ ôm ông.

Tôi sẽ ôm. Không cần lý do. Không cần derby thắng. Chỉ ôm.

Nhưng tôi không biết. Và đó là thứ đau nhất, không phải cha mất, không phải MU thua, mà là những khoảnh khắc mình có thể ôm mà không ôm. Những "tôi yêu cha" có thể nói mà không nói.

Nhiều năm sau, tôi ôm con trai mỗi đêm. Ôm khi vui, ôm khi buồn, ôm không lý do. Minh An, con trai tôi, năm tuổi, quen được ôm đến mức tưởng mọi nhà đều vậy.

Không phải mọi nhà đều vậy. Nhà tôi hồi đó không vậy.

Nhưng cha yêu tôi. Bằng cách khác. Bằng ly cà phê pha sẵn. Bằng "dậy đi con." Bằng đắp chăn. Bằng im lặng ngồi cạnh.

Và tôi yêu cha. Bằng cách duy nhất tôi biết lúc đó: ngồi cạnh. Xem bóng. Không bỏ đi.

Giá mà tôi biết ôm.

Ch.24/31
1.112 từ